Chương 23: Chồng Ơi!Chương 23: Chồng Ơi
Lúc cô về tới nhà thì dì Dương vẫn chưa nấu cơm xong, Ôn Chỉ Văn liền mang chỗ hoa tươi cô mới mua đi cắm vào bình hoa
Ôn Chỉ Văn chưa từng học cắm hoa, nhưng ở trong nhà mình cũng không cần phải chú ý quá nhiều, cảm thấy thế nào đẹp thì sẽ làm thế đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một bó hoa rất nhiều, Ôn Chỉ Văn phải cắm vào vài cái bình hoa mới hết, thế là dứt khoát chia ra mỗi phòng đặt một lọ hoa, ngay cả thư phòng của Vu Hoài Ngạn cũng không buông tha
Đặt bình hoa xuống, Ôn Chỉ Văn lại nhìn cái góc kia, quả nhiên đẹp hơn rất nhiều
Di Dương nau đồ ăn xong mang lên, cười nói: "Hoa rất đẹp lại còn thơm nữa”
"Đúng vậy
Ôn Chỉ Văn cũng mỉm cười đáp
Dì Dương không ăn cơm chiều chung với Ôn Chỉ Văn
Lúc đầu dì Dương nói là phải đợi Ôn Chỉ Văn ăn cơm xong để thu dọn rồi mới rời đi, Ôn Chỉ Văn lại trực tiếp bảo bà là dọn dẹp xong liền đi về nhà trước, chén đũa ăn xong cô sẽ tự rửa
Di Dương đã sớm dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ, cô chỉ cần rửa mấy cái bát thôi, rất đơn giản
Vốn dĩ dì Dương thấy làm như vậy không tốt, nhưng Ôn Chỉ Văn cảm thấy không có gì, vậy nên bà liền đồng ý
Lúc Ôn Chỉ Văn ngồi xuống ăn cơm thì dì Dương đang dọn dẹp phòng bếp
Lúc rửa tay đi ra, chuẩn bị rời đi thì dì Dương đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nói với Ôn Chỉ Văn: "Ôi, nhìn trí nhớ của dì này, Vu tiên sinh vừa mới gọi điện thoại tới đây tìm cháu, bảo là bao giờ cháu về thì gọi điện thoại cho cậu ấy"
Mấy ngày nay Ôn Chỉ Văn rất bận rộn, thật sự chưa từng nhớ tới Vu Hoài Ngạn
Hiện tại được dì Dương nhắc nhở, cái tay múc canh của cô bỗng dừng lại, cuối cùng cũng nh tới mình có một người chồng đi công tác ở ngoài
Tính toán thời gian, Vu Hoài Ngạn đã rời nhà được bốn năm ngày rồi
Ôn Chỉ Văn ở một mình quen rồi, cũng không có kinh nghiệm ở chung với đàn ông, nhưng dù không còn có kinh nghiệm tới đâu thì cô cũng biết hành vi không gọi cho Vu Hoài Ngạn bất cứ một cuộc điện thoại nào rất là không ổn
Hình tượng người vợ hiền rất có nguy cơ bị sụp đổi
Ôn Chỉ Văn đột nhiên đứng lên, nhìn về chỗ điện thoại
Sau khi nhìn lướt qua thì cô lại ngồi xuống một lần nữa
Thôi, vẫn là ăn cơm xong đã, đằng nào cũng qua bốn năm ngày rồi, cũng không vội một chốc một lát này
Chờ cô lấp đầy bụng, thuận tiện lại suy nghĩ biện pháp cứu van lại hình tượng vợ hiền
Vì thế, Ôn Chỉ Văn lại yên tâm thoải mái ngồi ăn cơm tiếp
Lúc Ôn Chỉ Văn ăn cơm thích nhai kỹ nuốt chậm, khi còn nhỏ đã bị mẹ giễu cợt là ăn như con mèo
Chờ cô chậm rì rì cơm nước xong, lại đi rửa chén, sau đó Ôn Chỉ Văn mới đi tới chỗ cái điện thoại muốn gọi lại cho Vu Hoài Ngạn
Chỉ là điện thoại bây giờ vẫn là loại kiểu cũ không có màn hình, Ôn Chỉ Văn căn bản không biết nên gọi lại như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đứng ngơ ngẩn trong chốc lát, Ôn Chỉ Văn rốt cuộc nhớ tới tờ giấy mà hôm rời đi Vu Hoài Ngạn đã để lại cho cô, hình như trên đó có viết số điện thoại của anh nhỉ
Lại ngẫm nghĩ thêm một lúc, Ôn Chỉ Văn mới nhớ tới tờ giấy đó đã bị cô ném vào tủ sắt rồi
Ôn Chỉ Văn liền chạy lên thư phòng ở trên lâu
Cô không nhớ được số điện thoại của Vu Hoài Ngạn nhưng cô vẫn nhớ được mật mã của két sắt, sờ soạng mấy cái, cuối cùng cô cũng lôi ra được tờ giấy nhăn nhó kia
Sau một loạt các hành động này, sắc trời đã hoàn toàn tối lại
Ôn Chỉ Văn tự cảm thấy đuối lý, lúc ấn điện thoại thì cái đầu nhỏ cũng cấp tốc vận chuyển
Tí nữa cô phải nghĩ thật kỹ xem nên nói như thế nào, nếu không lại chọc giận tới chồng của cô thì không tốt
Tâm tình hiện tại Vu Hoài Ngạn đúng là không được tốt lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ lúc anh gọi điện thoại về tới bây giờ đã trôi qua mấy tiếng đồng hồ rồi, cô đi mua hoa cần thời gian lâu như vậy à
Chờ đến lúc rốt cuộc cũng nhìn thấy một dãy số quen thuộc, sau khi anh nhìn lướt qua, tùy ý de điện thoại vang lên một lúc rồi mới chậm rãi ấn nút nghe, giọng điệu lạnh nhạt: "Alo
Người đối diện dường như khựng lại một chút, sau đó truyền tới một giọng nói vừa ngọt vừa kiều: "Chồng ơi
Nghe thấy xưng hô cực kỳ thân thiết này, lông mi rũ xuống của Vu Hoài Ngạn đột nhiên run lên