Thập Niên 90: Bắt Đầu Vạch Trần Hương Giang Nhà Giàu Đổ Vỏ

Chương 61: Hành động




Nhưng hắn còn chưa kịp có động tác, kéo lấy nữ nhân trẻ tuổi nam nhân liền cho nàng một cái tát: "Con khốn kiếp, ngươi tên gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi cho rằng ngày hôm nay có người có thể cứu ngươi
Lại hỏi Từ Thiên Dương, "Ngươi sẽ không muốn cứu nàng chứ
Hỏi xong quan sát tỉ mỉ hai mắt Từ Thiên Dương, cố ý nói, "Xem ở ngươi là người mới được quỹ từ thiện phái tới, nếu như ngươi mở miệng, ta ngược lại thật ra có thể nể mặt ngươi một chút
Từ Thiên Dương nhưng không có mở miệng, hắn chỉ là quay đầu, tránh đi ánh mắt dò xét của nam nhân, tận lực hạ giọng nói: "Ta mặc kệ những chuyện này
"Ha ha, ta đã nói rồi, các ngươi cái quỹ từ thiện gì đó nói là cứu người, trên thực tế từng cái so với bọn ta đám côn đồ còn nham hiểm hơn
Vừa muốn tiếng, lại vừa muốn miếng
Nam nhân vừa nói vừa cười, kéo lấy nữ nhân hướng lên xe đi
Mà nữ nhân sớm đã lộ vẻ thất vọng khi nghe được câu trả lời của Từ Thiên Dương
Đúng vậy, những người này đều là ma quỷ, nàng làm sao dám hi vọng bọn họ sẽ cứu nàng
Bị đẩy lên xe, tựa vào vách thùng xe, nghe chung quanh truyền đến tiếng nức nở, nàng nghĩ, bọn họ những người này đều xong rồi, không có ai sẽ đến cứu họ
Nàng chậm rãi nhắm mắt lại mặc cho nước mắt từ khóe mắt trượt xuống
Nhưng đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng "Phanh", thế giới giống như đều yên lặng, ngay sau đó tiếng mắng chửi vang lên: "Mẹ
Có thằng ngu nào đó
Tiếng khóc trong thùng xe dừng lại
Mãi đến khi bên ngoài nhiều lần vang lên tiếng súng, tiếng khóc mới từ tuyệt vọng biến thành mừng rỡ
Nàng cũng chậm rãi mở mắt, trong bóng tối, con ngươi của nàng sáng đến kinh người, nhìn ra ngoài thùng xe và nghĩ, là có người tới cứu họ sao
Những người bị hại trong xe vui mừng khôn xiết vì được cứu, những kẻ gây tội ngoài thùng xe lại đều biến sắc, vội vàng tìm chỗ ẩn nấp, đồng thời rút súng ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Thiên Dương không có súng, hắn chỉ cảm thấy bối rối, do dự một chút rồi nhanh chóng chạy về phía ký túc xá nhân viên của viện mồ côi
Vào đến ký túc xá, Từ Thiên Dương nhanh chóng cởi quần áo leo lên giường, nhắm mắt giả bộ ngủ
Có thể khi nhắm mắt, tư duy lại rất khó dừng lại
Hắn không nhịn được mà nghĩ chuyện gì đang xảy ra, rốt cuộc là ai đã báo cảnh sát
Từ Trường Vinh
Không có khả năng
Đối với chuyện này, Từ Trường Vinh lún sâu còn hơn hắn, để hắn tiếp nhận những việc này không chỉ là để cho hắn làm kẻ chết thay, mà còn là để ổn định thế lực bên kia trong mấy năm này, thuận tiện hắn thay đổi tài sản mang theo Từ Thiên Ân xuất ngoại
Hợp tác sớm bị cảnh sát phát hiện, mọi kế hoạch của Từ Trường Vinh đều sẽ tan thành mây khói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn không thể nào báo cảnh sát vào lúc này được
Vậy là Từ Thiên Ân
Cũng không thể nào, đó là thằng ngốc, căn bản không biết sau lưng Ánh Sáng quỹ từ thiện đang làm những gì
Mà chính Từ Thiên Ân cũng đã làm chủ tịch quỹ từ thiện nhiều năm, lúc này bại lộ, hắn cũng không thoát được
Rốt cuộc là người nào
Từ Thiên Dương còn chưa nghĩ ra, thì cửa ký túc xá đã bị đạp mạnh từ bên ngoài, hắn đột nhiên ngồi dậy, giả bộ buồn ngủ hỏi: "Ai vậy
Người tới không trả lời, chỉ "Ba" một tiếng bật công tắc đèn lên
Trong phòng trong nháy mắt sáng rực, các cảnh sát đứng đầy cửa thấy rõ trên người Từ Thiên Dương không mang theo vũ khí, liền cất lời: "Đứng dậy, ngồi xuống, ôm đầu, họ tên là gì, vì sao xuất hiện ở đây
Từ Thiên Dương vội vàng xuống giường làm theo lời cảnh sát, sau đó trả lời: "Tôi tên Từ Thiên Dương, là chủ tịch Ánh Sáng quỹ từ thiện, ngày hôm nay xuất hiện ở đây, là vì tôi vừa mới nhậm chức, mấy ngày nay đang đi kiểm tra các viện mồ côi, hôm nay vừa hay tới đây, lúc xong việc thì đã chiều tối rồi, cho nên tôi ở lại đây chuẩn bị sáng mai về
Giải thích xong, Từ Thiên Dương ngẩng đầu chần chờ hỏi: "Thưa các anh cảnh sát, vừa rồi tôi nghe thấy bên ngoài có động tĩnh lớn, là tiếng súng sao
Đã xảy ra chuyện gì vậy
Biểu hiện trên mặt Từ Thiên Dương quá thật, cảnh sát suýt bị hắn lừa, nhưng vì nhớ rõ nghiệp vụ của mình, nên không trả lời Từ Thiên Dương mà là cầm súng chỉ vào hắn, yêu cầu hắn đi ra ngoài
Quy mô hành động lần này không nhỏ, sở cảnh sát điều động trên trăm cảnh sát tới, nên lúc bọn họ ra ngoài, hiện trường đã bị khống chế, cả hai nhóm người tham gia buôn người đều bị áp lên xe cảnh sát
Nhưng cảnh sát vẫn đang bận rộn, lần này có hơn ba mươi người bị hại, đều phải chịu tổn thương tinh thần nên cần trấn an
Người của viện mồ côi sợ bọn nhỏ nghe tiếng động nửa đêm nên đã cho bọn nhỏ uống thuốc ngủ, cũng cần liên hệ bệnh viện sắp xếp người tới kiểm tra sức khỏe cho chúng
Còn về phần Từ Thiên Dương, dù bị bắt lúc đang ngủ tại ký túc xá của nhân viên, và lý do có mặt ở viện mồ côi Ánh Sáng cũng hợp tình hợp lý, nhưng thân phận chủ tịch quỹ từ thiện của hắn vẫn khiến người ta không thể coi thường
Hắn bị nhốt riêng trong một xe cảnh sát
Các công việc đều được sắp xếp ổn thỏa, Trương Quốc Hữu phụ trách hành động ở viện mồ côi mới kéo cửa xe Từ Thiên Dương ra, cất lời: "Nói đi, sao hôm nay ngươi lại có mặt ở đây
"Tôi đã nói rồi mà
Hôm nay tôi đến đây kiểm tra, làm xong việc thì trời đã tối nên tôi ở lại viện mồ côi thôi
Từ Thiên Dương vừa nói vừa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, "Thưa các anh, rốt cuộc tình huống bên ngoài là như thế nào
Tại sao lại có nhiều người lạ xuất hiện ở viện mồ côi thế
"Ngươi không biết sao
Trương Quốc Hữu hỏi lại, nhìn kỹ Từ Thiên Dương nói, "Viện mồ côi của các ngươi cấu kết với xã hội đen, giúp bọn chúng buôn người..
"Cái gì
Từ Thiên Dương đứng phắt dậy, đầu đập vào trần xe, mới "Oái" một tiếng ngồi lại, sau khi bình tĩnh lại liền vội vàng giải thích: "Sao có thể chứ
Nhà họ Từ chúng tôi làm từ thiện mấy chục năm rồi, Ánh Sáng quỹ từ thiện ở Hương Giang cũng rất có tiếng, sao có thể làm ra chuyện như vậy được
Nếu như, nếu như họ thật sự làm loại chuyện này, thì sao cha tôi lại gọi tôi từ Anh quốc về, để cho tôi vào làm ở quỹ từ thiện
Mặc dù tôi chỉ là con riêng, cha tôi vẫn luôn không thích tôi, không thừa nhận tôi, nhưng..
Sao có thể như thế được
Thưa anh, anh đang gạt tôi phải không
Chỉ mấy câu ngắn ngủi của Từ Thiên Dương, đã vẽ lên một hình tượng một người con trai đáng thương bị chính cha mình lừa bịp lợi dụng đến mức tinh tế
Trương Quốc Hữu trên mặt không một chút cảm xúc, ông không tin Từ Thiên Dương thật sự không biết gì, mà chỉ đơn giản tới viện phúc lợi kiểm tra thôi, chuyện này quá trùng hợp
Nhưng Trương Quốc Hữu không có võ đoán bác bỏ Từ Thiên Dương, chỉ nói: "Những lời này ngươi có thể để đến sở cảnh sát mà nói, nếu ngươi thật sự vô tội, tư pháp sẽ không làm oan bất cứ ai
"Vâng, vâng, anh nói đúng," Từ Thiên Dương giả vờ thất vọng phụ họa, ủ rũ một lát rồi hỏi: "Thưa anh, đến sở cảnh sát rồi, tôi có thể gọi điện cho luật sư của mình được không
"Có thể


【Quả là một diễn viên!】 Để biết kết quả ngay lập tức, trước khi đi ngủ, Ôn Nguyệt đã cố ý để hệ thống đánh thức mình lúc hai giờ sáng, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng tắm, ngáp một cái quan sát tình hình hệ thống đang truyền trực tiếp
Ôn Nguyệt nghĩ, kiếp này bị bắt tại trận, Từ Thiên Dương sao cũng không thể giống nguyên tác mà thuận lợi trốn thoát pháp luật được
Nào ngờ người này lại quá biết diễn, hở miệng ra thật sự có thể nói chết thành sống
Xem xong màn biểu diễn này của Từ Thiên Dương, Ôn Nguyệt đã hoàn toàn hiểu tại sao nguyên thân lại bị rơi vào bẫy tình yêu của hắn mà không cách nào thoát ra
Nếu như một người bình thường không biết bộ mặt thật của Từ Thiên Dương, thì chắc chắn rất khó có thể ngờ người này trong miệng không có lấy một câu nói thật, giống như các cảnh sát lúc nãy, không lâu suýt nữa đã bị hắn lừa gạt được đấy thôi
Nhưng cho dù Từ Thiên Dương có tài ăn nói đến đâu, kiếp này muốn trốn thoát thành công cũng không dễ dàng
Thực ra cách làm của Từ Thiên Dương ở kiếp này giống y như trong nguyên tác, dùng tên giả, để râu quai nón, làm rối mái tóc dài nửa vời, đội thêm một cái mũ lưỡi trai để ngụy trang qua loa
Chỉ khác là trong nguyên tác lần buôn người này không bị thất bại, Từ Thiên Dương cũng không bị bắt tại trận, cho nên mãi đến khi Từ gia sụp đổ, người biết hắn từng tham gia vụ việc này cũng chỉ có Từ Trường Vinh và phó chủ tịch quỹ từ thiện mà thôi
Mà trong nguyên tác, người thì bị bệnh tim phát chết, người thì bị mua chuộc bịt miệng, những người khác chỉ quen với phó chủ tịch và Từ Trường Vinh, căn bản không ai nghĩ đến Từ Thiên Dương chỉ dùng tên giả đến có một lần
Cho nên hắn không chỉ thành công trốn thoát pháp luật, mà còn trở thành một anh hùng lột tả bộ mặt thật của Ánh Sáng quỹ từ thiện
Kiếp này thì khác, Từ Thiên Dương bị bắt ngay tại trận, cho dù hắn có diễn đến thế nào, làm thành người bị lợi dụng và bị hại thì cảnh sát cũng không dễ tin, nhất định sẽ bắt người ta tới xác nhận hắn
Khi bị bắt, râu trên mặt Từ Thiên Dương chưa kịp cạo, tóc dài cũng chưa kịp tỉa tót, cho dù có cố gắng cúi thấp mũ xuống, những người từng gặp qua hắn cũng có thể dễ dàng nhận ra hắn thôi
Nếu thật sự không được thì Ôn Nguyệt vẫn còn một video "giám sát" của Từ Thiên Dương có thể gửi cho cảnh sát, tuyệt đối sẽ đánh cho hắn thân tàn ma dại, để cho hắn thoải mái mà "diện kiến" vòng tay bằng bạc trong tù mấy năm
—— —— —— —— Hai chương gộp làm một, hẹn gặp lại ngày mai..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.