Tuy nhiên, dù hai bên suy nghĩ không giống nhau lắm, nhưng kết quả cuối cùng cũng coi như trăm sông đổ về một biển.
Sau quá trình tranh cãi, bốn người hai bên cuối cùng cũng đã đạt được thỏa thuận chung về việc phân chia tài sản, giải quyết dứt điểm chuyện "ăn dưa" của vụ ly hôn thứ hai trong cặp vợ chồng đó.
Nhân cơ hội này, khi vụ "ăn dưa" này đang vào hồi kết, số điểm "ăn dưa" mà Ôn Nguyệt thu được lại một lần nữa phá mốc mười nghìn.
Cuối cùng, thông qua hai vụ "ăn dưa" của cặp vợ chồng đó, Ôn Nguyệt tổng cộng đã thu hoạch được 2,745,000 điểm "ăn dưa". Sau khi vụ "dưa" này kết thúc, Ôn Nguyệt lại đổi thêm một ngàn điểm "thời gian sinh mệnh", hạn đến đầu tháng sáu, số điểm sinh mệnh nàng đã đổi còn lại đã vượt qua hai nghìn ngày, quy đổi ra là 57 năm.
Mặt khác, khi vụ "dưa" này kết thúc, khóa huấn luyện bảo tiêu cũng theo đó hoàn thành, chính thức bắt đầu vào làm.
Tuy nhiên, sau khi họ vào vị trí, số bảo tiêu bên cạnh Ôn Nguyệt không chỉ có sáu người, mà là bảy người, nàng đã giữ Trần Kiến Bình ở lại. Tiểu hỏa tử tuổi tuy trẻ, nhưng đầu óc đặc biệt linh hoạt, hơn nữa hắn đã có nhiều năm kinh nghiệm, có hắn dẫn dắt những người khác nàng có thể càng an tâm hơn.
Bên cạnh Dịch Hoài có rất nhiều người tài, khi cho người đi cũng rất hào phóng. Bản thân Trần Kiến Bình cũng rất vui khi được làm việc bên cạnh Ôn Nguyệt, đối với hắn mà nói đây là sự thăng tiến, sau khi chính thức được điều vị trí, tiền lương của hắn tăng lên không ít, các đồng nghiệp đều vô cùng ghen tị.
Sau khi đội bảo tiêu đã vào đúng vị trí, Ôn Nguyệt cũng không định ở rụt trong nhà nữa, mà chuẩn bị hành động.
Trong buổi tiệc ở nhà họ Lâm, Ôn Nguyệt tuy chỉ đánh tạp được hai quả "dưa" lớn của nhà họ Trịnh, nhưng những thu hoạch khác không phải là không có, sau khi đã gặp mặt những phú hào, công tử, thiên kim giàu có ở Hương Giang, nàng có thể tra được thông qua hệ thống những nơi mà bọn họ thường xuyên tụ tập.
Ôn Nguyệt dự định sau này thường xuyên đi dạo một vòng, nhìn thấy nhiều người tiện đánh tạp.
Đồng thời nàng còn nói với Dịch Hoài, nếu có những dịp cần bạn nữ đi cùng thì có thể gọi nàng, hắn thường xuyên đến những chỗ tụ tập người giàu, tương ứng "dưa" cũng sẽ không thiếu.
Chỉ là nàng vừa tính toán xong còn chưa kịp hành động, bên phía Đông Giang Báo Nghiệp đã xảy ra vấn đề trước.
Ôn Nguyệt nhận được điện thoại của Hoàng Chí Hào vào sáng chủ nhật.
Tuy ngành truyền thông ngày làm việc và ngày nghỉ không có gì khác biệt, phóng viên khi chạy tin tức, tuổi ba mươi canh giữ ở trước cửa nhà người khác cũng không phải là chuyện hiếm lạ.
Nhưng phía dưới Đông Giang Báo Nghiệp chỉ có một tờ báo tuần, cường độ làm việc không lớn như vậy, trước đây không cần nói, nhân viên ai cũng an nhàn.
Sau khi Ôn Nguyệt xuyên đến, tuy đã khích lệ mọi người cố gắng phấn đấu, lập ra chế độ khen thưởng phạt, nhưng nàng cũng không yêu cầu nhân viên tăng ca, nếu như cuối tuần có ai muốn theo đuổi tin tức, có thể không đến công ty, sau khi có tin tức báo cáo với lãnh đạo, lãnh đạo phê chuẩn thì tính lương tăng ca bình thường, cùng thanh toán tiền xe, tiền xăng.
Bởi vậy, Đông Giang Báo Nghiệp cuối tuần không có ai làm việc.
Hoàng Chí Hào cũng là nhận được điện thoại của ông chủ tiệm tạp hóa dưới lầu, mới biết được công ty bị người tạt sơn.
Nói như vậy kỳ thực không quá chuẩn xác, bị tạt sơn thật ra là hai cửa hàng dưới lầu, dù sao Đông Giang Báo Nghiệp ở trên lầu hai, không có thang thì cũng không thể nào tạt sơn lên trên được.
Còn về việc Hoàng Chí Hào tại sao có thể khẳng định người tạt sơn đang nhắm vào công ty báo, là vì đám người kia còn để lại một câu—— muốn giảng đạo lý thì ngô nên giảng đạo lý, ngô hiểu mà! Bà tám!
Bà chủ tiệm tạp hóa dưới lầu không có, cạo trọc đầu thì chỉ có lão bản một người, mà chuyện Đông Giang Báo Nghiệp là do Ôn Nguyệt đứng tên, coi như chưa đến mức ai cũng biết, thì người biết cũng không hề ít.
Trong các hộ gia đình từ tầng ba đến tầng sáu thì đúng là có phụ nữ, nhưng nếu là bọn họ đắc tội với ai, bắt người về giáo huấn một trận là xong, đám người kia cũng không cần nửa đêm đến tạt sơn ở dưới lầu nhà họ.
Huống chi câu nói này đã cho thấy, người hoặc đơn vị bị tạt sơn là do đã nói những điều không nên nói mới bị người ta trừng phạt, trong các nhà từ số chín đến số một sáu đường Vĩnh Lợi, thì còn ai hay đơn vị nào phù hợp với điều kiện này hơn tờ «Đông Giang Giải Trí Báo» nữa chứ?
Chỉ cần suy nghĩ một chút, Hoàng Chí Hào liền đoán được, tám phần là do dạo gần đây công ty báo quá nổi tiếng, đắc tội với các phú hào bị bóc mẽ.
Thế là sau khi điều tra hiện trường xong, Hoàng Chí Hào lập tức gọi điện thoại cho Ôn Nguyệt để nói rõ tình hình.
Làm như vậy không phải vì hắn năng lực kém cỏi, cứ gặp chuyện lại chỉ biết đi cáo trạng, mà là một người bình thường như hắn không có khả năng đấu lại những người đứng sau kia.
Người nào làm việc nấy, thay vì tự mình gánh lấy mà không thể giải quyết được vấn đề, hắn thà lập tức báo cáo để cho đại lão bản có năng lực hơn đến quyết định phải làm gì.
Biết được công ty bị tạt sơn, biểu hiện trên mặt Ôn Nguyệt trong nháy mắt lạnh xuống, sau khi cúp điện thoại không nói hai lời, liền kêu bảo tiêu đi về phía công ty báo.
Đây là lần đầu tiên Ôn Nguyệt đi đến đường Vĩnh Lợi số chín sau khi có đội bảo tiêu.
Trước kia, khi đến quán tạp hóa của gì nhớ ăn cơm, hàng xóm láng giềng mỗi lần nhìn thấy Ôn Nguyệt mang theo hai vệ sĩ áo đen là sợ hãi, lần này, đám hàng xóm vây quanh ở dưới lầu số chín nhìn thấy nàng mang theo nhiều người áo đen như vậy, phản ứng đầu tiên không phải là sợ hãi, mà là vui mừng hô lên: "Đến rồi! Ôn tiểu thư mang bảo tiêu đến rồi!"
Theo tiếng hô, người vây xem cấp tốc tránh ra một con đường để nàng dẫn người đi vào.
Ôn Nguyệt vừa bước vào vòng vây, liền nhìn thấy vách tường và cánh cửa lầu một bị tạt sơn đỏ, chỗ duy nhất không bị tạt sơn thì bị vẽ chữ bằng sơn.
Hai ông chủ cửa hàng thấy Ôn Nguyệt tới, đều vẻ mặt đau khổ nói: "Ôn tiểu thư cô xem này, không biết kẻ nào ác độc mà lại để người đến tạt sơn, biến thành ra thế này, bọn tôi làm ăn cũng không được nữa.""Đúng vậy, đúng vậy", các hộ gia đình ở trên lầu cũng lên tiếng, "Chúng tôi ở đây mấy chục năm nay, vẫn luôn rất yên ổn, giờ xảy ra chuyện này, đêm đến bọn tôi còn chẳng dám ra ngoài nữa!"
Có người kéo tay áo người vừa nói: "Anh nói mấy cái này làm gì? Ôn tiểu thư đã đích thân đến rồi, chuyện này nhất định có thể giải quyết ổn thỏa thôi.""Ai nha, tôi chỉ nói linh tinh thôi mà, năng lực của Ôn tiểu thư tôi rất tin tưởng," người đó quay sang Ôn Nguyệt cười lấy lòng, "Ôn tiểu thư, cô có thể giải quyết chuyện này chứ?"
Ôn Nguyệt hiểu được những hàng xóm này, bọn họ ở đây nhiều năm như vậy, tự nhiên không muốn cuộc sống yên ổn của mình bị phá vỡ, về sau còn thường xuyên có người đến gây sự.
Nàng lớn tiếng nói: "Mọi người yên tâm, tôi cam đoan với mọi người, chuyện tối qua là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng xảy ra, tôi sẽ nhanh chóng bắt kẻ cầm đầu."
Các hộ gia đình không có tổn thất gì, nghe nàng nói vậy thì an tâm, nhưng hai ông chủ cửa hàng ở dưới lầu vẫn mặt mày ủ dột.
Trong vụ việc này, cửa hàng của bọn họ bị thiệt hại nặng nhất, bên trong thì còn đỡ, nhưng bên ngoài thì những vết sơn này muốn tẩy sạch thì nhất định tốn không ít tiền.
Thật ra chi phí đó cũng không đáng kể, những người kia nhằm vào Đông Giang Báo Nghiệp, việc tẩy sơn thì tự nhiên bên công ty báo phải chi tiền.
Vấn đề là cần thời gian để thuê người làm sơn, cửa ra vào toàn mùi sơn dầu nồng nặc như vậy, trước khi làm xong chắc chắn bọn họ không thể nào mở cửa được. Bọn họ đều là những người buôn bán nhỏ, đóng cửa một hai ngày còn có thể chịu đựng được, nếu đóng cửa mười ngày nửa tháng thì chịu không nổi, toàn là tiền cả.
Chỉ là Ôn Nguyệt không chỉ là hàng xóm, mà còn là chủ trọ của họ, dù trong lòng đang lo lắng, họ cũng không tiện nói thẳng ra trước mặt nàng.
May là Ôn Nguyệt không phải là người không hiểu ánh mắt của người khác, kiếp trước nàng tuy không có bước ra xã hội, nhưng hiểu được nỗi khổ của người dân bình thường, trấn an được các hộ gia đình thì quay sang nói với hai người kia: "Chú Hà, chú Đông cũng yên tâm, tôi sẽ giao việc này xuống dưới, tháng này tôi không thu tiền thuê của hai chú, mặt khác các chú thống kê tình hình doanh thu ba tháng gần nhất, tôi sẽ đền bù những thiệt hại trong thời gian các chú đóng cửa."
Nghe Ôn Nguyệt nói tháng này không thu tiền thuê nhà, hai người liền mừng rỡ trong lòng, tuy tiền thuê nhà ở đường Vĩnh Lợi không so được với những con phố thương mại khác, nhưng mỗi tháng cũng tốn không ít.
Đợi khi nghe Ôn Nguyệt nói sẽ bỏ tiền túi ra đền bù thiệt hại cho bọn họ, hai người càng kích động hơn, nhưng chú Hà cẩn trọng hơn, vội vàng nói: "Cô miễn tiền thuê cho bọn tôi là bọn tôi mãn nguyện lắm rồi, huống hồ chuyện này xảy ra thì công ty của cô cũng sẽ bị thiệt hại không ít, bọn tôi sao dám nhận thêm tiền của cô nữa."
Ôn Nguyệt nói: "Những người kia muốn nhắm vào tôi, hai chú bị liên lụy đến không làm ăn được, tôi bù thiệt hại cho hai chú là lẽ đương nhiên thôi. Hơn nữa cơ nghiệp của tôi cũng lớn, chút tiền đó với tôi chẳng đáng gì, chú Hà chú Đông đừng có từ chối với tôi."
Lời nàng nói xem như chạm đến trái tim của những người hàng xóm láng giềng, nhất là những người buôn bán ở gần đó, thật sự hận không thể được thuê mặt bằng của Ôn Nguyệt mà.
Chủ nhà cho thuê có lương tâm như vậy, sao họ lại không gặp được nhỉ?
Cũng có người chân tâm thật lòng vì hai người mà cân nhắc, khuyên nhủ: "Ôn tiểu thư đã nói vậy rồi thì các chú cứ cầm tiền đi, nếu các chú có một mình thì không nói làm gì, chứ mang theo cả nhà cả người, mười ngày nửa tháng không có thu nhập thì làm sao bây giờ."
Nghe người xung quanh nói, hai người cũng không từ chối nữa, cảm kích vạn phần chấp nhận lời đề nghị của Ôn Nguyệt.
Trấn an được mọi người, Ôn Nguyệt liền để đám bảo tiêu hành động, hoặc xem xét hiện trường xem có thể phát hiện dấu vết để lại hay không, hoặc hỏi thăm hàng xóm tối qua có ai nghe thấy động tĩnh gì không.
Đến lúc này, tìm lính đặc chủng xuất ngũ làm bảo tiêu liền thấy được chỗ tốt, năng lực điều tra của bọn họ thật sự rất mạnh.
Chưa đến nửa giờ, mấy người đã dựa vào độ cao của sơn, cửa ra vào còn chưa bị quét dọn tàn thuốc, cùng dấu chân bên cạnh tàn thuốc, đại khái đoán được chiều cao, hình dáng người đến.
Đương nhiên, vì trừ vết tích bên cạnh tàn thuốc, dấu chân ở những nơi khác đã sớm bị hàng xóm dẫm đạp không biết bao nhiêu lần, nên cụ thể có mấy người vẫn không biết.
Ngoài ra, bọn họ còn thông qua hỏi han, biết được thời gian gây án có thể là khoảng hai đến ba giờ sáng, vì cả trước và sau đó đều có hàng xóm thức dậy đi tiểu đêm.
Còn việc ở giữa có ai thức giấc hay không, tạm thời vẫn chưa hỏi ra được.
Ôn Nguyệt không từ bỏ, một bên sắp xếp bảo tiêu tiếp tục điều tra, hỏi han, một bên gọi điện báo cảnh sát.
Trong lúc chờ đợi cảnh sát, Ôn Nguyệt trong đầu hỏi hệ thống: 【Ngươi ở đây không có một chút thông tin hữu dụng nào sao?】 【Không có đâu.】 Hệ thống trả lời ỉu xìu, sau khi cúp điện thoại, túc chủ đã hỏi vấn đề này nhiều lần.
【Ngươi không phải là hệ thống toàn tri sao? Vì sao chuyện quan trọng như vậy cũng không tra ra được?】 【Túc chủ, ta là hệ thống hóng dưa, không phải hệ thống toàn tri nha.】 Hệ thống nhắc nhở, 【Ngươi hái trúng dưa chủ, ta mới có thể biết được quá khứ và tương lai của đối phương, hơn nữa nội dung ta biết dựa theo nguyên tác, nếu như cuộc sống dưa chủ thay đổi, ta liền không cách nào biết trước tương lai của đối phương nữa, chỉ có thể tra ra quá khứ và những gì đối phương đang làm thôi.】 Được rồi.
Ôn Nguyệt miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này, đang định thở dài, đột nhiên Linh Quang lóe lên hỏi: 【Nói như vậy, kẻ chủ mưu đứng sau là người ta chưa từng gặp?】 【Đúng vậy.】 【Nhưng theo cách hắn/nàng sai người làm, hẳn phải là những dưa chủ ta đã từng vạch trần mới đúng, những người này ta đều đã gặp mới đúng chứ.】 Hơn nữa cho đến bây giờ, nàng tổng cộng mới chỉ hái được bốn quả dưa, trong đó nhà Chu Bảo Nghi ba người đã bị đóng gói sang Nam Dương, nhà họ Ôn ngoại trừ mấy người ở nước ngoài, nàng đều đã từng gặp mặt.
Lâm Vĩnh Khang bị nàng tống vào tù, Trần A Muội một bà lão kinh tế không dư dả, rõ ràng không có khả năng mua chuộc người làm chuyện này.
Còn vợ chồng Thiệu Minh Châu cùng Lâm Vĩnh Hiền, cảm kích nàng không kịp, làm sao có thể sai khiến người đổ dầu vào công ty nàng?
Chẳng lẽ là người của nhị phòng, tam phòng nhà họ Lâm gây ra?
Không đúng, ngày yến tiệc nàng đã gặp người của nhị phòng và tam phòng, dù trên người họ không có dưa lớn, nhưng nếu là họ tìm người, nhất định không thể thoát khỏi pháp nhãn của hệ thống.
Anh em Trịnh Ngạn Trạch và người của Phùng, Trần nhị gia ngược lại có điều kiện và động cơ cảnh cáo nàng, nhưng tương tự không đạt điều kiện chưa từng gặp này.
Không đúng, trong hai quả dưa của nhà họ Trịnh còn có người – nàng chưa gặp vợ chồng Trịnh Hưng Quốc.
Ôn Nguyệt hỏi: 【Thống, ngươi nói chuyện này có khả năng do vợ chồng Trịnh Hưng Quốc làm không?】 Hệ thống: 【Hôn, ngươi không có gặp mặt bọn họ, bên ta không tra được đâu.】 Ôn Nguyệt: “…”
Haizzz, xem ra vẫn là nàng chưa đủ cố gắng, gặp quá ít người.—— —— —— —— Hai chương gộp một, hẹn ngày mai gặp lại Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ ta, ta sẽ tiếp tục cố gắng!..
