Chương 239: Tưởng BởChương 239: Tưởng Bở
Vốn dĩ Ôn Chỉ Văn cho rằng lần này Vu Hoài Ngạn bảo cô đi cùng có thể là bởi vì lần đi công tác này sẽ không cần làm quá nhiều việc
Nhưng sau khi cô tới mới phát hiện mọi chuyện không phải như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vu Hoài Ngạn thật sự rất bận rộn
Ôn Chỉ Văn cũng đã ăn chung với phía đối tác của anh được vài bữa cơm rồi
Không biết có phải đã chào hỏi trước với nhau rồi hay không mà cả quá trình bữa tiệc diễn ra đều rất quy củ, không có chuyện lung tung rối loạn gì cả, không khí khá tốt đẹp
Nói tóm lại, Ôn Chỉ Văn cảm thấy chuyến đi công tác này có thể nghiệm rất bình thường
Chủ yếu là phần lớn thời gian vào ban ngày, Vu Hoài Ngạn đều đang bận rộn công tác
Nếu không phải suy xét đến chuyện tất cả số tiền anh kiếm được đều là để cho cô tiêu, hơn nữa nhìn đến một đống đồ vật mà mình mua nên Ôn Chỉ Văn tuyệt đối sẽ không có ý kiến gì cải
Vài ngày sau, chuyến công tác này cuối cùng cũng đi vào hồi kết
Hai người chuẩn bị quay lại Bắc thị
Đi chung với Vu Hoài Ngạn thì Ôn Chỉ Văn sẽ không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì cả, chỉ cần ngoan ngoãn đi theo bên cạnh anh là được
Bởi vì tối hôm qua ngủ không ngon giấc nên Ôn Chỉ Văn vừa lên máy bay đã ngủ luôn
Cho đến chờ tới khi máy bay hạ cánh thì Ôn Chỉ Văn mới phát hiện đây không phải sân bay Bắc thị mà cô quen thuộc
Sau khi xuống máy bay, đầu óc của Ôn Chỉ Văn vẫn chưa kịp phản ứng, ngáp một cái nói: "Đây là chỗ nào vậy
Chúng ta lên nhầm chuyến bay à
Vu Hoài Ngạn nhìn bộ dáng ngơ ngác của cô thì không khỏi bật cười, nói: "Không phải, anh muốn mang theo em đi tới chỗ này"
Ôn Chỉ Văn tò mò hỏi: "Anh muốn đưa em đi đâu
"Tới nơi em sẽ biết"
Vu Hoài Ngạn không nói rõ, cố tình to ra thần bí
Thế nhưng còn giữ bí mật với cô
Lòng hiếu kỳ của Ôn Chỉ Văn thành công trỗi dậy
Nói bóng nói gió mãi cũng không hỏi thăm được kết quả thì Ôn Chỉ Văn lại càng thấy tò mò hơn, không khỏi bắt đầu suy nghĩ..
Chẳng lẽ người đàn ông này định chuẩn bi một niềm vui bất ngờ cho cô
Thì ra anh cũng biết là mấy ngày hôm nay rất nhàm chán sao
A, cũng coi như là còn có chút ánh mắt
Ôn Chỉ Văn lập tức có chút rụt rè, không nhịn được mà nghĩ xem tí nữa mình lên biểu hiện như thế nào mới được đây
Ngẫm nghĩ, tầm mắt dừng ở trên bộ quần áo hôm nay cô mặc thì lập tức thấy không hài lòng
Sáng nay cô quyết định sẽ ngủ bù ở trên máy bay nên Ôn Chỉ Văn căn bản không hề sửa soạn gì cả
Buổi sáng bị Vu Hoài Ngạn gọi dậy khỏi giường, cô chỉ vội vàng rửa mặt, bôi thêm chút đồ dưỡng da lên mặt liền đi ra ngoài
Quần áo đang mặc là tùy tiện chọn một bộ, tóc cũng chỉ vuốt vuốt mấy cái rồi đội mũ lên
Cả người từ đầu đến chân đều viết hai chữ "tùy tiện" to đùng
Ôn Chỉ Văn lập tức như bị sét đánh
Cô liền không ngồi yên được nữa, trộm ngắm Vu Hoài Ngạn ngồi bên cạnh một cái, sau đó lén lút đưa tay vào trong túi, lân sờ mãi mới chạm tay được vào một chiếc gương nhỏ
Vừa rồi cô ngủ ở trên máy bay lâu như vậy, không biết trên mặt có bị han ra dấu vết gì hay không
Mặt kính nho nhỏ chiếu ra gương mặt của Ôn Chỉ Văn, cô còn chưa kịp nhìn đã phát hiện Vu Hoài Ngạn nghiêng đầu sang nhìn mình
"Em đang làm gì đấy
Anh lên tiếng hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôn Chỉ Văn bị anh làm hoảng sợ, chột dạ mà cất chiếc gương nhỏ đi
Lại cảm thấy phản ứng của mình hơi quá đà, liền hỏi ngược lại: "Anh nhìn cái gì
Vu Hoài Ngạn mỉm cười, duỗi tay sờ tóc cô nói: "Nhìn vợ của anh thật xinh đẹp"
Chẳng có ai không thích nghe lời khen ngợi cả, Ôn Chỉ Văn "hừ" nhỏ một tiếng, khóe môi cũng nhịn không mà hơi cong lên
"Coi như anh tinh mắt"
Cô nhỏ giọng nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vu Hoài Ngạn thấy buồn cười
Nhưng anh cũng đang nói thật mà, vợ của anh thật sự rất xinh đẹp
Xe ô tô tiếp tục lăn bắn trên đường, không bao lâu, tốc độ rốt cuộc chậm lại, cuối cùng dừng lại ở bên ngoài một tòa kiến trúc
Ôn Chỉ Văn bước xuống xe, nhìn toà kiến trúc trước mặt, ngây ngẩn cả người
Rốt cuộc là cô lấy sự tự tin từ chỗ nào mới có thể cảm thấy người đàn ông Vu Hoài Ngạn này sẽ chuẩn bị niềm vui ngoài ý muốn gì đó cho cô chứ
Thế mà cô còn nghĩ là người đàn ông này cuối cùng cũng biết thế nào là lãng mạng