Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ Kết Hôn Với Nam Phụ Lạnh Lùng

Chương 449: -







Nếu đi, để toàn bộ mọi thứ lại cho Lưu Bàng, năm đó hai người cùng nhau khởi nghiệp, anh nói không có Lưu Bàng thì không có cái xưởng này
Sau đó xưởng có thể phát triển tốt như vậy, phần lớn đều là công lao của Phó Cầm Huy
Chỉ vì đi theo đuổi thứ chưa có đó, Phó Cầm Huy đã bán hết những xưởng riêng của anh
Dưới sự kinh doanh của anh, giá đã vượt xa giá khi anh mua vào năm đó, kiếm được một số tiền lớn
Phó Cầm Huy là người lãnh đạo trời sinh, là thanh niên tài tuấn người người trong huyện đều biết
Những năm qua, Phó Cầm Huy và Lưu Bàng vẫn luôn kinh doanh nghiệp vụ của xưởng cổ vịt
Lưu Bàng đã trở thành niềm kiêu ngạo của cha anh ấy
Đám bạn ngày xưa đó không ai có sống tốt hơn anh ấy
Nhưng chỉ có Lưu Bàng biết anh ấy không phải phát triển tốt, mà chỉ là bắt được cơ ngộ tốt, Lục Hương và Phó Cầm Huy thật sự là quý nhân của anh ấy
Nhưng bây giờ họ sắp đi rồi
Nếu cổ phần của xưởng cổ vịt này bán ra chắc chắn ai cũng muốn mua
Nhưng Phó Cầm Huy vẫn niệm tình cũ, nửa bán nửa tặng số cổ phần này cho Lưu Bàng
Bây giờ phần lớn cổ phần của xưởng cổ vịt này là Lưu Bàng nắm giữ
Tuy bề ngoài Lưu Bàng đã nhặt được hời to, nhưng người anh em ban đầu cùng nhau liều bây giờ lại sắp rút lui, một mình anh ấy phải độc lập đối diện với gió mưa, cảm giác này thật sự không chân thật
Lưu Bàng do dự nói: “Hay là hai người ở lại đi, tôi không lấy thứ này nữa!”
Con người Lưu Bàng dã tâm không lớn, chiến đấu không được, nhưng thủ nghiệp thì được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù sao cũng là con trai của xưởng trưởng trại heo, mưa dầm thấm đất, quản lý không thành vấn đề, chỉ là không nỡ để Phó Cầm Huy đi
Phó Cầm Huy nói: “Tôi muốn ra ngoài xem thử.” Trước đây anh đã từng nghĩ mở một phân xưởng ở tỉnh, chẳng qua những người ở tỉnh đó quá ngạo mạn, thái độ lại vô cùng kém, Phó Cầm Huy không đi nữa
Sau khi lãnh đạo tỉnh nghe nói, còn chửi chủ nhiệm chiêu thương đó một trận
Phó Cầm Huy luôn có một dã tâm mạnh mẽ, cùng với tình hình cải cách khai phóng năm 88, dã tâm này đạt tới cao trào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Càng huống hồ Lục Hương cật lực ủng hộ anh, nguyện ý bỏ lại mọi thứ ở đây
Vợ chồng đồng lòng, cảm giác này vô cùng hiếm có
Mọi thứ đều đã nghĩ kỹ, đã không phải là quyết định nông nỗi ngày một ngày hai, không thể tùy tiện thu hồi suy nghĩ được
Lưu Bàng thấy anh quá đỗi kiên trì, nói: “Vậy được, người anh em, anh ở bên ngoài cố gắng làm, tôi biết anh chắc chắn sẽ được, nếu thực sự không được, chỗ tôi vĩnh viễn có chỗ của anh.”
Lưu Bàng thật sự không nỡ, những năm nay chưa từng thấy anh ấy rơi lệ, lúc này cũng đỏ hoe vành mắt
Phó Cầm Huy vươn tay vỗ vai Lưu Bàng: “Cảm ơn, người anh em.”
Lưu Bàng nói: “Chuyện chính xác nhất mà tôi làm năm đó chính là học cùng lớp với anh, sau đó lại liên lạc được.” Nghĩ kỹ ra đây cũng là ưu đãi mà ông trời dành riêng cho anh ấy
Bây giờ người sắp đi rồi, Lưu Bàng nhất quyết muốn tiễn anh một đoạn
Phó Cầm Huy nói: “Tạm thời chưa đi, tôi còn phải xử lý một số chuyện, đợi khi tôi sắp đi sẽ uống rượu cùng cậu!”
Lưu Bàng nói: “Nói lời giữ lời, không được lừa tôi, cho dù là đổ mưa đá, tôi cũng tới uống với anh!”
Khi Lưu Bàng rời đi, vành mắt đã đỏ hoe
Chung quy cũng là người làm xưởng trưởng, có hơi hình tượng, sau khi nhìn thấy Lục Hương và Phó Tích Niên, chào hỏi một tiếng rồi đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng mấy chốc, Phó Cầm Huy cũng từ phòng sách đi ra, Lục Hương nói với Phó Cầm Huy: “Như thế nào, đã nói xong chưa?”
Phó Cầm Huy gật đầu
Lục Hương nói: “Sợ là bên phía nhà sẽ có một trận chiến phải đánh.” Muốn vứt bỏ mọi thứ ở đây nam tiến, người nhà là người đầu tiên không đồng ý
Trong nhà vẫn còn tư tưởng cũ, chỉ hi vọng người một nhà đoàn viên là được
Hơn nữa tiền Phó Cầm Huy kiếm đã đủ cho anh sống cả đời, lúc này lại dày vò cái gì chứ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.