Thập Niên 90: Bắt Đầu Vạch Trần Hương Giang Nhà Giàu Đổ Vỏ

Chương 3: Thí nghiệm




Cảnh sát Hồng Kông luôn rất chú trọng công tác tuyên truyền, nội bộ có phòng quan hệ xã hội, chuyên trách liên lạc với giới truyền thông để kịp thời thông báo cho người dân về tiến triển của các vụ án
Vụ trộm cắp không phải là trọng án, nhưng sau khi bắt được nghi phạm, cảnh sát vẫn làm theo lệ thường, liên hệ truyền thông để đưa tin
Cảnh sát liên hệ với những tờ báo, kênh truyền thông nổi tiếng ở Hồng Kông, nhận được tin tức vào ban đêm, sáng ngày hôm sau tin tức sẽ được đăng trên báo chí
Thế là, sáng hôm sau, Ôn Nguyệt bị tiếng nhắc nhở "Đinh - Ngài có tin tức ăn dưa mới, giá trị đã được ghi nhận" đánh thức, kiểm tra giá trị ăn dưa thì đã tích lũy được hơn năm trăm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Biết được từ hệ thống rằng những giá trị ăn dưa này đều đến từ tin tức bắt được tên trộm, Ôn Nguyệt kích động hỏi: "Có phải ta sắp phát tài rồi không
【Theo tốc độ hiện tại, hôm nay ngài thu được giá trị ăn dưa sẽ không vượt quá một ngàn đâu nhé.】 Giọng hệ thống đột nhiên thay đổi, 【Mà những giá trị ăn dưa này là của ta a ~】 Ôn Nguyệt lập tức cụp đầu xuống: "Được thôi
Nhưng trong lòng nàng cũng không thất vọng lắm, dù sao từ đầu nàng cũng chỉ muốn thử nghiệm, xem một người bình thường có thể dựa vào con đường này mà phát triển được không
… Sau khi vệ sinh cá nhân, Ôn Nguyệt xuống lầu ăn sáng
Nguyên thân đã kết hôn, nhưng quan hệ với chồng không tốt, chưa kịp đi tuần trăng mật đã bắt đầu ở riêng, chuyển từ căn biệt thự trên đỉnh Thái Bình Sơn đến biệt thự ven biển ở Vịnh Cạn Thủy
Căn nhà này là do mẹ của nguyên thân để lại cho nàng, Ôn Nguyệt sau khi xuyên không đến thì trở thành chủ nhân của căn biệt thự này
Trong biệt thự có không ít người hầu, lại đều là những người làm đã gần hai mươi năm, có thể nói là đã chứng kiến nguyên thân lớn lên
Nhưng nguyên thân không phải người nhu nhược, cho nên không người hầu nào dám cậy thâm niên
Sau khi Ôn Nguyệt xuyên đến thì cuộc sống trôi qua vô cùng tự tại
Buổi sáng ngủ đến khi nào tự tỉnh thì thôi, rời giường có bữa sáng để ăn
Nhược điểm duy nhất là bữa sáng toàn kiểu Tây, cơ bản là bánh mì các loại ăn kèm trứng chiên, xúc xích, uống sữa bò hoặc cà phê
Ôn Nguyệt không thích chút nào
Bữa sáng nàng thích sữa đậu nành với quẩy hơn, hoặc là món canh bún, mì hoành thánh
Nhưng nàng mới đến, không thể thay đổi quá nhiều, chỉ đành chấp nhận ăn, may mà hương vị của mấy món này cũng không tệ, Ôn Nguyệt ăn không đến mức khó nuốt
Trong lúc ăn sáng, giá trị ăn dưa mà Ôn Nguyệt thu được đã vượt quá 800, tốc độ tăng trưởng cũng chậm lại, xem xu hướng thì đúng là khó mà vượt quá 1000
Nghĩ lại thì cũng bình thường, vụ trộm cắp không phải là vụ án lớn, dù nhiều báo chí đưa tin thì cũng chẳng thể chiếm trang nhất, những người không liên quan thì hứng thú cũng rất hạn chế, chắc là chỉ nhìn tiêu đề và lướt qua mà thôi, khó mà nảy sinh lòng hiếu kỳ để tìm hiểu ngọn ngành
Thực tế thì Ôn Nguyệt thấy rằng, trừ phi có chuyện gì đặc biệt nổi đình đám xảy ra với người bình thường, hoặc là dính líu đến vụ án hình sự như dưa của Hoàng Chí Hào, thì mới có thể gây được sự chú ý lớn
Sức chú ý không đủ lớn, cũng chỉ có thể kiếm được mấy trăm hoặc nhiều nhất là vài ngàn giá trị ăn dưa, vận may thì có thể lời, không may thì có thể bị lỗ ngược
Cứ tiếp tục như vậy, Ôn Nguyệt nghi ngờ tốc độ kiếm giá trị ăn dưa của nàng liệu có vượt quá tốc độ tiêu hao tuổi thọ hay không
Phải tìm cách thôi
Rất nhanh, Ôn Nguyệt nghĩ ra chủ ý, lên lầu thay quần áo, cầm theo chìa khóa xe và điện thoại xuống gara tầng hầm
Trong gara nhà nguyên thân có ba chiếc xe, một chiếc Lamborghini, một chiếc Ferrari và một chiếc BMW, là xe mà người hầu trong nhà thường dùng để đi chợ mua đồ ăn hoặc các vật dụng sinh hoạt
Mỗi lần vào gara, Ôn Nguyệt lại không kìm được cảm thán, trước khi xuyên không, nàng chỉ là một sinh viên năm cuối vừa nhận được offer, lương của nàng ở thành phố của nàng thì không thấp, nhưng trong ba năm tới đừng mong mua được xe, cho dù cắn răng nhịn chi tiêu thì cũng chỉ đủ mua chiếc BMW phiên bản thấp nhất mà thôi
Ai mà ngờ được
Chân trước vừa ký offer, chân sau nàng liền gặp tai nạn xe, bị đâm chẳng những không chết mà còn xuyên không vào cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh Hồng Kông thập niên 90, trở thành thiên kim nhà giàu, muốn lái xe sang nào cũng được
Khi chiếc Lamborghini màu đỏ bắt đầu chạy trên đường núi, hệ thống rốt cuộc nhớ ra mà hỏi: "Túc chủ, chúng ta định đi đâu vậy
Nghe vậy, Ôn Nguyệt phì cười
Phải nói, hệ thống này cũng rất thức thời, trước đây nói chuyện toàn là "Ngươi a ngươi", bây giờ đã học được rút ngắn khoảng cách, xưng "Chúng ta"
Đánh lái qua một khúc cua, Ôn Nguyệt vừa cười vừa nói: "Đưa ngươi đi ăn dưa
… Ôn Nguyệt đã cân nhắc rồi, đã khó mà kiếm được nhiều giá trị ăn dưa từ người bình thường, vậy thì chi bằng nàng chuyển sự chú ý sang những người vốn đã có độ nổi tiếng
Vậy ai là người vốn có độ nổi tiếng
Giới giải trí và giới hào môn là hai nơi như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giới giải trí là nơi tụ họp của minh tinh, ở thế giới trước khi xuyên không của nàng, những ngôi sao lớn một chút chuyện cỏn con cũng có thể lên hot search
Mặc dù luôn có người nói hot search là mua, nhưng những tin tức như yêu đương, kết hôn, chia tay, vượt giới hạn thì quần chúng thích hóng hớt chắc chắn không thiếu
Giới hào môn thì phần lớn kín tiếng, nhưng càng kín tiếng thì người thường lại càng tò mò, điều đó dẫn đến việc thi thoảng có vài người nhà hào môn xuất hiện là có thể nhanh chóng thu hút sự chú ý lớn
Trước khi xuyên không, Ôn Nguyệt cũng thường xuyên lướt đến những tin như con trai của ông vua cờ bạc có thật sự yêu vợ không, hay chuyện người thừa kế nhà giàu cưới “nàng” lọ lem vì tình hay vì danh lợi
Còn có rất nhiều tin đồn về giới giàu có ở Hồng Kông mà một người sinh ra và lớn lên ở đại lục như nàng cũng đã từng nghe qua không ít
Đặc biệt là các ông lớn trong giới hào môn thời này, dù không có ba vợ bốn phòng thì cũng năm sáu bảy tám cô bồ là chuyện bình thường, biệt thự như hậu cung, chuyện trăng hoa liệu có ít sao
Chỉ cần có thể kiếm được nhiều giá trị ăn dưa hơn, Ôn Nguyệt không quan tâm chuyện "ăn dưa" nào, nhưng cân nhắc thân phận thiên kim nhà giàu của nàng, việc tiếp xúc với giới hào môn có vẻ dễ dàng hơn, nên nàng quyết định đặt mục tiêu vào giới hào môn Hồng Kông
Mục tiêu đầu tiên sẽ là từ người nhà của nguyên thân mà ra tay — À không
Mục đích chính của nàng khi về nhà họ Ôn là để nhận biết những người thân của nguyên thân, chuyện ăn dưa chỉ là tiện thể, có dưa thì tốt, không có dưa thì… cùng lắm thì nàng đi chỗ khác mà "ăn" vậy
Đương nhiên, Ôn Nguyệt thấy xác suất không có dưa là rất thấp, lý do cũng đơn giản — cha ruột của nguyên thân, Ôn Vinh Sinh là một kẻ cặn bã
Là người giàu có ở Hồng Kông, Ôn Vinh Sinh không hề thua kém những người giàu khác về quan hệ nam nữ, hắn có một chính thất, tức là mẹ ruột của nguyên thân, một người thiếp, tức là Nhị thái thái Trần Bảo Cầm, hai người bạn gái được đưa về nhà, lần lượt là Tam thái Từ Mỹ Phượng và Tứ thái Chu Bảo Nghi
Bốn người phụ nữ này lại lần lượt sinh cho Ôn Vinh Sinh các con
Đại phòng có một trai một gái, nhưng con trai đã chết yểu, chỉ còn lại nguyên thân là con gái
Nhị phòng có một cặp chị em, chị Ôn Gia Kỳ đã gả cho con trai cả của Vua Tàu Biển, em trai Ôn Gia Đống đã vào công ty và đang được phái đến Anh xử lý công việc
Tam phòng có một cặp chị em song sinh, hai người đang đi học ở Anh, Tam thái Từ Mỹ Phượng cũng đang ở Anh để trông nom các con
Tứ phòng chỉ có một con trai duy nhất, tên Ôn Gia Lương, năm nay mới tám tuổi, đang học tiểu học
Ôn Vinh Sinh dù hoa tâm trăng gió, nhưng lại mang tư tưởng lạc hậu, cảm thấy người một nhà phải ở cùng nhau, nên đã đưa hai phòng, ba phòng và cả bốn phòng về chung sống tại nơi mà trước đây ông ta từng ân ái với chính thất
Mẹ của nguyên thân cũng không thể chịu nổi nữa, sau khi trưởng tử qua đời, bà hoàn toàn thất vọng với người đàn ông này, mới mua một căn biệt thự ven biển Vịnh Cạn Thủy bằng một khoản tiền lớn
Trong mười năm cuối đời, bà luôn sống cùng nguyên thân ở Vịnh Cạn Thủy
Nói tóm lại, chỉ cần nhìn mối quan hệ gia đình hỗn loạn và phức tạp này thì đã biết Ôn gia chắc chắn là một “vựa dưa”, dưa lớn không chắc có nhưng dưa nhỏ chắc chắn không ít
Nàng không mong một vụ làm một đời, một lần “mở hàng” cũng đủ cho ba tháng là được rồi
Ôm ý nghĩ đó, Ôn Nguyệt trong lòng tràn đầy mong chờ lái xe vào số ba mươi sáu đường Bạch Giai
Vừa vào cửa thì quản gia đã nhận được tin báo, vội vã ra từ biệt thự phía trước, còn cho người sắp xếp chỗ đậu xe cho Ôn Nguyệt
Bước vào phòng khách, Ôn Nguyệt giả vờ tùy tiện hỏi: "Hôm nay ở nhà không có ai sao
Quản gia họ Hứa trả lời: "Vâng, tiên sinh đã ra ngoài, Nhị thái thái có việc họp ngân sách, Tứ thái thái vừa ra ngoài đi phòng triển lãm tranh rồi
Người nhà họ Ôn tuy đông nhưng những người ở nhà thường xuyên thì chỉ có bốn người là Ôn Vinh Sinh, Trần Bảo Cầm cùng mẹ con Chu Bảo Nghi
Ba người lớn đều có việc bận, Ôn Gia Lương còn đang đi học thì càng khỏi phải nói, hôm nay là thứ hai, chắc chắn cậu ta đang ở trường
Ôn Nguyệt không thể ngờ rằng, trở ngại cho kế hoạch "đánh dưa" đầu tiên của nàng lại là mọi người đều bận rộn, chỉ có một mình nàng là “cá muối” mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng là “cá muối”, nàng không bao giờ thiếu thời gian, đã đến đây rồi thì nàng nhất định phải gặp mặt những thành viên thường ở nhà họ Ôn, chứ không thể cứ như vậy mà quay về
Thế là nàng cứ tự nhiên ngồi xuống ghế phòng khách và mở tivi lên xem
Quản gia Hứa thấy thế liền vội vàng cho người chuẩn bị đĩa trái cây, có ăn có uống lại có giải trí, thời gian chờ đợi cũng sẽ không còn dài dằng dặc nữa
Hương Giang học sinh tiểu học tan học rất sớm, mới hơn bốn giờ bên ngoài đã truyền đến tiếng ô tô, sau đó là giọng của một nữ nhân: "Ngươi chậm
Đi nhanh như vậy làm ta chóng cả mặt
Theo tiếng nữ nhân vừa dứt, một người mặc đồng phục kiểu Anh, dáng người mập mạp, như một cơn gió chạy vào đại môn
Lúc chuẩn bị lướt qua đại sảnh, tiểu mập mạp khựng lại, đứng vững, nhìn Ôn Nguyệt đang tỏ vẻ không vui, hỏi: "Ngươi bám vào phòng chờ làm gì thế hả
Hai ngày nay gặp nhiều người, Ôn Nguyệt đã quen với việc đổi ngôn ngữ Việt-Trung một cách tự nhiên, trong nháy mắt đã hiểu được sự bá đạo và bài xích trong lời nói của đứa trẻ trước mặt
Đang định mở miệng phản kích, trong đầu nàng đột nhiên vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống: 【Đinh —— có dưa!】 Oa nha
Mắt Ôn Nguyệt sáng lên, hào môn quả nhiên là ruộng dưa, một đứa bé con lớn như vậy, trên người lại cất giấu quả dưa lớn có thể thu được hơn ngàn giá trị ăn dưa
Ôn Nguyệt xoa xoa tay, kích động hỏi: 【Dưa gì vậy?】

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.