Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tin Nóng Hổi: Tỷ Phú Giàu Nhất Hương Giang Bị Đổ Vỏ [Thập Niên 90]

Chương 72: Truy tung




Cho nên nghe xong danh tự, hắn liền đoán được người bị mang đi có thể là người nhà họ Chu, thậm chí có thể là cháu đích tôn.

Thế là bàn giao đối phương đem ảnh chụp đưa đến văn phòng của hắn, liền cúp điện thoại từ ngăn kéo bàn làm việc lấy ra một quyển danh bạ điện thoại, lật ra từ đó tìm số điện thoại của Chu Gia Hạo.

Chỉ là trước khi bấm máy, lục cảnh ti có chút do dự.

Mặc dù trung tâm báo án vừa mới nhận được ảnh chụp, nhưng hắn không cảm thấy sự việc vừa mới xảy ra, mà có xu hướng sự việc đã xảy ra một hai ngày rồi, chỉ là người nhà con tin bị bọn cướp uy hiếp nên không báo cảnh sát.

Nếu như đây là sự thật, cú điện thoại này của hắn có lẽ sẽ không được hoan nghênh lắm.

Nhưng trong khu quản hạt xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn không biết thì thôi, đã biết chắc chắn không thể không quản, thế là do dự một hồi, lục cảnh ti vẫn bấm điện thoại.

Điện thoại vừa thông, lục cảnh ti liền mở lời nói bên trung tâm báo án có người nhặt được một tấm hình, có vẻ như học sinh Chu Minh Đường của trường St. Paul bị người đánh thuốc mê mang đi, hỏi Chu Gia Hạo có biết đối phương hay không.

Đầu dây bên kia, sắc mặt Chu Gia Hạo đột nhiên biến đổi, nếu như người gọi điện không phải từ tổng sở cảnh sát khu vực, hắn đoán chừng sẽ cho rằng đối phương là lừa đảo.

Cũng chính vì biết thân phận đối phương, sắc mặt Chu Gia Hạo mới trong nháy mắt trở nên khó coi, nói con trai mình sáng nay đi học bình thường, hắn sẽ gọi điện thoại cho nhân viên nhà trường xác nhận tình hình, hi vọng cảnh sát có thể mau chóng hành động, tra ra xe đã đi đâu.

Cúp điện thoại, Chu Gia Hạo lại gọi điện thoại đến văn phòng hiệu trưởng trường St. Paul, đối phương lúc đầu rất tức giận, nói đây là vu khống, St. Paul thành lập nhiều năm như vậy, chưa từng có chuyện học sinh bị đánh thuốc mê mang đi ngay trong trường học.

Nhưng đối mặt với sự cường thế của Chu Gia Hạo, ông ta không dám làm ngơ, cúp điện thoại liền đến lớp của Chu Minh Đường, hỏi xem hắn có ở đó không.

St. Paul là trường có sĩ số lớp nhỏ, mỗi lớp chỉ hai mươi người, nhưng người ít hơn nữa, giáo viên trong khi lên lớp cũng không thể lúc nào cũng để ý một học sinh nào đó đi nhà vệ sinh có quay lại hay chưa.

Vì vậy, đến khi hiệu trưởng đến hỏi, nhìn thấy chỗ ngồi trống không của Chu Minh Đường, thầy mới phát giác Chu Minh Đường đi vệ sinh có hơi lâu. Nhưng thầy không biết Chu Minh Đường đã bị bắt cóc, nên không nghĩ nhiều, chỉ nói là em đi vệ sinh.

Hiệu trưởng không biết Chu Minh Đường, nên bảo thầy giáo dẫn mình đi tìm người ở nhà vệ sinh, kết quả tìm hết các nhà vệ sinh trong một tòa nhà, cũng không phát hiện ra dấu vết của hắn.

Thầy giáo còn chưa biết tình hình, không tìm được người nên hỏi: "Lạ thật, đứa bé Chu Minh Đường này bình thường rất ngoan, chưa từng trốn học, sao lại tìm không thấy nhỉ?"

Thầy không nói thì thôi, vừa nói, sắc mặt hiệu trưởng liền thay đổi, vội vàng bảo giáo viên sắp xếp cho học sinh tìm người ở sân trường, còn mình thì vội vã về văn phòng, gọi điện thoại báo cho Chu Gia Hạo là người thật sự không thấy.

Nhận được tin, Chu Gia Hạo lập tức gọi điện cho tổng cảnh ti khu vực, biết được đối phương đã sắp xếp xong xuôi, hẹn gặp mặt ở sở cảnh sát sau đó....

Mặc dù cảnh sát hành động rất nhanh, nhưng thời này ở Hương Giang số địa điểm có camera rất ít, muốn dựa vào nhân lực nhanh chóng tìm ra một chiếc xe chỉ biết ngoại hình là rất khó.

Mà lục cảnh ti chỉ là tổng sở cảnh sát khu vực, hắn có thể nhanh chóng điều động toàn bộ nhân viên trong khu vực quản lý, nhưng khi ra khỏi khu vực quản hạt, muốn điều động nhiều nhân viên cảnh sát đến chặn xe không dễ dàng như vậy.

Hắn chỉ có thể lần lượt gọi điện thoại giải thích tình hình, mặc dù những người ở đầu dây bên kia nghe nói người bị bắt cóc là người nhà họ Chu, đều bằng lòng tạo điều kiện thuận lợi, nhưng như vậy rất mất thời gian.

Đến cuối cùng bọn họ có tìm được xe, nhưng trên xe đã sớm không có ai.

Ôn Nguyệt thì ngay lập tức biết họ đã đổi xe, nhưng nàng nghĩ cũng rõ, để cảnh sát biết được thông tin này cũng không dễ dàng, cũng như trước đây, gọi điện thoại là phương án đầu tiên bị loại.

Gửi ảnh chụp đến phòng thường trực của sở cảnh sát cũng không ổn, dễ dàng bị các loại thư từ khác che khuất.

Cuối cùng Ôn Nguyệt bảo hệ thống làm lại chiêu cũ, lại đặt ảnh chụp ở trước cửa trung tâm báo án của cảnh sát.

Nhưng lần này vận may của bọn họ không tốt lắm, sau khi ảnh chụp bị bỏ quên, liên tục mười mấy phút không có ai ra vào. Đợi đến khi có người báo án xong đi ra ngoài nhặt được ảnh chụp, người này lại là người hay ngại, rõ ràng phía trước có hai người, gọi một tiếng là được, hắn lại ngại ngùng, đứng đợi ở phía sau.

Đến khi Trịnh Tiểu Liên ở quầy trực nhìn quen mặt, thuận miệng hỏi hắn còn chuyện gì không, hắn mới cầm ảnh chụp ra giải thích.

Trịnh Tiểu Liên từng có kinh nghiệm, cầm ảnh chụp không nói hai lời liền dừng nhận báo án, quay vào trong tìm lãnh đạo. Lãnh đạo của cô cũng vậy, thấy ảnh chụp trực tiếp liên lạc tổng sở, rồi nhanh chóng đưa ảnh chụp đến đó.

Mặc dù quá trình sau đó diễn ra rất nhanh, nhưng thời gian lãng phí trước đó quá nhiều, đến khi lục cảnh ti nhận được ảnh chụp, biết được bọn cướp đã đổi xe, thì họ đã bỏ lỡ thời gian truy bắt tốt nhất.

Cũng chính lúc này, nhân viên cảnh sát cấp dưới mới chậm chân tìm thấy chiếc xe bỏ không bị vứt ven đường.

Biết được kết quả này, Chu Gia Hạo đã sớm chạy đến sở cảnh sát tức giận đến đập tay vào tường, ôm đầu nói: "Còn thiếu một bước nữa! Còn thiếu một bước nữa thôi!"

Lục cảnh ti trong lòng cũng rất bất lực, thực ra có người thần bí đưa ảnh chụp, độ khó để họ bắt bọn cướp thực sự thấp hơn rất nhiều. Đáng tiếc vận may không được tốt lắm, ảnh chụp sau khi bị phát hiện đã bị chậm trễ không ít thời gian.

Lời này lục cảnh ti cũng không dám nói thẳng ra miệng, như vậy chẳng phải kích động người nhà sao?

Anh cân nhắc một chút rồi nói: "Chu tiên sinh, tôi biết ngài rất lo lắng cho con trai, nhưng chúng ta bây giờ có thể xác định chiếc xe đi về hướng Sa Điền, thêm vào tấm hình này, ngày hôm nay nhất định có thể xác định được phạm vi đại khái, mau chóng giải cứu con trai của ngài, chỉ là...""Chỉ là cái gì?""Theo tôi được biết, St. Paul luôn quản lý an ninh rất nghiêm ngặt, huống chi bọn cướp lúc ra còn mang theo con trai ngài lớn như vậy..." Lục cảnh ti suy đoán nói, "Tôi nghi đây không phải là một vụ bắt cóc đơn thuần."

Chu Gia Hạo đương nhiên cũng rõ điểm này, nếu không phải vì an ninh của St. Paul, hắn cũng sẽ không yên tâm gửi con trai đến đó học. Ở St. Paul, ngay cả phụ huynh muốn vào trường khi đang giờ học cũng phải trải qua đăng ký và kiểm tra thân phận.

Huống chi từ ảnh chụp có thể thấy, bọn cướp này căn bản không phải trèo tường ra ngoài, mà là ngang nhiên mang người đi ra từ cửa sau. Không nói gì khác, chỉ riêng nhân viên bảo vệ trực ở cửa sau ngày hôm nay cũng có hiềm nghi rất lớn.

Nhưng bọn cướp mua chuộc đâu chỉ có nhân viên bảo vệ.

Chu Gia Hạo đã biết Chu Minh Đường là do đau bụng nên mới phải đi vệ sinh, sau đó bị đánh thuốc mê mang đi.

Rõ ràng, bọn cướp đã phục sẵn ở nhà vệ sinh.

Nhưng nếu bọn chúng không động tay chân vào thức ăn hoặc đồ uống của Chu Minh Đường, sao bọn chúng biết chắc chắn Chu Minh Đường sẽ bị đau bụng? Hơn nữa còn không chờ tan học, mà xin phép ra ngoài đi vệ sinh trong khi đang học?

Vì dù sao nếu là giờ ra chơi đi vệ sinh, sẽ rất nhiều người, chúng muốn động tay cũng khó.

Như vậy thì vấn đề lại đến, một đám kẻ liều mạng nghèo rớt mùng tơi, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để mua chuộc người? Hay là nói, nếu như mục đích của chúng là tiền, thì thay vì bỏ nhiều công sức tiền bạc để bắt cóc Chu Minh Đường, không bằng bỏ hắn mà đi bắt cóc những người giàu khác thì dễ bắt cóc hơn, như thế chẳng phải phù hợp với lợi ích hơn sao?

Cho nên cho dù vẫn chưa đến trường trung học St. Paul, lục cảnh ti và Chu Gia Hạo cũng đã đoán được, vụ bắt cóc này không tầm thường, bọn cướp rất có khả năng là do người khác sai khiến.

Trước đó vì lo lắng cho sự an nguy của Chu Minh Đường, Chu Gia Hạo không nghĩ sâu xa, đến giờ được lục cảnh ti nhắc nhở, anh mới nghĩ đến mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Nếu bọn cướp muốn tiền thì còn dễ, nhà họ Chu có tiền, chỉ cần có thể cứu con trai về, bao nhiêu tiền anh cũng có thể chi!

Nhưng nếu bọn cướp là do người khác sai khiến, trừ phi tìm ra được kẻ đứng sau, nếu không e rằng dù anh có chi bao nhiêu tiền đi nữa, cũng khó mà đổi được mạng sống của con trai.

Nghĩ đến đây, Chu Gia Hạo bước đến trước mặt lục cảnh ti, cúi đầu nói: "Tôi xin ngài, cầu ngài nhất định phải cứu con trai tôi về!""Chu tiên sinh, ngài yên tâm, cảnh sát chúng tôi đã thành lập tổ hành động đặc biệt, nhất định sẽ dốc toàn lực giải cứu con trai của ngài. Chỉ là về kẻ chủ mưu phía sau, có lẽ ngài cần phải cung cấp thêm một chút thông tin," lục cảnh ti nói, "Bình thường ngài đắc tội với ai?"

Nghe câu hỏi này, Chu Gia Hạo thất thần ngồi xuống, ôm mặt.

Nhìn thấy bộ dạng của anh, lục cảnh ti trong lòng thở dài, nghĩ rằng kẻ chủ mưu phía sau e là không dễ tìm rồi.

Kẻ chủ mưu phía sau đúng thật rất khó tìm.

Người trên thương trường ai mà chẳng giành giật lợi ích, đoạt mối làm ăn đoạt địa bàn quá thường, trước đó anh cũng vì cạnh tranh một mảnh đất với người khác mà xảy ra chuyện không vui vẻ gì.

Nhưng dù có không vui vẻ, cũng không đến nỗi khiến đối phương sai khiến người đến bắt cóc, vì dù sao họ chỉ thiếu một mảnh đất có thể mua, chứ không phải bị ép đến phá sản.

Huống chi đều là người cùng giới giàu có, ngẩng đầu không gặp cúi đầu cũng gặp, hơn nữa hôm nay ngươi bắt cóc con người ta, ai biết ngày mai sẽ có người đến bắt cóc con cái ngươi không, báo oán lẫn nhau đến khi nào.

Cho nên trừ khi có thù giết cha, rất ít người cực đoan như vậy.

Mà nếu như giới hạn phạm vi vào những người có thù oán, Chu Gia Hạo lại không nghĩ ra được đối tượng khả nghi, thủ đoạn của hắn không tính là ôn hòa, nhưng tự hỏi chưa từng đối ai đuổi cùng giết tận, cũng không đến mức cùng người kết thâm thù.

Chỉ là lòng người khó dò, cho dù hắn không nghĩ ra được ai, cũng không thể đảm bảo những đối thủ trên thương trường hoàn toàn không có hiềm nghi, cho nên nếu như muốn điều tra, phạm vi này cũng không nhỏ.

Ngoài đối thủ cạnh tranh, còn có một vòng người có hiềm nghi.

Mà trong nhóm người này, tất cả đều là thân nhân của Chu Gia Hạo.

Chu Gia Hạo cũng không muốn hoài nghi người thân, nhưng người chết vì tiền, chim chết vì ăn, có biết bao anh em ruột thịt vì tranh giành chút tài sản mà đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán, huống chi gia tộc Chu khác với đại đa số hào môn ở Hương Giang.

Đa số hào môn ở Hương Giang chỉ trọng nam khinh nữ, nếu có vài người con trai thì hoặc chia đều tài sản, hoặc con trai được sủng ái hoặc có năng lực sẽ được chia nhiều hơn.

Nhưng Chu gia không chỉ trọng nam khinh nữ mà còn coi trọng đích tôn, sản nghiệp chủ yếu của nhà bọn họ chỉ truyền cho đích tôn đời đời, những người khác bất kể nam nữ, chỉ được chia một chút cổ phần cùng sản nghiệp không quan trọng.

Chu Gia Hạo tuy cảm thấy cách phân chia này không tốt lắm, rất ảnh hưởng đến tình cảm giữa anh chị em, nhưng trước khi hắn có thể làm chủ từ bỏ được điểm này thì cũng không tiện lên tiếng, bởi vì bất kể hắn nói gì, đều sẽ bị coi là kẻ đã được lợi khoe khoang.

Đồng thời hắn vô cùng rõ, người nhà Chu không hài lòng với cách phân chia tài sản này không chỉ có một.

Cho nên những chú bác của hắn mới có thể rõ ràng có tiền có bất động sản, nhưng vẫn chen chúc trong nhà cũ của Chu gia.

Còn có người em trai ruột cùng mẹ sinh ra với hắn, theo tuổi tác lớn dần, lời nói của y thể hiện sự không cam tâm khi sinh sau hắn hai năm ngày càng rõ, quan hệ giữa hai anh em bọn họ cũng càng lúc càng căng thẳng.

Bởi vậy, dưới mối quan hệ gia tộc nhìn có vẻ hòa thuận của nhà Chu là những dòng chảy ngầm mãnh liệt.

Và điều này cũng là lý do chính khiến Chu Gia Hạo kiên trì dọn ra ngoài ở sau khi kết hôn.

Mấy năm nay hắn vẫn luôn rất cẩn thận bảo vệ vợ con, dù là về nhà cũ cũng không dám xem thường, lại không ngờ con của hắn vẫn xảy ra chuyện.—— —— —— —— Hai chương gộp một, ngày mai gặp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.