Thập Niên 90 Đại Tạp Viện Tiểu Mỹ Nhân

Chương 90: - Hồ Ly Tinh 2




Dựa vào những kí ức vụn vặt, những điều Hạ Mỹ Liên nói cũng không quá cường điệu, Hà Quế Phân và Hạ Hướng Viễn đối xử với nguyên thân quả thực rất tốt
Chính vì vậy do dù môi trường lớn lên của Lâm Khê đặc biệt, có cái nhìn khá thoáng với chuyện tình cảm, tương đối độc lập, nhưng cô cũng không phán xét nguyên thân
Nói tính cách nguyên thân yếu đuối xử lý chuyện không đâu vào đâu, không trải qua những chuyện của cô ấy thì không có tư cách phán xét tình cảm và cảm xúc của cô ấy
Tuy nhiên, cô không phải nguyên thân, không có những tình cảm kia
“Tiểu Khê, cậu có biết không
Nếu như nhà chúng tôi không thể trả chỗ nợ một trăm năm mươi nghìn đồng kia, những người đó muốn cha tôi lấy tôi ra gán nợ, lấy một ông già để trả nợ
Một trăm năm mươi nghìn, Tiểu Khê, cậu có hai tòa nhà, cộng lại sợ rằng cũng được một triệu đồng, chúng ta cùng lớn lên, cậu có thể vì một trăm năm mươi nghìn mà nhìn nhà tôi vào hố lửa, nhìn anh trai và mẹ tôi sống không bằng chết sao?”
Cô ta nói câu này, cả người đã run bần bật, khóc không thành tiếng
Lâm Khê ngây ngẩn
Chuyện này quả thực cô không biết
Cô nhìn thấy sự tuyệt vọng của cô gái trước mắt, sự tuyệt vọng coi cô là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng
Lâm Khê im lặng một lát rồi nói: “Cha cậu nợ tiền, nói muốn bán cậu, cậu để ông ta bán sao?”
“Một trăm năm mươi nghìn, cậu nói chỉ có một trăm năm mươi nghìn mà Hạ Mỹ Liên, nhà cậu cũng không phải chỉ quen mình tôi, cũng không phải không có họ hàng
Tôi tin nếu như nhà cậu có ai bị bệnh, cần một trăm năm mươi nghìn này cứu mạng, thì chắc chắn có rất nhiều người giơ tay ra cứu, nguyện ý vì nhà cậu lấy ra khoản tiền này.”
“Nhưng đó là cờ bạc, hôm nay là một trăm năm mươi nghìn, ngày mai có thể là năm trăm nghìn, một triệu, chỉ cần tôi bán tòa nhà, cuối cùng nhất định cũng đều nướng hết cả vào đó.”
“Không
Cha tôi nói rồi, chỉ cần cậu kết hôn với anh tôi, chỉ cần cậu giúp nhà chúng tôi trả nợ thì nhất định không cược nữa.”
Đây là lời cô ta nghe thấy lúc cha quỳ trước mặt mẹ, cầu xin mẹ đi xoay tiền
“Thật đấy, Tiểu Khê, ông ấy gần đây đã chịu bao nhiêu khổ sở
Tiểu Khê, cậu biết cha tôi mà, ông ấy không phải người xấu xa, không phải là người phát rồ mất trí
Trước đây bao nhiêu năm ông ấy vẫn bình thường, ông ấy chỉ bị người ta lừa, những người đó lừa ông ấy.”
Người thân luôn luôn yêu thương tin tưởng người mà mình từng quan tâm yêu thương, quan hệ thân thiết
Không tin bọn họ sẽ làm ra những chuyện điên cuồng không lý trí
Nhưng trên thực thế, mặc kệ cho trước đây họ là người như thế nào, bị lừa một lần, thua hết gia sản, còn áp bức bán con gái trả nợ, người như vậy còn đáng tin sao
Khoảnh khắc này, Lâm Khê cũng rất thương hại Hạ Mỹ Liên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng đừng nói tới cô không phải là “Lâm Khê” nguyên bản, cho dù là “Lâm Khê” nguyên bản cũng không có nghĩa vụ bán tòa nhà của mình để trả nợ cờ bạc cho người khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Càng huống hồ, Lâm Khê vô cùng hoài nghi, những người đặt ra cái bẫy đó, sợ rằng đến nhà cô cũng đã để ý từ lâu rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Khê nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, quay đầu lại nhìn thấy Lương Triệu Thành đã lên đây
Thời gian cũng hòm hòm rồi
Cô nhìn Hạ Mỹ Liên nói: “Tôi sẽ không bán tòa nhà, có vẻ như tòa nhà của nhà cô cũng không phải thua hết một lần đúng không
Hạ Mỹ Liên, tôi sẽ không giúp nhà cô trả nợ, chuyện này không liên quan đến chuyện của tôi và anh cô.”
Cô nói xong thì suy nghĩ một chút, sau đó xoay người mở ngăn kéo ra, tuy rất không nỡ nhưng vẫn rút ra hai tờ tiền giấy năm mươi đồng đưa cho Hạ Mỹ Liên
Hạ Mỹ Liên còn đang kinh ngạc, Lâm Khê nói: “Tình hình hiện giờ của cậu, tôi biết chỉ cần tôi không bán tòa nhà giúp cậu trả nợ, tôi nói gì trước mặt cậu cũng là kẻ máu lạnh, ác độc, nói thì dễ làm thì khó, nhưng tôi vẫn phải nói
Tình hình này của nhà cậu, bỏ ra bao nhiêu tiền cũng không đủ, cầu xin người khác không bằng tự mình cứu mình, cha cậu sắp bán cậu rồi, cậu ở đó đợi bị bán đi sao
Đây là một trăm đồng tiền lộ phí, cậu muốn đi đâu thì đi, cho cậu làm tiền lộ phí.”
Cho cô ta một trăm đồng làm tiền lộ phí

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.