Người giàu đều sợ chết mà
Nhưng Dịch Hoài biết, mấy chiếc xe chống đạn kia cho dù chất lượng tốt cũng không thể tốt đến mức đó, chỉ là thấy Ôn Nguyệt không muốn nhắc đến nên hắn không hỏi nhiều
Một hồi lâu, Dịch Hoài nói: "Ta đi cùng ngươi
"Không được
Ôn Nguyệt cự tuyệt ngay, "Ta không bảo vệ được ngươi
Lời này nửa thật nửa giả, giả ở chỗ thủ đoạn bảo mệnh có thể dùng cho người khác, thậm chí là vật thể (ví dụ như xe chống đạn) trên người, cho nên muốn bảo vệ Dịch Hoài, khoác cho hắn một cái Kim Chung Tráo là đủ rồi
Thật ở chỗ Kim Chung Tráo phải dùng điểm ăn dưa để mua, một triệu mới dùng được một tiếng, nàng mua cho chính mình đã xót của chết đi được, sao có thể bỏ tiền cho đàn ông phí nhiều điểm ăn dưa như thế chứ
Huống chi, cho dù Dịch Hoài có đi Vịnh Đồng La thì cũng chẳng có tác dụng gì, thà rằng ở nhà chờ tin còn hơn
Hai người đều không thuyết phục được ai, cuối cùng cùng lùi một bước, Dịch Hoài cùng Ôn Nguyệt cùng nhau đi Vịnh Đồng La, nhưng hắn không vào trung tâm thương mại Lệ Vinh mà đi vào một phòng ăn bao riêng ở một trung tâm mua sắm khác để chờ tin
Còn Ôn Nguyệt thì không mang theo một vệ sĩ nào, nhanh chóng trà trộn vào đám đông đi dạo phố, kiên nhẫn chờ đợi màn đêm buông xuống
..
Hương Giang là một thành phố phồn hoa, nhưng cũng là một thành phố dễ che giấu tội ác
Ở thành phố này, có rất nhiều tòa nhà cao tầng, có tòa là nhà thương mại, có tòa của người giàu, nhưng cũng có những tòa cao ốc là nơi tàng trữ ô uế
Một tòa cao ốc nào đó ở Cửu Long bị chia cắt thành từng phần, mấy tầng dưới là kiểu đêm nào cũng có, bên trên thì mở quán trọ, khách khứa đủ loại, có những cô gái điếm cùng tiểu thư từ hộp đêm ra, cũng có nam nữ trẻ tuổi hẹn hò
Mấy quán trọ này đều quản lý không nghiêm, chủ quán chỉ cần kiếm được tiền, còn những thứ khác thì không quản, cho nên thường xuyên có người kỳ lạ lui tới
Ba người Hoàng Đại Dũng chính là một trong số những người kỳ lạ đó, bởi vì bản thân họ cũng kỳ lạ, trà trộn vào đó cũng không quá lộ liễu
Trước đó ba người cũng không trốn ở đây, vụ việc lần trước bị lộ nên họ nhanh chóng chuyển chỗ
Trên đường đi, bọn họ đã rà soát thông tin của nhau, ngoài chiếc điện thoại dùng để liên lạc với Diệp Thiên Hoa ra, thì không còn thiết bị thông tin nào khác
Cho nên, sau khi đến chỗ mới, ba người luôn cảnh giác với nhau
Đồng thời, họ còn phải đề phòng người ngoài, bọn họ đều đã nghe tin về buổi họp báo của Ôn Nguyệt, biết trung tâm mua sắm Lệ Vinh tiền nhiều như nước, ai cung cấp manh mối cho cảnh sát sẽ được thưởng
Mặc dù cả ba đều đã ngụy trang, nhưng họ không chắc chủ quán trọ có nhận ra mình hay không, lại càng không biết liệu chủ quán có báo với cảnh sát không
May mà mọi chuyện đều thuận lợi
Dù vì tinh thần căng thẳng mà không khí luôn rất ngột ngạt, nhưng sau khi nhận được tin từ Diệp Thiên Hoa, sự căng thẳng nhanh chóng chuyển thành hưng phấn
Đúng ngày hành động, ba người Hoàng Đại Dũng xuất phát lúc 5 giờ rưỡi
Ở giữa đổi xe ba lần, khoảng 6 giờ 50 thì đến nơi
Đến nơi rồi bọn họ cũng không vội hành động, mà đi vào nhà vệ sinh, đeo bịt mặt đen vào rồi lấy vũ khí đã chuẩn bị sẵn trong ba lô ra, nhìn thời gian rồi lao ra ngoài
Cùng bọn họ xông vào tiệm vàng ở tầng một còn có mấy người từ ngoài đường đi vào, ba người này lái xe đến, lao thẳng vào cửa ra vào trung tâm thương mại Lệ Vinh rồi dừng xe cái két, mang theo súng xông vào, ném cái ba lô đã chuẩn bị cho nhân viên công tác, uy hiếp họ nhanh chóng đi vào quầy trang sức bằng vàng
Lúc tiếng xe thắng gấp vang lên thì Ôn Nguyệt đang đứng trước một quán trà sữa ở đối diện
Trà sữa kiểu Hồng Kông truyền thống có vị đậm đà nhưng không ngọt, không phải gu của Ôn Nguyệt, nhưng vào ngày hè nắng gắt cầm trên tay ly nước đá cũng rất dễ chịu, cô có chút không nỡ buông tay
Nghe thấy tiếng động, Ôn Nguyệt quay đầu lại nhìn, liền thấy ba người đàn ông bịt mặt xông xuống xe
Một tuần đã trôi qua, người dân Hương Giang sớm đã đi khỏi bóng tối vì vụ tặc vương tái xuất giang hồ, bảy giờ Vịnh Đồng La là lúc náo nhiệt nhất, dù không đến mức chen chúc người, nhưng chắc chắn cũng không hề ít
Tương tự như vậy, những người cùng Ôn Nguyệt nhìn sang và nhận ra họ là cướp không ít
Trong khoảnh khắc, tiếng hét chói tai vang lên liên tiếp, mọi người hoảng hốt bỏ chạy
Nhưng bất kể là chạy theo hướng nào thì họ đều có ý tránh xa trung tâm mua sắm Lệ Vinh, nhờ vậy mà những người đi về hướng trung tâm thương mại Lệ Vinh lại trở nên rất dễ nhận thấy
Ôn Nguyệt nhìn xung quanh, muốn tìm bóng dáng của tặc vương, nhưng thấy một người là cảnh sát, hai người vẫn là cảnh sát..
Đột nhiên, trong tầm mắt cô xuất hiện một người không phải cảnh sát
Người đó chải đầu ngược, mặc bộ vest rộng, trên tay xách một chiếc cặp công văn rất lớn, đang thong thả đi bộ qua ngã tư, đi về phía trung tâm mua sắm Lệ Vinh
Trông không giống cướp, giống như dân công sở
Ôn Nguyệt vừa nghĩ như thế thì đã nghe thấy hệ thống hô: 【Kí chủ
Diệp Thiên Hoa!】 【Đâu?】 【Cái người mặc vest, đầu chải ngược đó!】 Hệ thống tiếp tục hô
Quả nhiên
Đồng thời không khỏi ngạc nhiên, Ôn Nguyệt nhìn ảnh Diệp Thiên Hoa chụp khi gây án mười năm trước, lúc đó hắn đầu tóc bù xù, mặc đồ thể thao đen, rõ ràng là cứ tiện sao thì mặc vậy
Sao mười năm trôi qua, hắn lại ăn mặc bảnh chọe thế này
Đi cướp mà cũng mặc vest, tưởng mình đang đóng phim chắc
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua, Ôn Nguyệt nhanh chóng mua dùng Kim Chung Tráo, đi ngược chiều dòng người về phía Diệp Thiên Hoa
Độ lợi hại của Kim Chung Tráo thì Ôn Nguyệt đã được thấy rồi, lần trước đụng độ là dùng cái này
Với lại Kim Chung Tráo chủ yếu dùng để chống đạn, mạnh ở chỗ đao thương bất nhập
Đại sư Vịnh Xuân lợi hại đến mức nào thì Ôn Nguyệt chưa rõ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô không hiểu nhiều về võ thuật, phái Vịnh Xuân cô chỉ biết có hai người, một là tổ sư Vịnh Xuân, hai là Diệp Vấn, nếu trình độ đại sư là so với hai người đó thì đánh Diệp Thiên Hoa chắc là đủ
Nhưng cô không vội mặc Vịnh Xuân vào người, mới có nửa tiếng thôi mà, nên tiết kiệm chút
Chỉ là nhìn bề ngoài Diệp Thiên Hoa tuy không giống kẻ xấu, nhưng nghĩ đến kinh nghiệm của hắn, đến gần như vậy trong lòng rất khó không sợ hãi, hơn nữa còn thấy có chút không thực tế, đi được nửa đường cô có chút hối hận
Nhưng Diệp Thiên Hoa đã chú ý đến cô
Không biết nhớ ra điều gì, hắn rẽ hướng bước chân về phía cô, dừng lại trước một bước rồi hô: "Cô Ôn
Lúc Diệp Thiên Hoa đến gần thì Ôn Nguyệt thực sự không hề sợ, người ta vốn dĩ vậy, sự việc chưa đến thì thấy hoảng, đến khi sự việc thực sự đến thì lại có cảm giác vò đã mẻ lại chẳng sợ
Huống chi cô có hệ thống, sợ gì chứ
Nhưng nghe Diệp Thiên Hoa gọi tiếng "Cô Ôn" kia thì lông tơ của Ôn Nguyệt lập tức dựng lên
Cô bất giác lùi lại một bước
Nhận ra cô sợ, Diệp Thiên Hoa mỉm cười, ném chiếc cặp công văn trong tay
Chiếc cặp công văn màu đen rơi xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục, rõ ràng bên trong không phải là tài liệu gì mà là vũ khí và đạn dược
Đồng thời hắn lấy một khẩu súng lục trong túi ra, lên cò nhanh chóng áp sát Ôn Nguyệt, nói nhỏ: "Cô Ôn, bây giờ cô muốn chạy trốn e là chậm rồi
Vừa nói vừa ghì hai tay Ôn Nguyệt ra sau lưng, họng súng chĩa vào đầu cô, giọng trầm thấp hỏi: "Cô Ôn có biết tại sao ta có thể nhận ra cô ngay lập tức không
Ôn Nguyệt không muốn biết đáp án nên không nói gì, chỉ trong đầu ra lệnh cho hệ thống mặc Vịnh Xuân lên người
Diệp Thiên Hoa không quan tâm cô có mở miệng hay không, tiếp tục nói: "Bài phát biểu của cô Ôn mấy hôm trước, ta đã xem đi xem lại rất nhiều lần
Cô Ôn trong ống kính quả thực rất tự tin, lúc đó ta đã nghĩ rằng, nếu ta vẫn cứ kiên trì cướp vàng ngàn vạn trong tiệm vàng của Lệ Vinh, chắc cô Ôn sẽ rất khó chịu nhỉ
Tiếc rằng ta không được nhìn thấy dáng vẻ khóc thút thít của cô Ôn
Trung tâm thương mại nào mà chẳng có tiệm vàng, hắn cũng đâu nhất định phải cướp Lệ Vinh, nhưng hắn không chịu nổi bị kích, hễ có ai thách thức hắn là hắn phải đáp trả
Nàng nghĩ cứ tuyên bố trước ống kính là có phòng bị thì hắn sẽ đổi mục tiêu ư
Không, hắn sẽ chỉ núp mình chờ cơ hội để nàng trở tay không kịp
Diệp Thiên Hoa mỉm cười nói: "Nhưng bây giờ ta có cơ hội nhìn thấy rồi
Hắn động đậy tay, nòng súng lạnh băng từ cằm Ôn Nguyệt trượt đến thái dương, "Cô Ôn, bây giờ cô sợ không
Nếu sợ thì cô có thể khóc nhè, có lẽ ta lại vì thế mà bỏ qua cho cô
Ôn Nguyệt không khóc, sau khi mặc nhân vật đại sư Vịnh Xuân vào thì cô cảm thấy mình không còn giống lúc trước nữa
Cấu tạo cơ thể chỗ nào khác thì khó mà nói, chỉ là trong lòng có niềm tin, cảm thấy mình có thể xử lý Diệp Thiên Hoa
Cho nên bây giờ cô không thể rơi giọt nước mắt nào, trong lòng chỉ muốn mắng một câu: "Anh có nghe câu này không
"Câu gì
"Nhân vật phản diện chết vì nói nhiều
Lời vừa dứt, hai tay bị khống chế của Ôn Nguyệt nhanh chóng tách ra, thoát khỏi ràng buộc, sau đó một tay chụp lên, ghì chặt tay không cầm súng của Diệp Thiên Hoa, đồng thời nhanh chóng xoay người, dùng tay phải còn lại đánh vào ngực hắn
Nếu không có hệ thống hack, cú đánh này của Ôn Nguyệt có lẽ không đau không ngứa, nhưng bây giờ thì cô đánh ra một lực như cách sơn đả ngưu
Diệp Thiên Hoa kêu lên một tiếng đau đớn, tay phải cầm súng không khống chế được mà nâng lên, vẽ một đường vòng cung, đến khi họng súng nhắm lên trời thì phát ra tiếng "Phanh"
Mặc dù phát súng trượt nhưng súng không bị văng ra, Diệp Thiên Hoa nhanh chóng lùi lại, muốn đứng vững để phản công
Nhưng Ôn Nguyệt không cho hắn cơ hội này, một chưởng lại một chưởng đánh vào ngũ tạng lục phủ của Diệp Thiên Hoa, cũng thừa cơ bắt lấy cánh tay cầm súng của hắn, nắm cổ tay "Răng rắc" một tiếng, đoạt lấy súng lục từ tay đối phương
Cảm giác đau đớn lan nhanh toàn thân, khiến Diệp Thiên Hoa loạng choạng, mất thăng bằng ngã xuống đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôn Nguyệt không dừng tay như vậy, tiến lên một cước đạp lên vai Diệp Thiên Hoa, sau đó trước tiên tháo khớp tay lành lặn của hắn, lại tháo khớp tay bị gãy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tay phải nắm chặt báng súng, từng chút từng chút hung hăng đập vào trán Diệp Thiên Hoa: "Để ngươi không học cho tốt, để ngươi cướp vàng, để ngươi không coi mạng người ra gì
Còn muốn nhìn ta khóc, ngươi cũng không nhìn lại xem mình có xứng không
Báng súng cứng rắn, một cái đã nện đến mức mắt Diệp Thiên Hoa hoa cả lên, hai cái khiến đầu hắn chảy máu
Đến cái thứ năm, Diệp Thiên Hoa không chịu nổi nữa, mắt trợn ngược ngất xỉu
Ôn Nguyệt thấy vậy cầm súng đứng dậy, sợ hắn giả chết nên đạp hắn một cái, thấy người không phản ứng bèn thầm nghĩ: "Tên trộm, chỉ có thế thôi sao
Cũng không lợi hại hơn là mấy —— —— —— —— Hai canh gộp một, hẹn gặp ngày mai..