Chương 896: Thật Sự Là Như Vậy ĐấyChương 896: Thật Sự Là Như Vậy Đấy
"Không tồi đó
Thím An vỗ lên vai chị ta: "Sau này gánh nặng trên người cô cũng có thể giảm nhẹ hơn rồi
"Người lần trước tới tìm là chị cô phải không
Tại sao cô ta lại đặc biệt tới đây gọi cô về viếng đám ma, có phải để tuyên đọc di chúc của cha cô không?” Mọi người thật sự tò mò
Chị Vân cũng không giấu diếm gì cả: "Thật sự là như vậy đấy
Nhưng lúc mẹ tôi còn trẻ đã từng phản bội cha tôi, cha tôi nghi ngờ tôi không phải con đẻ của ông nên đã đuổi hai mẹ con chúng tôi ra khỏi nhà và cũng không chịu nhận tôi
Có khả năng là ông ấy già rồi, lương tâm phát hiện ra, cảm thấy tôi có khả năng thật sự là con đẻ của ông nên mới làm giám định cha con
Sau khi biết được tôi thật sự là con của mình nhưng bà cả thì lại không muốn chia gia sản cho một người ngoài như tôi
Cha tôi cũng lớn tuổi rồi, có vài chuyện muốn cứu vãn cũng đã không còn kịp nữa cho nên hai bên đã đi đến một thỏa thuận
Nếu như nhân phẩm của tôi cũng được thì sẽ chia ít gia sản cho tôi, còn nếu như nhân phẩm của tôi không được thì chỉ có hai trăm vạn đô la Hồng Kông kia thôi
Bà chủ nhà đã hiểu rồi, bà ta giành trước trả lời: "Nói như vậy là hai trăm vạn đô la Hồng Kông trước đó là cái bẫy mà Quách Vọng Thư cố tình đặt ra để kiểm tra cô sao
Chị Vân gật đầu: "Phải
Tôi đã trả lại tiền cho chị ta cho nên chị ta mới chịu dẫn tôi vê nhà thừa kế gia sản
Bà chủ nhà nhìn về phía Tô Niệm Tinh với hai mắt tỏa sáng: "Đại sư, cô đúng là thần rồi, trước đó cô nói trên đời này không có chuyện trùng hợp như thế, thật sự đã để cô đoán đúng rồi
Các hàng xóm lại nháo nhào vây quanh: "Đại sư chính là đại sư, chắc chắn phải liệu việc như thần rồi
Chú Minh hỏi chị Vân: "Thế nhà của cô ở đâu
Cách chỗ này có xa không?”
Chị Vân gật đầu: "Không xa đâu, ngày mai ngày kia là tôi có thể chuyển đến nhà mới rồi
Chị ta nhìn về phía Tô Niệm Tinh và hỏi với vẻ hơi xấu hổ: "Thật ra lần này tôi tới là để đại sư, muốn hỏi cửa tiệm các cô còn tuyển nhân viên không
Tôi muốn tới tiệm các cô làm việc
Tô Niệm Tinh thật sự đang tuyển nhân viên đây
Sau khi Lâm Thúy Thúy mang thai đã xin nghỉ việc rồi, hiện giờ trong quán ăn Đại Đao vừa phải làm phục vụ bàn vừa phải đi giao đồ ăn, mà phục vụ bàn mà cô mới tuyển đều được sắp xếp cho sang cửa hàng mới hết rồi
Trên cửa còn đang dán giấy tuyển nhân viên chứng tỏ cô vẫn còn đang tuyển người, người trẻ tuổi tới ứng tuyển hoặc là chê tiền lương thấp, hoặc là chê công việc vất vả, có vài người không chịu được khổ đã liên tục xin nghỉ việc
Gần đây Tô Niệm Tinh không có dự định tuyển người trẻ tuổi nữa mà đổi thành những người phụ nữ hơi lớn tuổi một chút, không chỉ biết chịu khó mà làm người còn lương thiện
Cô gật đầu đáp: "Đương nhiên là được rồi, chị cứ chuyển nhà xong trước đi rồi tới đây làm việc
Chị Vân làm việc vẫn rất cẩn thận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước đây chị ta vẫn luôn phụ trách chở rác là bởi vì chị ta phải nuôi tận ba đứa con nên chỉ có thể làm công việc vất vả nhất và mệt nhất
Nhưng bây giờ chị ta đã không còn áp lực cuộc sống nữa rồi, có thể tìm một công việc tương đối nhẹ nhàng hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phục vụ bàn không đòi hỏi học lực quá cao, chỉ cân cần mẫn và chăm chỉ là được
Mà chị ta lại tuyệt đối phù hợp với những tiêu chí ấy
Chị Vân cảm ơn Tô Niệm Tỉnh: "Sau khi sắp xếp xong việc trong nhà, tôi sẽ qua đây ngay
Chị ta gặp được chuyện vui nên tinh thần phơi phới, sau khi nói chuyện với Tô Niệm Tinh xong mới tạm biệt và rời khỏi quán ăn
Các hàng xóm lại thảo luận sôi nổi
Chú An cảm khái: "Cô ấy chỉ được chia có ít tiền như thế mà đã vui như vớ được mỏ vàng rồi, thật sự quá dễ hài lòng mà
"Không hài lòng thì có thể làm được gì hả
Cha cô ấy chỉ để lại có nhiêu đó tiền thôi
Thím An thuận miệng phản bác ông ta
Chú Minh cười bảo: "Thế đã là tốt lắm rồi, cô ấy phải nuôi ba đứa con, nếu như không có khoản tiền thừa kế này thì sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ mệt nhọc sinh bệnh, khoản tiền này cũng coi như là đã cứu mạng cô ấy
Đang nói chuyện thì điện thoại vang lên, Tô Niệm Tinh quay đầu chạy đi nhận máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Quách Vân Khởi
"Ông nội qua đời rồi
Trong lòng Tô Niệm Tinh sửng sốt, trước đó cô bói ra Trịnh Ích Dân còn mười ba tháng tuổi thọ nữa nhưng bây giờ mới chỉ qua một tháng thôi mà, phản phệ cũng nhanh quá rồi đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]