Chương 267: Là Do Tôi Quá Yếu ĐuốiChương 267: Là Do Tôi Quá Yếu Đuối
Mẹ Dung Dung không thể nào lý giải nổi: "Lúc cô ta nằm liệt trên giường bệnh là tôi bận trước bận sau, tìm bác sĩ cho cô ta, giúp cô ta dọn dẹp, giúp cô ta đón tiếp khách hàng
Cô ta không chỉ không biết ơn mà còn muốn giá họa cho tôi, sao lại có người đàn bà xấu xa như vậy chứ
Nếu như là Tô Niệm Tinh của kiếp trước chắc chắn sẽ không tài nào hiểu được, nhưng kiếp này, cô gần như có thể lập tức đưa ra được câu trả lời: "Vì con người đều sẽ mềm nắn rắn buông
Bà lương thiện nhất, dễ bị bắt nạt nhất
Nếu bắt nạt người mạnh hơn mình sẽ quá nguy hiểm, còn bắt nạt bà thì nguy hiểm lại nhỏ nhất
Mẹ Dung Dung sững sờ một lúc, ánh mắt hơi rời rạc, rất lâu sau bà ta mới xốc lại tinh thân: "Cô nói không sai, là do tôi quá yếu đuối, tôi không có văn hóa mà chỉ biết lớn tiếng hét, tôi không có đầu óc, đáng kiếp tôi bị người ta tính kế
Bà ta mím môi, nước mắt lại chảy xuống: "Nhưng tôi cảm thấy mình rất may mắn vì có một đứa con gái ngoan, còn có một người bói toán chuẩn như cô nữa.”
Tô Niệm Tinh hồi tưởng lại nụ cười của bà ta, rõ ràng lớn lên rất bình thường, trên gương mặt còn có nếp nhăn nhưng nụ cười của bà ta lại khiến cô sinh ra thôi thúc muốn được chụp ảnh lại
Kiếp trước cô đi khắp mọi miền tổ quốc, sở trường nhất chính là chụp phong cảnh, rất nhiều bức ảnh có thể đạt đến mức độ được lưu trữ, nhưng cô lại rất ít khi chụp người, vì người sẽ phá hỏng cảnh đẹp, sẽ phá hỏng sự cân đối của hình ảnh
Nhưng nụ cười của mẹ Dung Dung lại khiến cô cảm nhận được sức hút của con người, đó chính là vẻ đẹp của linh hồn
Cô nghĩ ngợi, đợi cô kiếm thêm một khoản tiền nữa nhất định sẽ sắm một chiếc máy ảnh cho mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạm thời thì cô không thể mua được loại máy ảnh mấy trăm vạn giống như ở kiếp trước, có thể mua một máy ảnh số dùng tạm vậy
Cô đang tính toán trong lòng, bước chân không hề dừng lại, bất tri bất giác đã tiến vào tòa nhà
Nhân viên quản lý đang ngồi bên dưới tòa nhà, bà chủ nhà trọ ngồi ở bên cạnh ông ta, hai người đang bàn tán chuyện gì đó mà trông thần bí lắm
Tô Niệm Tinh nở nụ cười với bà chủ nhà coi như là đã chào hỏi một tiếng, cô đã mệt cả một ngày trời rồi, không muốn mở mồm nói chuyện
Nhưng ai ngờ bà chủ nhà trọ lại gọi cô lại: "Phòng 403A..
cô kia
Tô Niệm Tinh đi đến đầu cầu thang mới phản ứng lại được, phòng 403A mà bà ta nói chính là cô mà
Bà chủ nhà trọ có quá nhiều phòng, không có khả năng nhớ được tên của mỗi một khác ở trọ nên Tô Niệm Tinh cũng không cảm thấy đối phương thất lễ
Cô quay đầu nhìn về phía bà ta với vẻ nghi ngờ: "Bà có chuyện gì sao
Bà chủ nhà trọ gật đầu rồi kéo cô ngồi xuống: "Vừa rồi tôi còn đang nói chuyện với bác Trần đây, cô nói xem, tòa nhà này của chúng ta có phải nên quản lý một chút không
Xe của tôi đang đỗ yên lành ở ngay cửa mà lại có người rạch lên nó
Một vết dài như thế này không phải là cố tình báo thù hay sao
Tô Niệm Tinh vừa mệt vừa buồn ngủ, cô ngáp một cái, chỉ muốn về nhà ngủ ngay lập tức nên "ừm' qua loa một tiếng: "Đúng là xui xẻo thật
"Con xế hộp nguyên vẹn của tôi, tốn mất mấy chục vạn lận, mua được có ba ngày, tôi đang định lái ra ngoài tập đây..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà chủ nhà không còn hứng thú nói nữa vì Tô Niệm Tinh hoàn toàn không chen miệng vào
Bác Trần đại khái cũng nhìn ra được cô buồn ngủ nên vội vàng ngắt lời bà chủ nhà: "Bà để con nhỏ về nhà ngủ đi, bà coi mắt cô ấy đã sắp không mở ra nổi nữa rồi kìa
Bà chủ nhà cũng không muốn nói chuyện phiếm với Tô Niệm Tinh, bà ta chỉ muốn cô xem bói giúp mình một quẻ mà thôi
Tô Niệm Tinh chợt lấy lại tinh thần: "Xem bói
Một nghìn đồng một quẻ, bà có chịu không?”
Bà chủ nhà sốt ruột: "Trước đó không phải mới năm trăm thôi sao
Sao chớp mắt cái đã lên gấp đôi rồi
Mấy người trẻ tuổi như các cô sao chuyên lừa người già thế
Cái miệng của bà ta xoen xoét không ngừng: "Mọi người đều là hàng xóm láng giềng, sao cô còn có thể thu phí của tôi được nhỉ
Cô giảm giá cho tôi đi
Đừng nói là bây giờ Tô Niệm Tinh không còn quẻ mà bói, cho dù còn quẻ thì cô cũng không có khả năng giảm giá, cô bất lực khoát tay: "Tôi cảm thấy đâu không phải là chuyện giảm giá hay không
Bà vẫn nên mua một chiếc camera đi thì hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho dù lần này tôi xem bói ra được giúp bà thì bà có dám đảm bảo lần sau không có ai rạch xe bà nữa không