Chương 1095: Hôm Đó Đúng Là Tôi Có Uống Một ÍtChương 1095: Hôm Đó Đúng Là Tôi Có Uống Một Ít
Cứ như thể đường nào cũng là đường chết vậy
Cũng không biết đã qua bao lâu, cuối cùng thì A Cảnh cũng chậm rãi tới nơi, anh ta đẩy cửa vào phòng đã trông thấy Trương An Ngọc, mất rất lâu anh ta mới nhận ra: "Hôm đó là cô hả
Tôi nhớ người tôi gọi là CoCŒo cơ mà
Trương An Ngọc cúi đầu, xấu hổ không nói nên lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Niệm Tinh giải thích giúp cô ta: "Hôm đó cô ta uống say nên đi nhầm phòng
Cô đưa ảnh siêu âm của Trương An Ngọc cho anh ta: "Cô ấy đã tới bệnh viện khám rồi, đúng là đã mang thai
A Cảnh làm sao không biết chứ, anh ta cảm thấy mình rất oan ức: "Này cô
Sao cô có thể đi nhầm phòng được nhỉ
Chẳng trách sau đó CoCo lại chửi tôi là tên cặn bã, tôi còn cảm thấy cô ấy vô lý gây sự, nhưng hóa ra là trò quỷ của cô àI"
Tô Niệm Tinh vỗ bàn một cái: "Được rồi, cô ấy cũng không muốn vậy bây giờ nghĩ cách xem phải giải quyết vấn đề thế nào đi, chứ anh trách cô ta thì có tác dụng gì
Cô ta uống say nhưng anh cũng say cơ mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
A Cảnh bị cô trách tội mà có hơi mất tự nhiên: "Hôm đó đúng là tôi có uống một ít..
Nhưng anh ta cho người người mới này là người thay thế được CoCo gọi tới, cho nên cũng không coi là vấn đề to tát gì cả
"Được rồi, tôi cũng không muốn truy cứu nữa
A Cảnh dựa người vào bàn viết chỉ phiếu: "Nhiêu đây đủ cho cô đi phá thai rồi, số tiền còn thừa cứ coi như là tiền bồi dưỡng cho cô đi
Trương An Ngọc lại đỏ bừng mặt: "Tôi không thể phá thai
"Này, cô không thể được đằng chân lân đằng đầu kiểu vậy đâu nhé, nếu để mẹ tôi biết được thì đến ngay cả công việc của cô cũng không giữ được đâu, hà tất phải cố chấp như vậy
A Cảnh không muốn bị mẹ càm ràm: "Trong chuyện này, cả hai chúng ta đều sai, tôi cho cô năm vạn đã là hết lòng hết nghĩa rồi, nếu cô chê ít vậy tôi sẽ tăng gấp đôi cho cô
Nhiều hơn là không có đâu
Anh ta lại viết một tờ chi phiếu khác rồi đưa qua
Tô Niệm Tinh chặn tờ chỉ phiếu lại: "Bác sĩ nói cô ấy rất khó có thai, nếu bây giờ phá thì sau này muốn có thai cũng không thể có được, anh không thể tước đoạt quyền làm mẹ của cô ấy
A Cảnh trừng mắt nhìn cô rồi lại quay đầu nhìn Trương An Ngọc: "Không phải chứ
Cô hành tôi như vậy luôn hả
Đây là con riêng, cô chắc chắn muốn giữ lại chứ
Trương An Ngọc ngẩng đầu lên: "Tôi chắc chắn
A Cảnh cảm thấy đầu óc cô ta không được tỉnh táo: "Tôi nói này, cô phải bình tĩnh lại, tuy rằng nhà họ Tô chúng tôi quả thật có tiền nhưng tôi chỉ là một phú tam đại, dưới tên tôi không có bất cứ bất động sản gì hết mà chỉ có mỗi một con xe mà thôi
Nếu cô kiện lên tòa cũng không thắng được bao nhiêu tiền bồi thường đâu, cô chắc chắn mình muốn đẻ đứa con này ra chứ
Trương An Ngọc đối diện với ánh mắt của anh ta rồi đáp chắc như đinh đóng cột: "Tôi chắc chắn
A Cảnh vò đầu bực mình: "Vậy cô muốn bao nhiêu tiền
Trương An Ngọc thật sự không biết nuôi một đứa con cần bao nhiêu tiền, cô ta nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: "Mỗi năm anh cho tôi mười vạn, đến khi con được mười tám tuổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
A Cảnh nhìn cô ta với vẻ ngạc nhiên: "Mười vạn
Cô chắc chưa
Trương An Ngọc gật đầu: "Tôi chắc chắn, nhưng anh nhất định phải đảm bảo sẽ không cướp con của tôi đi
A Cảnh xua tay: "Sau này tôi sẽ lấy vợ, cô yên tâm đi, sẽ không giành con với cô đâu, nhưng không được phép nói cho mẹ tôi biết
Bằng không, cô có bị cướp mất con hay không thì tôi không có cách nào đảm bảo đâu
Trương An Ngọc thấy anh ta sợ mẹ như vậy cũng sốt ruột: "Anh không thể ngăn mẹ anh được sao?”
"Sao tôi phải ngăn
Bà ấy là mẹ của tôi, không vui một cái là có thể khóa thẻ của tôi đây này
Vẻ mặt của A Cảnh rất lưu manh, rõ ràng anh ta cũng biết mình rời khỏi trợ cấp của cha mẹ là sẽ chẳng là gì hết
Trương An Ngọc hít một hơi thật sâu: "Được
Tôi đồng ý với anh, chỉ cần mỗi năm anh cho tôi mười vạn tiền nuôi dưỡng thì tôi sẽ không quấy râầy anh và gia đình anh.”
A Cảnh đưa chi phiếu cho cô ta: "Đợi cô đẻ đứa bé ra rồi tôi muốn làm giám định quan hệ cha con, nếu như đứa bé không phải của tôi thì hợp đồng miệng của chúng ta coi như bỏ
Trương An Ngọc nhìn về phía Tô Niệm Tinh rồi gật đầu: "Được
A Cảnh cũng nhìn về phía Tô Niệm Tinh, không tiện cưỡng ép mà chỉ có thể thấp giọng năn nỉ: "Tôi có thể đừng nói cho mẹ tôi biết chuyện này không
Nếu để bà ấy biết thì tôi tiêu mất