Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, có lẽ là chưa kịp load, Ôn Nguyệt tốt bụng tổng kết: "Ta nói nhiều vậy thôi, gặp lại Từ Sinh, nhớ dưỡng cho khỏe rồi về Hương Giang nhé."
Nói xong, không đợi đầu dây kia mở miệng, Ôn Nguyệt trực tiếp cúp máy.
Nghe xong toàn bộ quá trình, hệ thống vội vàng nịnh hót: 【Oa! Túc chủ, vừa nãy cô đỉnh thật! Nhưng mà sao cô lại dụ dỗ hắn về Hương Giang thế?】 【 Cái gì mà dụ dỗ? Ta chỉ đưa cho hắn một lựa chọn thôi được không? Hắn muốn ta đến Luân Đôn mới là dụ dỗ đấy.】 Về chuyện tại sao muốn Từ Thiên Dương về Hương Giang, đơn giản thôi, nguyên thân chết ở Anh, trời mới biết sau khi nàng đặt chân đến Luân Đôn sẽ gặp chuyện gì.
Ôn Nguyệt rất sợ chết, không đời nào nàng tự đâm đầu vào rọ mà đi Anh quốc.
Nhưng nàng lại muốn điều tra rõ nguyên nhân cái chết của nguyên thân, dù sao cũng chiếm thân xác người ta, cũng nên vì nàng làm chút gì đó.
Mặc dù dựa trên suy đoán của nàng, nguyên thân rất có thể bị Từ Thiên Dương và Ôn Gia Hân cấu kết hại chết, đợi Ôn Gia Hân về nước thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.
Một mình mình thì chỉ có một góc nhìn, thông tin thu được không đầy đủ, chắc chắn không bằng hai người nhìn nhận toàn diện. Vừa hay Từ Thiên Dương lúc này gọi đến, nàng không diễn kịch thì có lỗi với bản thân quá.
Ôn Nguyệt cảm thấy Từ Thiên Dương cắn câu rất cao.
Thời điểm hắn gọi đến thật quá trùng hợp.
Nàng về cúng bái tổ tiên được vài ngày, Từ Thiên Dương liền nhảy ra, lấy cớ bệnh tật bảo nàng đến Luân Đôn thăm hắn.
Nếu chuyện này không liên quan gì đến Ôn Gia Hân, thì Ôn Nguyệt xin viết ngược tên mình.
Đã có liên quan thì nhất định Từ Thiên Dương sẽ phải về.
Ôn Nguyệt không biết Ôn Gia Hân tại sao lại để Từ Thiên Dương giữ chân nguyên thân, nhưng biết được nàng đến từ đường cúng bái tổ tiên, phản ứng đầu tiên của Ôn Gia Hân là để Từ Thiên Dương ra mặt, có thể thấy cô ta chẳng còn cách nào để đối phó với nàng.
Đã thế thì khi Ôn Gia Hân về nước sao có thể không gọi Từ Thiên Dương cùng về.
Đúng là công cụ người tốt quá mà!
Tuy lần này kế hoạch thất bại, Từ Thiên Dương không gọi được nàng đến Luân Đôn, nhưng Ôn Gia Hân có thể sẽ nghĩ là do bọn họ lơ là quá mức, để cho con diều bị đứt dây. Có lẽ hắn về Hương Giang rồi, nhìn thấy người thật sẽ lại cắn câu.
Dù sao nàng yêu hắn bao nhiêu năm như vậy, làm sao nói bỏ là bỏ ngay được.
Còn nàng, cứ ở Hương Giang đợi là được rồi.
Mặc dù cuộc gọi với Từ Thiên Dương này Ôn Nguyệt chiếm thượng phong, nhưng nghĩ đến mấy lời nhạt nhẽo của hắn, nàng đã cảm thấy khó chịu rồi. Còn chưa kịp bình tâm lại thì Vivian đã vào nói rằng Chu Kim Long ám chỉ nàng dụ dỗ hắn.
Ôn Nguyệt suýt tưởng mình nghe lầm, một lúc sau mới hoàn hồn, chỉ tay vào mình hỏi: "Chu Kim Long nói ta dụ dỗ hắn?""...Đúng vậy." Thấy sắc mặt Ôn Nguyệt không tốt, Vivian cẩn trọng đáp.
Ôn Nguyệt tức đến bật cười.
Nhưng nàng không nổi giận với Vivian, chỉ bình tĩnh bảo cô đi lấy đoạn băng ghi hình.
Khoảng nửa tiếng sau, Vivian mang băng ghi hình đến, Ôn Nguyệt đứng dậy vào phòng nghỉ, mở tivi xem lại.
Sau khi đồ đạc của Trần Kế Khang bị mang đi, Ôn Nguyệt đã cho người lắp lại phòng nghỉ, tiền thì nàng không thiếu, dùng toàn vật liệu cao cấp, khỏi lo các chất hóa học, vì vậy sau khi thông gió vài ngày, nàng đã bắt đầu nghỉ trưa ở trong này.
Không bị giật điện mà vẫn có tivi là hồi Trần Kế Khang còn ở đây, Ôn Nguyệt ngày nào cũng bận rộn chân không chạm đất, trưa có thể ngủ được nửa tiếng đã là may rồi. Hoàn toàn không có thời gian xem tivi.
Từ khi chuyển lên văn phòng Tổng giám đốc, chiếc tivi này hôm nay mới là lần đầu tiên mở.
Tivi là loại ba mươi hai inch, ở thời đại này coi như là màn hình lớn, hình ảnh có màu sắc, độ phân giải không cao bằng các loại đời sau nhưng biểu cảm của nhân vật vẫn nhìn rõ được.
Nhìn Chu Kim Long trong tivi giả vờ ung dung, lại nghe Ôn Nguyệt cười lạnh bên tai, Vivian không dám quay đầu nhìn.
Đến khi chủ đề kết thúc, Vivian mới thở phào, nghiêng người nhìn Ôn Nguyệt hỏi: "Ôn tổng, chúng ta có cần phải ra thông cáo ngay không ạ?""Không cần." Ôn Nguyệt vừa nói vừa đi ra trước cửa sổ sát đất của phòng nghỉ, cúi xuống nhìn.
Trụ sở chính của Lệ Vinh bách hóa nằm ngay trong trung tâm thương mại, nhưng lối vào không chung một cửa, rõ ràng đám phóng viên Hương Giang đều rất hiểu chuyện này, chương trình mới chiếu được một tiếng thì đã có chừng mười phóng viên tụ tập ở dưới lầu rồi.
Mới nhích ra xa một chút, lúc Ôn Nguyệt đi tới thì lại có thêm ba bốn phóng viên chạy đến.
Ôn Nguyệt thấy vậy, mở miệng nói: "Chuyện này mọi người đừng bận tâm, cứ bàn giao xuống dưới, gặp phóng viên thì không được lên tiếng, ta sẽ xử lý.""Vâng." Vivian đáp, rồi quay người rời khỏi phòng nghỉ.
Ôn Nguyệt không động, đứng tại chỗ nói với hệ thống: "Ta muốn bằng chứng Chu Kim Long vượt quá giới hạn."
Hệ thống hỏi: 【Đoạn nào ạ cô?】 【Cái đoạn mà hắn bị chồng của tình nhân bắt gian, trần truồng leo qua cửa sổ ấy, đào tường băng suối gì đó.】 Ôn Nguyệt nghĩ rồi nói, 【Phải quay lại video, quay ở bên ngoài.】 【Quay video cần năm mươi nghìn ăn dưa giá trị nha.】 【Đắt vậy á?】 Ôn Nguyệt không có mua bản sao bao giờ, cau mày nói: 【Xét nghiệm ADN cùng báo cáo kiểm tra tàn tật chỉ có mười nghìn ăn dưa giá trị thôi mà.】 Hệ thống trả lời: 【Kỹ thuật khác nhau mà.】 【Thôi được rồi, giảm giá còn hai mươi lăm nghìn?】 Hệ thống muốn từ chối nhưng Ôn Nguyệt đến giờ khóa lại nàng rồi vẫn chưa từng trách móc, đành phải đáp: 【Được thôi.】 【Một đoạn video, thêm vài tấm hình hắn hẹn hò với gái khác.】 【Trên giường hay dưới giường ạ?】 【Ách...dưới giường đi, ta sợ bị đau mắt.】 Mặc dù khả năng cao là video cũng cay mắt lắm, Ôn Nguyệt nghĩ rồi hỏi: 【Chu Kim Long vụ đó chắc chắn bị ảnh hưởng, hắn đi bệnh viện kiểm tra chưa?】 【Có đi, nhưng là mấy năm trước rồi.】 【Không sao, đưa cho ta cả cái báo cáo kiểm tra luôn.】 Mấy năm trước không quan trọng, vụ kia đã không được thì chắc cũng khó mà hồi phục.
Hơn nữa, việc Chu Kim Long bây giờ còn dùng được hay không cũng không quan trọng, quan trọng là phải có báo cáo kiểm tra, dân Hương Giang sẽ tự mặc định hắn là không được.
Mua hết mấy thứ đó, Ôn Nguyệt đã tiêu mất mấy chục nghìn ăn dưa giá trị, may mà hiện tại nàng kiếm nhiều, mấy chục nghìn Hoa Hạ tệ… ừm, vẫn thấy xót.
Nhưng để trả thù Chu Kim Long thì vẫn đáng!
Hắn dám hắt nước bẩn vào nàng thì nàng sẽ làm cho nửa đời sau của hắn bị người ta chỉ trỏ, chê cười là "không được"!
Mấy thứ tài liệu này Ôn Nguyệt định giao thẳng cho Hoàng Chí Hào, rồi cho hai tờ báo của Đông Giang đăng, nhưng nghĩ đến hiệp ước với Chu Phúc Kim còn chưa kết thúc nên nàng nhịn lại.
Tầm nhìn của Chu Kim Long quá hạn hẹp, mới đi hắt nước bẩn vào đối tác trong lúc phỏng vấn, nhưng nàng không thể giống như hắn được, nếu không sẽ dễ bị người ta quy chụp thành hành vi trả thù của doanh nhân nhỏ mọn.
Nếu tin đồn tẩy não này bị lan ra thì sau này có lẽ doanh nhân không dám hợp tác với Lệ Vinh bách hóa nữa.
Nhưng công khai thì không được, trả thù Chu Kim Long lén lút vẫn được mà.
Ôn Nguyệt nghĩ vậy, bảo hệ thống tách riêng bằng chứng, gửi video cho đài truyền hình, ảnh và báo cáo kiểm tra thì gửi cho mấy công ty báo chí.
Ừm, để sáng mai gửi, nay cứ hâm nóng dư luận một tí đã.
Ôn Nguyệt nghĩ rồi gọi điện thoại cho Dịch Hoài, bảo anh đến đón tan làm.
Thời này mạng internet chưa phát triển, dù là công ty lớn cũng khó mà kiểm soát dư luận, phản ứng vấn đề cũng chậm. Với lại người bị bôi nhọ lại là Ôn Nguyệt nên không ai ở Dịch Thịnh báo lại chuyện này.
Lúc Ôn Nguyệt gọi, Dịch Hoài vẫn chưa biết chuyện. Nhưng vừa nghe xong, anh không nói hai lời, bỏ dở việc, lên xe đi đón nàng ngay.
Dịch Hoài đến rất sớm, còn hơn một tiếng nữa mới tan làm.
Ôn Nguyệt đã có kế hoạch, không muốn để anh đơn độc đối mặt với phóng viên nên đã bảo anh sang từ một cửa hàng khác trong trung tâm thương mại. Sau khi nàng làm xong việc trong tay, dặn dò Dịch Hoài là gặp phóng viên không được trả lời thì cả hai mới cùng nhau đi ra từ cửa sau.
Hai người vừa lộ diện, các phóng viên liền chen nhau ùa tới, xô đẩy tranh nhau hỏi:"Ôn tiểu thư, cô có ý kiến gì về việc ông chủ Chu Phúc Kim ám chỉ cô dụ dỗ ông ấy không?""Ôn tiểu thư, Chu Phúc Kim đã ở Lệ Vinh bách hóa bao nhiêu năm, chắc hẳn cô cũng biết Chu Kim Long có gia đình đúng không? Đã biết người ta có gia đình mà còn cố ý chen vào, xin hỏi cô nghĩ gì vậy?""Ôn tiểu thư, dụ dỗ không thành mà bị phanh phui, xin hỏi hiện giờ cô có cảm xúc gì không?"
Ôn Nguyệt nhìn quanh ba phóng viên chen lấn hỏi đầu tiên, cơ bản toàn là phóng viên báo lá cải vô lương của Hương Giang.
Phóng viên làm việc cho các báo đàng hoàng, dù là những phóng viên chuyên "bới móc" của giới giải trí, phần lớn vẫn có liêm sỉ. Mấy chuyện kiểu hắt nước bẩn vào người khác như này, không rõ đầu đuôi ngọn ngành ai đúng ai sai thì cũng không dám nói bừa.
Nhưng đám phóng viên lá cải này lại khác, làm tin tức chỉ quan tâm đến độ giật gân chứ chẳng cần biết sự thật. Vì vậy, Chu Kim Long nói gì thì bọn chúng mặc định là Ôn Nguyệt dụ dỗ người ta thật.
Sắc mặt Ôn Nguyệt trầm xuống, hỏi: "Các người cận thị bao nhiêu độ vậy?"
Ba phóng viên ngớ người, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, bảy tám giây sau mới có người đáp: "Hơn một trăm độ, Ôn tiểu thư, câu hỏi này có liên quan gì đến chuyện chúng tôi vừa hỏi không ạ?"
Ôn Nguyệt không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ kéo dài giọng "ồ" một tiếng rồi chậm rãi nói: "Mới hơn một trăm độ à, tôi còn tưởng các người mù rồi chứ."
Sắc mặt đối phương lập tức đỏ bừng: "Ôn tiểu thư, hiện tại đang là phỏng vấn, cô mở miệng mắng chửi người như vậy không thích hợp đâu?""Sao lại là mắng chửi người chứ, chẳng phải các người bị mù sao?" Ôn Nguyệt giang hai tay chỉ về phía bên cạnh, "Vị này, là chồng ta hiện tại, hắn cao một mét tám, chân dài, vai rộng, đẹp trai, lại còn có cơ bụng."
Nghe được nửa câu sau của Ôn Nguyệt, đám phóng viên đang cười thầm vì sự châm chọc ba phóng viên bị mù kia lập tức dồn mắt nhìn về phía Dịch Hoài, bắt đầu đánh giá từ trên xuống dưới.
Một trong ba phóng viên kia lên tiếng: "Chồng cô đẹp trai thế nào thì liên quan gì đến chuyện này?""Đương nhiên là có liên quan," Ôn Nguyệt trả lời xong lại ngẩng đầu nói với đám phóng viên phía sau, "Ai có ảnh của Chu Kim Long, phiền phức đưa lên phía trước một chút."
Phải nói, đám phóng viên này chuẩn bị thật là đầy đủ, Ôn Nguyệt thuận miệng hỏi một chút, kết quả đúng là có người lấy ra một tấm ảnh của Chu Kim Long, đưa về phía Ôn Nguyệt.
Ôn Nguyệt xin lỗi trước, rồi đem ảnh chụp đưa đến trước mặt ba người: "Các người nhìn kỹ người này trong ảnh, dáng người chia năm năm, eo như cái trống, còn diện mạo, chỉ có thể xem là người."
Rồi lại ghé ảnh chụp vào bên tai Dịch Hoài: "Các người nhìn Dịch Hoài xem, rồi lại nhìn người trong ảnh kia, hẳn là rõ tại sao ta nói các người mù chứ? Phải đầu óc có vấn đề đến mức nào ta mới phản bội người chồng trẻ tuổi cao lớn đẹp trai của mình, đi phá hoại gia đình của một con heo chứ!""Phì!""Đúng là, nếu chồng tôi mà đẹp trai như vậy, tôi chắc chắn cũng chẳng thèm liếc Chu Kim Long, quá khập khiễng đi."
Đa số mọi người đều có suy nghĩ này, nhưng ba phóng viên vô lương tâm này nhất quyết phải khác người, trong đó có người nói: "Theo lời Chu tiên sinh thì, cô vì công việc, muốn giữ chân Chu Phúc Kim nên mới quyến rũ hắn, cho nên tướng mạo không phải là điểm chính, đúng chứ?"
Ôn Nguyệt cười ha ha, hỏi: "Gia sản Chu Kim Long có bao nhiêu? Lọt vào top 10 người giàu không?""Chắc cũng mấy tỷ," phóng viên kia không chắc chắn nói, "Hoặc có thể là mấy tỷ, có trong danh sách người giàu, nhưng chưa đến top 10."
Ôn Nguyệt quay đầu hỏi Dịch Hoài: "Gia sản của anh có bao nhiêu?"
Dịch Hoài phối hợp trả lời: "18,7 tỷ đô la Hồng Kông, hiện tại đang xếp thứ 8 trong danh sách người giàu ở Hương Cảng."
Ôn Nguyệt lại hỏi những người khác, gia sản của Ôn Vinh Sinh là bao nhiêu.
Ôn Vinh Sinh là người giàu nhất, người biết gia sản của ông ta tự nhiên không ít, dù không thể nói chính xác số lượng cũng có thể nói đại khái. Huống chi hôm nay tới đều là phóng viên, rất nhanh đã nói ra số lượng cụ thể, nhiều hơn 40 tỷ một chút.
Có được câu trả lời, Ôn Nguyệt trước cảm ơn những phóng viên kia đã phối hợp, sau đó nói: "Về phương diện gia sản, tôi đúng là không bằng cha và A Hoài, đến giờ mới chỉ có 5% cổ phần tập đoàn Lệ Vinh do cha cho, quy ra cũng chỉ khoảng hơn 2 tỷ. Vậy cái việc cho Chu Phúc Kim thuê mặt bằng có thể mang đến bao nhiêu lợi nhuận cho Bách Hóa Lệ Vinh? Tính theo giá thuê bình thường, một năm cũng không quá 20 triệu, cho tôi hỏi các phóng viên, các người dựa vào đâu mà cảm thấy tôi sẽ vì hai mươi triệu đó, đi quyến rũ một con heo?"
Nói xong không đợi đối phương trả lời, Ôn Nguyệt liền chuyển hướng các phóng viên khác: "Được rồi, về chuyện ai đó hắt nước bẩn lên người tôi, giải thích của tôi chỉ có vậy, mọi người nghe đến đây chắc đã có phán đoán suy luận đúng sai rồi. Đương nhiên cũng không loại trừ một vài người có vấn đề về trí lực, không hiểu được mối quan hệ logic trong đó, nhưng tôi tin mọi người đều là người bình thường, hẳn là có thể suy nghĩ thấu đáo, đúng không?"
Đám phóng viên nhìn phóng viên thiểu năng đang chen lấn phía trước, đồng loạt cười đáp: "Đúng!""Vậy thì tốt rồi." Ôn Nguyệt hài lòng gật đầu, lại nói, "Cuối cùng, tôi xin tuyên bố, tôi là Ôn Nguyệt, giới tính bình thường, thích trai đẹp, hoàn toàn không hứng thú với chuyện yêu đương với người heo, cảm ơn!"—— —— —— —— Hai canh hợp làm một, ngày mai gặp..
