Chương 809: Như Thế Không Phải Là Cô Tự Vả Vào Mặt Mình ÀChương 809: Như Thế Không Phải Là Cô Tự Vả Vào Mặt Mình À
Tô Niệm Tinh trừng to mắt: "Hả
Lăng xe
Phải lăng xê thế nào ạ?”
Trước đây báo chí từng đăng lời tiên tri của cô rồi thì phải
Không được, báo chí đăng lên rồi bọn cướp không ra tay nữa thì phải làm sao
Như thế không phải là cô tự vả vào mặt mình à
Tô Ngọc Bạch gợi ý cho cô: "Có thể tìm đài truyên hình công bố lời tiên tri của cháu trước
Khi phát sóng, mọi người có thể chứng minh cho cháu là cháu đã tiên đoán trước được vụ cướp lần này
Tô Niệm Tinh vừa định nghĩ lý do để từ chối thì giám sát Lương đã nhanh hơn cô một bước: "Không được
Mấy tên cướp đó điên cuồng như vậy, đến ngay cả ngân hàng mà còn dám vào cướp thì thôi, nếu như A Tỉnh tiên đoán trước được sự việc vậy ai sẽ tới bảo đảm sự an toàn cho cô ấy
Vì danh tiếng mà đẩy tính mạng của bản thân vào chỗ nguy hiểm sao, vẫn nên bỏ đi thì hơn
Tô Ngọc Bạch nghĩ ngợi một chút, cảm thấy anh nói cũng có lý nên nhanh chóng từ bỏ suy nghĩ này
Hơn sáu giờ chiều, Tô Niệm Tinh vẫn nhận được cuộc điện thoại gọi tới của đạo diễn, kêu cô ngày mai tới đài truyền hình thu hình một chương trình phỏng vấn, nhưng lần này không kêu cô tiên đoán nữa, mà là kêu cô bói toán cho minh tỉnh
Chương trình này đã đặt lịch hẹn với Tô Niệm Tinh từ trước rồi, sau đó lại vi phạm hợp đồng rồi bồi thường cho cô mười vạn đô la Hồng Kông
Lần này, Tô Niệm Tinh không phải khách mời thường xuyên mà chỉ tới tạm thời ghi hình cho một kỳ mà thôi
Sáng ngày mai phải xác định lời thoại còn chiều mai đã phải thu hình ngay rồi
Họ mời cô ngày mai có thời gian rảnh thì tới, Tô Niệm Tinh đã đồng ý
Buổi tối, cô lại tới phố Temple bày sạp, lần này chỉ toàn bói được mấy chuyện lông gà vỏ tỏi
Có một người phụ nữ bị mất con mèo, Tô Niệm Tinh đi cùng bà ta qua đó tìm, mỗi lần đến được một nơi là cô lại phải bói một quẻ để xác định phương hướng, nhưng đợi khi cô đến khu vực đó tìm kiếm thì con mèo đã chạy mất rồi, hại cô suốt hai tiếng đồng hồ phải di chuyển theo con mèo đó
Vất vả lắm mới tìm được mèo, Tô Niệm Tinh mệt đến mức thở không ra hơi: "Không bói nữa, vê nhà thôi
Ngày hôm sau cô đến đài truyền hình quay chương trình, mấy nhân viên công tác kia phải tăng ca để dựng bối cảnh
"Sao các anh lại muốn mời tôi tới chương trình vậy
Không phải trước đó đã từ chối rồi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chương trình lần này do vua tàu thủy tài trợ đó
Phó đạo diễn cười bảo: "Vua tàu thủy rất tốt với cô, nghe nói ông ấy còn định dựng hẳn một chương trình, đến khi ấy cô cũng sẽ là một trong các khách mời
Tô Niệm Tinh ngạc nhiên, tài trợ á?2
Ông ngoại đang tính lăng xe cô sao?..
Lại thêm một ngày ngồi ăn bữa sáng, Tô Niệm Tinh kể lại sự việc cho giám sát Lương nghe: "Ông ngoại đối xử với em cũng quá tốt rồi
"Em chính là cháu dâu tương lai của ông mà, ông tốt với em cũng là chuyện bình thường thôi
Giám sát Lương kêu cô không cần để bụng đến chuyện này: "Hơn nữa, em tưởng ông chỉ đơn thuần muốn giúp em thôi sao
Tô Niệm Tinh nghi ngờ: "Không phải hả
"Ông ngoại muốn em kiếm được thật nhiều tiền để sau này chúng ta không phải lo đến vấn đề tiên nong nữa
Giám sát Lương gắp thức ăn cho cô: "Ông ngoại muốn đẩy em lên một phen
Tô Niệm Tinh chợt hiểu ra: "Xem ra, ông ngoại thật sự sẽ không nhường công ty cho anh rồi
Giám sát Lương bật cười: "Đến ngay cả mẹ anh mà ông ngoại còn không cho thì thôi, làm sao lại đi cho anh được chứ
Mà anh cũng không hiểu tí gì về công ty cả, nhưng..
Anh hơi dừng lại rồi mới nói tiếp: "Năm nào ông ngoại cũng sẽ gửi không ít tiền tiêu vặt cho anh, bây giờ em là bạn gái của anh rồi, đến tết em cũng sẽ có
Tô Niệm Tinh vui vẻ: "Hóa ra tiền của anh đều là ông ngoại cho cả sao?”
Giám sát Lương gật đầu: "Có một phần là tự anh kiếm được
Cái hồi anh thi đỗ đại học, vào lần sinh nhật hai mươi tuổi ấy còn được thăng chức làm giám sát, ông ngoại đã tặng một món quà lớn cho anh, còn bình thường đón sinh nhật đều tặng quà nhỏ thôi
"Quà lớn là lớn bao nhiêu
Mà quà nhỏ là nhỏ cỡ nào
Kiếp trước Tô Niệm Tinh không cần phải tốn công suy nghĩ việc tranh sủng trước mặt cha mẹ mình bởi vì bọn họ chỉ có đúng một đứa con gái là cô thôi
Tương lai, tất cả mọi thứ đều là của cô hết nên cô cũng không vôi
Ngược lại năm nào ông nội cô cũng tặng quà cho cô
"Đợt lên đại học thì tặng một chiếc xe riêng cho anh nhưng bị mẹ anh bán đi rồi
Hồi sinh nhật hai mươi tuổi thì tặng một căn biệt thự ở sườn đồi
Lúc lên làm giám sát cũng cho anh 28
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
888
888 đồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]