Thập Niên 90: Bắt Đầu Vạch Trần Hương Giang Nhà Giàu Đổ Vỏ

Chương 102: Đám người phản ứng




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói về việc Lâm Chí Minh ngồi tù, Ôn Gia Kỳ liền bực mình
Lâm Chí Minh là người nàng quen biết từ trước, chỉ là đúng lúc vào thời điểm nàng hẹn hò với người khác thì lại xảy ra chuyện
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn ngồi tù chẳng liên quan gì đến nàng cả
Mấy cái bọn báo chí vô lương kia thì hay, lại đổ hết trách nhiệm Lâm Chí Minh ngồi tù lên đầu nàng, nói số mệnh của nàng mang điều xui xẻo, cho nên người đàn ông nào hẹn hò với nàng đều gặp xui xẻo mà vào tù hai ba lần
Ngày nghe tin tức, Ôn Gia Kỳ tức điên lên, hận không thể xông đến công ty báo chí mà lý luận với đám phóng viên viết tin đó
Cái gì mà số mệnh của nàng mang điều xui xẻo, khắc chồng
Nàng nói mấy người đàn ông kia khắc nàng thì có
Nếu không gặp mấy tên đàn ông tồi tệ đó, danh tiếng của nàng sao lại thành ra thế này
Sao đến bây giờ vẫn còn độc thân
Bây giờ nghĩ lại, Ôn Gia Kỳ chỉ thấy may mắn
Cũng may hồi hẹn hò với Lâm Chí Minh, nàng đã tiêu của hắn không ít tiền, cộng thêm việc hắn chủ động cho nàng mượn, cũng được khoảng tám trăm ngàn
Mặc dù so với số tiền cuối cùng bị Lâm Chí Minh lừa thì tám trăm ngàn này chẳng là gì, nhưng vốn liếng ban đầu của nàng còn chưa tới năm trăm ngàn, tính ra thì nàng cũng không lỗ
Hơn nữa bây giờ Ôn Gia Kỳ cũng đã tỉnh táo lại, cái lão già xui xẻo Lâm Chí Minh nói mua cổ phiếu sẽ tăng, kết quả lại mua cổ phiếu bị lỗ, trong miệng chẳng có một câu thật, tiền của nàng có thể lật lên hơn một triệu không thì thật khó nói
Tính tới tính lui, Ôn Gia Kỳ thấy cũng huề
Dù sao thì số tiền của Lâm Chí Minh nàng cũng không định trả lại, dù sao lúc hắn đưa tiền cũng chưa từng nói là cho mượn, hơn nữa cũng không quan trọng
Với lại Lâm Chí Minh bây giờ lại đang ở tù, đoán chừng cũng chẳng để ý tới số tiền đó
Vì trước kia tiêu tiền quá vô tội vạ, Ôn Gia Kỳ bây giờ rất nghèo, bây giờ cũng phải chuyển ra khỏi căn phòng Lâm Chí Minh thuê cho
Chủ nhà cũng không để ý tới việc nàng có ở tiếp hay không, nhưng nàng không có tiền trả tiền thuê nhà
Thực ra Ôn Gia Kỳ muốn mượn cơ hội này để quay về Ôn gia, từ khi chia tay với Lâm Chí Minh, đầu óc nàng sáng suốt hẳn lên, cuối cùng cũng biết Ôn Vinh Sinh là vì tốt cho nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là nàng thì muốn nhận lỗi, nhưng Ôn Vinh Sinh lại không định dễ dàng tha thứ cho nàng như vậy, Ôn Gia Kỳ không còn cách nào khác, đành phải một lần nữa chuyển vào căn phòng nhỏ mà Trần Bảo Cầm cho nàng ở
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dạo gần đây, hễ có thời gian rảnh, nàng liền chạy về nhà, chỉ muốn xuất hiện trước mặt cha mẹ nhiều hơn, hy vọng có thể xin được sự tha thứ của họ
Nghe Trần Bảo Cầm nhắc tới tiền, mặt Ôn Gia Kỳ hơi ngượng ngùng: "Con tìm bảo tiêu, Mummy còn không khen con chuyện này làm tốt thế nào à
Con vừa nhận được tin tức chính xác là về tìm mẹ ngay
Chứ cô còn chưa đi khoe khoang với Ôn Gia Hân đâu
Trần Bảo Cầm cũng cảm thấy việc này Ôn Gia Kỳ làm không tệ, tuy người thuê giết người là bà, nhưng Lỗ Quyên đang ở trong tù, với lại Từ Mỹ Phượng đã chết, ả nhất định sẽ bị quản thúc chặt chẽ, không tiện ra ngoài truyền tin
Nếu như không phải Ôn Gia Kỳ về nói thì có lẽ đến khi Ôn Vinh Sinh nhắc tới bà mới biết chuyện, dẫn đến vội vàng không chuẩn bị tâm lý mà sơ hở
Tuy Trần Bảo Cầm không hối hận việc thuê người giết Từ Mỹ Phượng, cũng không cảm thấy mình nên chột dạ, nhưng bà sớm đã không dám kỳ vọng vào Ôn Vinh Sinh
Ai mà biết sau khi biết chân tướng, Ôn Vinh Sinh có thể sẽ lại nghĩ Từ Mỹ Phượng tốt, rồi chán ghét và bỏ rơi bà thì sao
Trần Bảo Cầm không sợ bị chán ghét bỏ rơi, nhưng bà sợ bị chán ghét bỏ rơi sau đó sẽ bị thiệt hại về tài sản
Nghĩ đến đây, Trần Bảo Cầm trở về phòng lấy ra một tờ chi phiếu, đưa cho Ôn Gia Kỳ tờ chi phiếu hai trăm ngàn xem như là phần thưởng
Ôn Gia Kỳ nhận được chi phiếu thì vui mừng khôn xiết, sau đó lại chê tiền ít, muốn Trần Bảo Cầm cho thêm một chút, nhưng bà chỉ liếc mắt ý bảo nàng có bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu
Ôn Gia Kỳ vừa đi, Trần Bảo Cầm liền trở về phòng gọi điện thoại cho Ôn Gia Đống
Ông vội vàng từ công ty trở về, vừa vào cửa thấy Trần Bảo Cầm liền hỏi: "Thật sao
Con tiện nhân đó thật sự đã chết rồi à
"Thật
Ta đã gọi điện hỏi cha ngươi rồi mà, trăm phần trăm thật
Trần Bảo Cầm ôm lấy cánh tay Ôn Gia Đống, ra hiệu cho ông một cái, rồi hạ giọng nói: "Gia Kỳ tìm thám tử tư nói, thi thể Từ Mỹ Phượng đều đã hỏa táng, Ôn Gia Hân ở khu an táng tro cốt nghĩa trang thuê một ô nhỏ để cất tro cốt của bà ta, chi phí một năm nhưng hết mấy ngàn tệ
Nói đến chi phí, Trần Bảo Cầm lộ vẻ khinh thường, đồng thời trong lòng cũng thấy hả hê, nghĩ mặc kệ Từ Mỹ Phượng tính toán chi li cho con gái, cuối cùng Ôn Gia Hân còn không nỡ bỏ tiền ra tìm cho bà ta một mảnh đất tốt mà ở, một năm vài ngàn tệ là xong chuyện
Ôn Gia Đống lại cảm thấy không đủ, lộ vẻ hung ác nói: "Tro cốt còn được vào nghĩa trang đều là quá tốt cho nó
Trần Bảo Cầm hiểu rõ Ôn Gia Đống, nghe ông nói vậy là biết ông nghĩ gì trong lòng, bà nói: "Thôi, Từ Mỹ Phượng chết rồi, ngươi nghĩ thoáng một chút, huống chi người như bà ta, đem tro cốt của bà ta đổ xuống biển ô nhiễm, chôn xuống đất có khi lại tốt hơn cho bà ta
Ôn Gia Đống ngẩng đầu, vẻ mặt hơi khó hiểu
"Ngươi nghĩ cái đám tam phòng đó là người thế nào
Trần Bảo Cầm cười hỏi
Ôn Gia Đống nhíu mày, tuy rằng lúc vừa biết chân tướng ông vì giận cá chém thớt Ôn Gia Hân, hận không thể cùng trả thù các cô, cũng vì hành động của Ôn Vinh Sinh vì bảo vệ các cô mà sắp xếp cho họ ở nơi khác mà tức giận
Nhưng chuyện cũng đã qua lâu như vậy, Ôn Gia Đống sớm đã bình tĩnh lại, dù khó mà xem chị em Ôn Gia Hân là em gái nữa, nhưng cũng không còn giận cá chém thớt nữa, cũng không thấy rằng nhân phẩm các cô tệ hại
Trần Bảo Cầm lại không nghĩ như vậy, bà nói: "Thượng bất chính hạ tắc loạn, có một người mẹ như Từ Mỹ Phượng thì hai người tam phòng đó là hạng người gì được chứ
Nếu như chúng nó có lương tâm, có thể dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ với Từ Mỹ Phượng như vậy, còn làm ngơ với bà ta
Chờ mà xem, không đến ba năm, chắc chắn tro cốt của Từ Mỹ Phượng không còn được ở chỗ đó đâu
Ngươi bây giờ tới chôn tro cốt của bà ta đi, có khi lại vô tình mà cho bà ta một nơi tốt đấy
"Cho nên, ý Mummy là muốn con đừng để ý đến cái con tiện nhân đó nữa
"Không cần để ý đến," Trần Bảo Cầm khẳng định, "không tin thì ngươi cứ chờ mà xem
Ôn Gia Đống quyết định tin Trần Bảo Cầm, không suy nghĩ tới việc xử lý tro cốt của Từ Mỹ Phượng nữa
Chỉ là khoảng thời gian này, thứ chống đỡ ông chính là sự phẫn nộ trong lòng và oán hận đối với Từ Mỹ Phượng, bây giờ mục tiêu oán hận đã chết rồi, không khỏi cảm thấy có chút mất phương hướng
Ngồi thẫn thờ một hồi lâu, Ôn Gia Đống lên tiếng: "Mummy, sao con tiện nhân đó chết rồi, mà trong lòng con lại không cảm thấy vui vẻ chút nào vậy
Ôn Gia Đống không biết nguyên nhân, Trần Bảo Cầm lại rất rõ
Việc Từ Mỹ Phượng cho Ôn Gia Đống uống thuốc gây ra tổn thương không thể cứu vãn, trước kia ông tưởng rằng mình tự làm tự chịu nên mới buông thả bản thân, sau khi biết là bị Từ Mỹ Phượng hại, thứ chống đỡ ông chính là sự thù hận
Bây giờ Từ Mỹ Phượng chết rồi, thù hận cũng nên tan biến, cho nên ông mới thấy mông lung
Trần Bảo Cầm nghĩ đến đây thì không nhịn được mà thấy mũi cay cay, nước mắt cũng từng giọt từng giọt rơi xuống
Ôn Gia Đống cảm nhận được cảm giác ẩm ướt trên mu bàn tay, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Bảo Cầm đang đứng đó, đưa tay vỗ vai bà rồi nói: "Mummy sao mẹ lại khóc thế, Từ Mỹ Phượng chết rồi, chúng ta phải vui mới đúng
"Ngươi nói đúng, chúng ta nên vui mừng
Trần Bảo Cầm cúi đầu, lau nước mắt rồi dặn dò, "Tuy trong lòng vui mừng, nhưng trước mặt cha ngươi phải chú ý một chút, đừng để cho ông ấy biết chuyện này là do chúng ta làm, hiểu chưa
"Dạ biết
Tuy rằng nhị phòng đều biết, nhưng tối đến lúc ăn cơm, Ôn Vinh Sinh vẫn nhắc lại chuyện này trên bàn ăn, cũng kín đáo khuyên Trần Bảo Cầm mẹ con người chết nợ tiêu, trong nhà hòa thuận thì mọi việc sẽ hưng
"Trong nhà hòa thuận thì mọi việc đều hưng" là câu nói mà Ôn Vinh Sinh thường nói, trước kia Trần Bảo Cầm tuy cảm thấy với tình huống của Ôn gia thì rất khó hòa thuận, chỉ tùy ý thuận theo ý của Ôn Vinh Sinh mà thôi
Bây giờ lại nghe nói như vậy, bà chỉ cười qua loa chứ không lên tiếng
Ôn Gia Đống thì lại không đồng tình, trước kia ông rất sợ Ôn Vinh Sinh, nhưng sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, hình tượng của Ôn Vinh Sinh trong lòng ông đã không còn uy nghiêm, thậm chí trong lòng ông vẫn còn oán hận đối với Ôn Vinh Sinh
Nhưng hai mẹ con đều không hề phản bác Ôn Vinh Sinh nửa câu, không còn người chết nợ tiêu thì biết làm sao chứ
Chẳng lẽ tiếp tục đối phó với chị em tam phòng sao
Trần Bảo Cầm dù sao cũng chỉ là một người bình thường, không thể nào giống Từ Mỹ Phượng, hại chết người rồi mà vẫn có thể ngủ ngon trong nhiều năm như vậy
Lúc Từ Mỹ Phượng chưa chết thì bà mong Lỗ Quyên sớm ra tay, nhưng sau khi nhận được tin bà ta đã chết, Trần Bảo Cầm trong lòng ngoài sự hả hê, luôn cảm thấy hơi sởn gai ốc
Ôn Vinh Sinh thì không hề thấy sởn gai ốc, dù gì Ôn Gia Hân và Ôn Gia Di cũng là em gái ruột của ông, tình cảm nhiều năm nay vẫn luôn rất tốt, thật sự phải ra tay với các cô, ông rất khó hạ quyết tâm
Cho nên lúc này, hai mẹ con nhị phòng chấp nhận câu "Người chết nợ tiêu" này, không có ý định tiếp tục trả thù những người còn lại của tam phòng
Nhưng ngày hôm sau, họ đã thay đổi chủ ý – vì Ôn Gia Đống nhận được một bức thư…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.