Thập Niên 90 Đại Tạp Viện Tiểu Mỹ Nhân

Chương 130: - Chuyển lên trên ở 1




Lâm Khê mở to mắt nhìn anh
Bỗng chốc cảm thấy gương mặt, lông mày, góc cạnh như đao khắc này của anh thật khiến trái tim người ta rung động
Lúc lại cảm thấy dáng vẻ lạnh lùng nghiêm khắc này của anh thật là đáng ghét
Trái tim của cô lên lên xuống xuống, nhưng không muốn làm bất cứ hành động chủ động nào nữa
Có ý gì chứ
Cô quyến rũ anh, anh tình nguyện bị quyến rũ là vì anh cảm thấy lúc đó có thể, khi nào anh cảm thấy không phù hợp thì có thể nghiêm nghị khiển trách cô
Cô thực sự cảm thấy mình có thể quyến rũ được anh
Lâm Khê nhất thời cảm thấy trước kia mình đắc ý sau khi làm cho anh ý loạn tình mê quả thực là cực kỳ ngu ngốc
Anh có lúc nào thực sự ý loạn tình mê chứ
Lại còn ‘có chuyện gì thì nói với anh, có thể làm được thì anh sẽ tận lực phối hợp với em’, giống như anh hạ mình nhân nhượng với cô đến mức nào vậy
Nghĩ như vậy, trong lòng cô càng tức giận khó chịu
Lại cảm thấy không muốn nói bất cứ điều gì
Cô mím môi, ‘ừ’ một tiếng rồi nói: “Em biết rồi
Em đã nói với anh ấy là việc học rất bận, bảo anh ấy sau này đừng tìm đến em nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ra ngoài đi, em muốn đi ngủ.”
Nói xong kéo chăn lên chuẩn bị tự đi ngủ, không muốn để ý đến anh nữa
Nhưng anh lại không buông cô ra, đưa tay ôm cô vào trong lòng, lại sờ lên gò má của cô nói: “Hai ngày này anh sẽ ở bên cạnh em nhiều hơn.”
Lâm Khê nghiêng đầu né tránh tay của anh, sau đó đẩy anh một cái: “Không cần, không phải anh muốn giữ khoảng cách sao
Vậy thì giữ đi, sau này đến khi em lên đại học rồi, một học kỳ cũng không về một lần, có rất nhiều khoảng cách để giữ
Có điều e rằng anh cũng không để tâm chuyện này, nói không chừng còn cảm thấy ung dung tự tại hơn rất nhiều nữa.”
Vừa nói cô suýt chút nữa lại thốt lên câu “Nếu đã như vậy thì sao anh còn phải kiên trì với cuộc hôn nhân này của chúng ta như vậy?” cũng may mặc dù cô có chút tức giận nhưng vẫn có chừng mực
Anh là một người có tính nguyên tắc rất cao, sau khi quan hệ của hai người trở thành như hiện tại, có một vài lời không thể tùy tiện nói
Lương Triệu Thành khẽ cau mày
Cô luôn nói những lời như vậy, biết rằng cô tức giận nói những lời giận dỗi nhưng vẫn khiến anh không vui
Tính khí này của cô
Tay anh hơi dùng sức, da của Lâm Khê non mềm, trên mặt lập tức bị ma sát nhanh chóng đỏ lên, Lâm Khê cảm thấy đau, lập tức đẩy anh ra
Nhưng tay của anh tựa như kìm sắt, nắm lấy rất chặt
Tâm trạng Lâm Khê bực bội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại đàn ông này, loại đàn ông này
Anh nói: “Đừng tùy ý nói những lời giận dỗi, em muốn gì thì nói ra đàng hoàng
Anh đã từng nói với em, có chuyện gì thì nói thẳng ra với anh, anh có thể làm được thì sẽ tận lực phối hợp với em.”
Vậy còn có ý gì
Chỉ hôn một chút, người này dường như đã tính toán chuẩn xác, lúc nào có thể, lúc nào không thể, lúc nào có thể làm đến bước kia
Lâm Khê thở dài, cũng không muốn đọ sức lực với anh, hạ giọng nói: “Được, vậy anh buông em ra, vừa nãy chạy bộ mệt rồi, em muốn nằm một chút, để em nằm xuống rồi nói được không?”
Lúc cô không gây sự, chỉ cần vừa làm nũng thì anh sẽ mềm lòng
Khóe mắt của cô hơi ửng đỏ, mềm mại xin tha với anh như vậy, anh lập tức hối hận vì đã quá thô bạo nghiêm khắc
Anh buông tay ra, Lâm Khê kéo chăn rồi thực sự nằm xuống
Anh vẫn luôn nhìn cô
Lâm Khê kéo chăn mỏng đắp đến tận miệng, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút, bị anh nhìn chằm chằm như vậy cho dù không mở mắt cũng cảm nhận được, cô nghỉ ngơi một lúc cuối cùng vẫn quay đầu lại nhìn anh
Ban đầu lúc cô nói nằm nghỉ một chút, cơn tức giận cũng đã trút hết, lúc này lại nghỉ thêm một lúc, tâm trạng càng bình tĩnh hơn rất nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh nhìn cô như vậy, mi tâm hơi nhăn lại, dáng vẻ như có chút phiền não, cô bỗng nhiên lại cảm thấy có chút buồn cười
Cô hỏi anh: “Anh Lương, người vợ ban đầu anh mong muốn là người như thế nào?”
Anh vẫn nhìn cô không lên tiếng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.