Chuong 225: Cay CuaChuong 225: Cay Cua
Nhưng không phải tên trộm lúc trước trộm của nhà họ Tiết đã bị bắt rồi sao
Không đúng, dường như những bọn ăn trộm này có lẽ sẽ còn có tổ chức gì đó, chẳng lẽ chuyện cô phát hiện việc đánh dấu đã bị tổ chức của bọn ăn trộm biết, cho nên bây giờ bị trả thù
Ôn Chỉ Văn càng nghĩ càng cảm thấy đáng SỢ
Cô hoảng loạn mà sờ vào điện thoại, thuận tiện tụt người trên sô pha xuống dưới đất, co người thành một cục, cảm thấy như vậy sẽ có cảm giác an toàn hơn một chút
Bấm sáng màn hình điện thoại, Ôn Chỉ Văn theo bản năng gọi điện thoại qua cho Vu Hoài Ngạn
Làm người tuyệt vọng chính là, điện thoại lại trong tình trạng tắt máy
Trước khi bị cúp điện cô cũng đã gọi điện thoại cho Vu Hoài Ngạn, nhưng cũng đang trong tình trạng tắt máy
Ôn Chỉ Văn lại nhớ tới số điện thoại của đồn cảnh sát mà lúc trước chiến sĩ cảnh sát kia đã cho
May mắn lúc ấy cô thuận tay lưu vào danh bạ điện thoại, Ôn Chỉ Văn vội vàng mở danh bạ ra tìm kiếm, không chút nghĩ ngợi mà gọi qua
Điện thoại rất nhanh đã có người nhận, Ôn Chỉ Văn cố gắng bình tĩnh, che điện thoại lại nhỏ giọng nói rõ tình hình: "Xin chào, tôi nghỉ ngờ bây giờ bên ngoài có người đang cạy cửa nhà tôi, bây giờ lại đang bị cúp điện, tôi không dám đi qua xem xét
Người trực điện thoại hỏi địa chỉ nhà Ôn Chỉ Văn trước
Ôn Chỉ Văn cố gắng đọc từng chữ một cách rõ ràng để báo địa chỉ cụ thể của nhà cô
Người trực điện thoại an ủi: "Cô đừng sợ, chúng tôi đã phái người đi qua, có lẽ khoảng mười lăm phút là có thể đến
Tạm thời cô đừng hoảng loạn, tìm một nơi có thể ẩn nấp trốn đi, tránh tiếp xúc chính diện với bọn ăn trộm
Ôn Chỉ Văn gật đầu
Cô bắt đầu tự hỏi nên trốn ở nơi nào tốt nhất
Lên lầu trốn trong phòng
Không được không được, đối với người có chút bệnh quáng gà mà nói, đi cầu thang là một chuyện rất đáng sợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô sợ mình chưa đợi được ăn trộm đến, mà cô đã tự ngã cầu thang rồi
Hơn nữa trong phòng cũng không tốt để trốn
Nếu ăn trộm thật sự vào được, không tránh được việc phải đối mặt chính diện
Nếu có thể đi ra ngoài thì tốt rồi
Ôn Chỉ Văn không nhịn được mà nghĩ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là cửa sổ tầng một của nhà cô đều trang bị lưới phòng trộm, căn bản là không chạy ra được
Lối duy nhất để ra khỏi nhà chính là cửa lớn
Từ từ, cửa lớn
Ôn Chỉ Văn đột nhiên nhớ tới, chỗ từ cửa lớn bước vào đến huyền quan, bởi vì nguyên nhân do thiết kế, mà có để lại một góc chết
Nếu không chủ ý xoay người tìm thì đều không phát hiện ra được
Hơn nữa cho dù ăn trộm có thành công vào nhà, xuất phát từ quán tính, thì chắc chắn đối phương sẽ đi thẳng vào trong phòng, mà sẽ không dừng lại ở cửa
Nếu cô trốn ở nơi đó, đó có phải hay không sẽ có thể nhân dịp ăn trộm vào nhà đi vào sâu bên trong mà, mở cửa chạy ra ngoài không
Tuy rằng là buổi tối, nhưng Ôn Chỉ Văn vẫn cảm thấy so với việc ở chung một phòng với kẻ ăn trộm, thì ở bên ngoài có vẻ an toàn hơn nhiều, huống chỉ đã có cảnh sát đang chạy tới
Nghiêm túc phân tích một lần trong đầu, Ôn Chỉ Văn cảm thấy tính khả thi của kế hoạch này không tồi
Hơn nữa từ bây giờ nếu cô đi về phía cửa lớn thì chướng ngại vật trên đường cũng sẽ ít hơn một chút
Nói làm liền làm, Ôn Chỉ Văn ngừng thở, đè lại trái tim đang hoảng sợ của mình, bắt đầu chậm rãi đi đến cửa
Tiềm lực của con người là vô hạn, ở dưới tình huống khẩn trương như thế, Ôn Chỉ Văn vậy mà không đụng phải chướng ngại vật lần nào cả
Cô tay chân nhẹ nhàng cuối cùng cũng đi vào chỗ huyền quan
Cách cửa lớn càng gần, tiếng động cô nghe thấy lại càng lớn
Trái tim Ôn Chỉ Văn đều sắp nhảy ra khỏi cổ họng
Cô hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra
Cô đi vào góc chết bên kia chỗ huyền quan, chậm rãi ngồi xổm xuống
Vì đề phòng nhỡ đâu, trong tay cô còn cam theo một chiếc kéo sắc bén, đây là mấy ngày hôm trước vì để phòng ăn trộm mà cô đã cố ý đặt ở huyền quan, còn chưa kịp cất đi
Tiếng động bên tai còn vẫn tiếp tục