Trương Văn Trác xem báo cáo, vui vẻ hớn hở mang những thứ này đưa cho người nhận thư, cũng dặn dò đối phương viết cẩn thận bản thảo, bảo hắn lên đầu đề.
Nói đến cũng khéo, hắn vừa cho người ta cầm tư liệu của Chu Kim Long về viết bản thảo, chân sau đã nhận được điện thoại của Chu Kim Long.
Nhìn thấy dãy số trên màn hình điện thoại, Trương Văn Trác không khỏi nghi ngờ Chu Kim Long đã nhận được tin tức, nhưng rất nhanh hắn biết, không phải.
Trong cuộc gọi này, Chu Kim Long trước bày tỏ sự phẫn nộ vì bị nói xấu, vũ nhục, sau đó nói Ôn Nguyệt quả thực đã từng quyến rũ hắn, hy vọng báo giới của họ có thể viết một bài báo, đăng ở trang nhất, giúp hắn rửa sạch oan khuất.
Nếu thành công, sau này Chu Phúc Kim sẽ tăng mạnh đầu tư quảng cáo vào « Nhật báo giải trí ».
Chu Phúc Kim là đối tác quảng cáo của « Nhật báo giải trí », nếu là trước đây, Trương Văn Trác rất sẵn lòng giữ gìn mối quan hệ này, nhưng bây giờ, hắn thấy trang nhất tin tức vẫn quan trọng hơn.
Việc Chu Phúc Kim tăng mạnh quảng cáo có thể mang lại lợi ích cho công ty, nhưng theo thói quen của người gửi bản thảo nặc danh gần đây, những chứng cứ này, hắn/nàng sẽ không chỉ gửi cho một mình báo họ.
Đến lúc đó các báo khác đều có tin đầu trang, chỉ có nhà mình không có, sẽ rất ảnh hưởng đến hình ảnh! Hơn nữa, họ tạm thời không có tin nào giật gân hơn, nếu không đăng chuyện của Chu Kim Long, lượng tiêu thụ sáng mai có lẽ sẽ không tốt.
Mà nếu đăng bê bối của Chu Kim Long, lại đồng thời đăng bài tẩy trắng cho hắn, độc giả có lẽ sẽ thấy báo của họ có vấn đề. Hơn nữa làm như vậy, rõ ràng không lấy lòng được Chu Kim Long, thậm chí còn đắc tội hắn.
Đằng nào cũng phải đắc tội người, chi bằng ngay từ đầu cự tuyệt, như vậy thanh danh của báo cũng không bị ảnh hưởng.
Về phần lợi ích quảng cáo, chỉ cần lượng tiêu thụ báo ổn định, sẽ không thiếu công ty quảng cáo, có thêm một Chu Phúc Kim cũng chẳng nhiều, thiếu một Chu Phúc Kim cũng không phải thiếu.
Huống chi việc Chu Kim Long tăng đầu tư quảng cáo còn có điều kiện, vừa keo kiệt vừa thích thể hiện, Trương Văn Trác thực sự không muốn đàm phán với hắn, cười nhẹ nói chuyện trang đầu đã định, uyển chuyển từ chối đề nghị của đối phương.
Kết thúc cuộc điện thoại này, Trương Văn Trác thấy tâm tình không tệ, còn đầu dây bên kia Chu Kim Long lại tức đến biến sắc mặt: "Mẹ nó! Một thằng chủ biên quèn cũng dám khinh ta!"
Gọi trợ lý đến, sau này hủy hết tất cả quảng cáo trên « Giải trí hằng ngày ».
Trợ lý nghe xong thì mặt mày ủ rũ, đây đã là công ty thứ tám rồi! Tình hình này, Chu Kim Long mà gọi hết mấy cuộc này, công ty của họ e là phải hủy bỏ hết tất cả quảng cáo trên báo chí mất.
Tuy ca thán nhưng trợ lý vẫn cười đáp: "Vâng, Chu Đổng."
Sự việc quả đúng như trợ lý dự liệu, sau cuộc điện thoại cuối cùng, Chu Kim Long tức giận đập điện thoại, trong phòng làm việc mắng như tát nước các công ty báo chí đã hợp tác: "Một lũ cháu trai! Bình thường gặp ta thì khách sáo, đến khi ta nhờ chúng nó làm việc thì toàn mẹ nó lừa ta! Về sau lũ báo này, không một ai được hợp tác!"
Trợ lý thầm nghĩ với cái kiểu bài mà ngươi muốn chúng nó viết kia thì đến cả tao làm chủ bút cũng còn muốn tống cổ mày đây! Mày không tự nhìn lại xem mình có bao nhiêu tài sản, phàm là người không có vấn đề về đầu óc, chẳng ai vì mày mà đắc tội với Ôn gia giàu có kia đâu!
Đúng là não tàn!
Trong lòng mắng mỏ, trên mặt vẫn cung cung kính kính: "Vâng, Chu Đổng!". . .
Hôm đó, lúc tan tầm, Chu Kim Long vẫn còn hứng mắng các tòa soạn, đến sáng hôm sau thấy trên báo đăng ảnh hắn hẹn hò với mấy người phụ nữ khác nhau, hắn… ừm, chửi càng ghê hơn."Một lũ chết bằm ngoài chợ! Thảo nào bọn chúng không chịu giúp ta đăng tin, hóa ra là chờ ta ở đây! Một lũ già mồm, xem ta không cạo sạch bọn chúng. . ."
Có kinh nghiệm từ hôm qua, ngay khi Chu Kim Long đập bàn, Phó Văn Phương đã cho con trai lên lầu, nghe hắn chửi xong, thần sắc bình thản hỏi: "Anh muốn cạo bọn chúng thế nào?"
Chu Kim Long nổi giận nói: "Tôi tìm người đến chắn ở cửa mấy tòa soạn đó! Bắt được thì đánh!"
Phó Văn Phương không đồng ý, hỏi ngược lại: "Anh bị não à? Mấy cái tin này bung ra, những người để mắt đến anh chỉ có nhiều hơn, cửa nhà cũng sắp bị phóng viên phá tan, anh giờ còn tìm người đi chặn người, không sợ ngồi tù à?""Sao dễ ngồi tù thế được? Tôi có thể thuê luật sư mà." Chu Kim Long bị Phó Văn Phương nhìn đến chột dạ, tức giận nói: "Không thì bà bảo tôi làm sao giờ? Để mấy cái báo này tung tin bậy bạ về tôi hả? Chuyện này không phải chuyện riêng của tôi, để bọn chúng làm tiếp thế này, tôi sợ công ty cũng bị ảnh hưởng!""Công ty bị ảnh hưởng là chắc rồi, bây giờ đám cổ đông trong công ty luôn để mắt đến vị trí của anh, anh xảy ra chuyện như này, chắc chắn bọn họ sẽ không ngồi yên, lúc này anh mà còn tìm người đi chắn người, chẳng khác gì vội vàng đưa cán cho họ cầm à? Lỡ bọn họ liên kết lại, vị trí chủ tịch của anh có khi khó giữ đấy!"
Nghe đến đây, Chu Kim Long bị thuyết phục, nhưng nghĩ đến đám chủ báo lật lọng kia, trong lòng có chút nghẹn uất, đập mạnh xuống bàn ăn: "Lẽ nào chuyện này, ta cứ phải nhịn thế à?""Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn, việc cấp bách không phải là xả giận, mà là làm sao để dập tin xuống."
Chu Kim Long tức giận nói: "Ép thế nào được? Mấy lão già đó vốn không để ý tới tôi.""Bọn họ không để ý anh, anh cũng phải từng người gọi điện thoại, thậm chí đến nhà bái kiến, bảo họ gỡ bài xuống, bây giờ là chúng ta cầu bọn họ, có chút khép nép cũng nên.""Để ta phải khép nép với chúng nó. . ." Chu Kim Long nhíu mày.
Hắn sống đến ngần này tuổi, không phải là chưa từng phải khép nép, nhưng đó là chuyện của mười mấy năm trước rồi. Từ khi danh tiếng Chu Phúc Kim nổi như cồn, hắn không còn phải đi cầu cạnh ai nữa, bao nhiêu năm như vậy sớm hình thành tính cách độc tôn, làm sao mà chịu nổi cái kiểu này.
Cũng chính vì hắn không chịu nổi, Phó Văn Phương mới khuyên hắn đi.
Càng làm cho cục diện khó coi càng không cách nào kết thúc, càng khiến cho người trong hội đồng quản trị bất mãn với bà, những người muốn cho hắn xuống đài sẽ càng nhiều hơn, một khi những người này hợp thành một luồng thì cho dù một nhà ba người bọn họ có nhiều cổ phần nhất, hắn cũng không còn cách nào giữ được vị trí của mình.
Để xoa dịu sự phẫn nộ của các cổ đông, Chu Kim Long chắc chắn phải tìm cách giải quyết vấn đề, nhưng tuyệt đối hắn sẽ không từ bỏ quyền lợi, để những cổ đông khác lên nắm quyền, nên rất có thể hắn sẽ đẩy người bên cạnh lên.
Hắn là con một, con trai lại còn nhỏ, xung quanh hắn không có ai thân cận hơn Phó Văn Phương và thích hợp với vị trí đó hơn.
Nhưng Chu Kim Long là một kẻ đa nghi, cho dù bà là người đầu ấp tay gối, hắn cũng luôn phòng bị. Thế nên lúc này bà không thể quá chiều theo hắn, vì sau này hắn nhớ lại sẽ nghi ngờ bà đang bày kế hại hắn. Cũng không thể quá lời thật mất lòng, vì hắn sẽ cảm thấy bà không đủ nghe lời, sợ rằng khi lên vị trí sẽ không thể kiểm soát bà.
Bà phải có tính khí, thấy scandal của hắn thì phải tức giận, như thế mới là biểu hiện của yêu hắn. Hống hách thì phải mềm lòng, bị dỗ dành vài câu là nguôi ngoai, như một người phụ nữ vô dụng thì mới dễ dàng kiểm soát.
Cũng phải có chủ kiến, có thể cho hắn kế sách, hơn nữa nhất định phải là những chủ ý đúng đắn, như thế mới là thật lòng muốn tốt cho hắn, đồng thời những chủ ý này nhất định phải dễ dàng bị hắn làm hỏng, để mọi việc diễn ra như bà đã dự tính.
Cho nên chung sống với Chu Kim Long thật sự rất mệt! Sự khéo léo trong đó cũng thật sự rất khó để nắm bắt.
Nhưng cuộc sống như vậy bà đã trải qua mười năm rồi, bà ngày đêm dò xét người đàn ông trước mắt, sớm đã dễ dàng nắm chắc sự khéo léo đó, làm một người vợ hiền lành, luôn nghĩ cho hắn.
Vốn dĩ bà cho rằng mình phải nhẫn thêm vài chục năm, nhẫn đến khi con trai lớn, nhẫn đến khi nó tốt nghiệp đại học thừa kế gia nghiệp thì mới được giải thoát, nào ngờ cơ hội đến sớm như vậy.
Nghĩ đến đây, Phó Văn Phương đặt tay lên mu bàn tay Chu Kim Long, dịu giọng khuyên nhủ: "Kim Long, đây cũng là vì công ty thôi."
Chu Kim Long hít một hơi thật sâu: "Được, vì công ty.". . .
Đúng như Phó Văn Phương dự liệu, dù trước khi ra cửa Chu Kim Long đã quyết định sẽ làm một thằng cháu trai, nhưng trên đường gọi hai cuộc điện thoại, liên tục gặp trắc trở, hắn đã không thể kìm chế được tính khí.
Đến công ty vừa xuống xe, một đám phóng viên nhận được tin tức hắn đi ra ngoài liền đổ xô đến vây quanh Chu Kim Long, mỗi người một lời hỏi:"Thưa ông Chu, xin hỏi ông đã xem tờ báo mới nhất hôm nay chưa? Trên đó nói sau khi kết hôn ông vẫn lăng nhăng, thậm chí còn bao nuôi mấy tình nhân, chuyện này có thật không ạ?""Thưa ông Chu, ông luôn tuyên truyền là yêu vợ từ cái nhìn đầu tiên, sau khi kết hôn càng toàn tâm toàn ý, một người chồng kiểu mẫu, nhưng thông tin ngày hôm nay lại có vẻ trái ngược với hình tượng của ông, ông có điều gì muốn nói không ạ?""Thưa ông Chu, xin hỏi câu chuyện tình yêu giữa ông và vợ là một trò hề hay sao? Nghe nói ông đã từng lăng nhăng với em gái của vợ, chuyện này có thật không ạ?""Thưa ông Chu, hôm nay có mấy tờ báo công khai báo cáo sức khỏe của ông, nói rằng trước đây ông ăn chơi quá trớn dẫn đến việc "X" bị yếu, "X" sớm, nên những năm gần đây mới phải tu thân dưỡng tính, chuyện này có đúng không ạ?"
Đối mặt với các phóng viên đang đặt câu hỏi, Chu Kim Long vẫn có thể miễn cưỡng giữ vững tỉnh táo, trả lời nói "Không thể trả lời", đợi khi nghe được phóng viên nói hắn không được, hắn liền nổi cáu, xông lên túm lấy cổ áo phóng viên kia: "Ta cảnh cáo ngươi không được nói lung tung! Thân thể ta rất tốt!"
Hắn không có phản ứng thì còn đỡ, một khi nói như vậy, các phóng viên ở đây đều cảm thấy hắn là thẹn quá hóa giận, lập tức hưng phấn hơn, vội vàng giơ máy ảnh lên "Tách tách" chụp liên hồi.
Còn có người dí microphone sát mặt hỏi lớn: "Chu tiên sinh, xin hỏi ngài có phải là thẹn quá thành giận không? Có phải điều này cho thấy báo cáo kiểm tra đăng trên báo là sự thật? Ngài quả thật là không ổn...""Ầm!"
Lời phóng viên còn chưa nói hết, liền bị Chu Kim Long một quyền đánh trúng, trong chốc lát tiếng la hét nổi lên bốn phía:"Ngao!" —— phóng viên bị đánh kêu đau."Oa!" —— người hiểu chuyện kinh hãi.
Còn có người sợ tràng diện không đủ náo nhiệt, hô to lên: "Chu Kim Long thẹn quá hóa giận đánh phóng viên rồi!"
Vào ban đêm, tin tức chủ quan "Ông chủ Chu Phúc Kim thực sự không ổn, thẹn quá hóa giận hành hung phóng viên!" leo lên trang nhất các tờ báo lớn, ảnh đi kèm đều là hình ảnh Chu Kim Long đánh phóng viên.
Ngoài ra, tiết mục giải trí phát sóng vào 5 giờ 30 chiều hàng ngày trên đài Bạch Ngọc, lại càng chiếu lại cảnh Chu Kim Long trần truồng.
Mặc dù bộ phận quan trọng của Chu Kim Long đã bị làm mờ, nhưng da thịt mỡ trắng phau vẫn khiến mọi người nhức mắt, đặc biệt là những bậc phụ huynh xem tivi cùng con nhỏ, vội vàng che mắt con, đồng thời lắc đầu cảm thán: "Đạo đức suy đồi!"—— —— —— —— Hai canh gộp làm một, ngày mai gặp Lại có truyện dự thu «90 chi mưa đạn dạy ta phát tài» và «thập niên bảy mươi nuôi trẻ thường ngày», mong mọi người cất giữ.
