Cả gia đình vừa ăn cơm tất niên vừa xem xuân muộn, cơm nước xong xuôi thu dọn phòng bếp, người thì đánh bài, người thì xem ti vi.
Bên nhà họ Bạch vui vẻ hòa thuận.
Còn bên Hạ Hà, bầu không khí lại có chút căng thẳng.
Sáng Hạ Hà ở nhà mình dọn dẹp vệ sinh, ăn cơm trưa xong mới trở về.
Nàng cũng không phải tay không, từ cửa hàng thịt kho mua một cái lỗ tai heo và thịt thủ heo, còn tại hàng thịt mua một cánh xương sườn, lại mang theo đồ ăn vặt và đồ chơi mua ở Cát Tường Thương Hành.
Mang theo những thứ này gõ cửa, cô tẩu tử nhà nàng liền mắt không phải mắt, mũi không phải mũi.
Hạ Hà cũng không đi vào, mang theo đồ vật đứng ở cửa: “Tẩu tử đây là biểu tình gì?
Không chào đón ta trở về ư?” “Vậy ta đi đây?” Nói xong liền xoay người rời đi.
Từ Lệ Vân bị hành động này của nàng làm cho sững sờ.
Chất tử Hạ Phong đã sớm ngóng trông cô cô trở về, mãi mới chờ đến lúc cô cô về, liền vội chạy đến giữ chặt: “Cô, sao bây giờ người mới về, cháu chờ người đã nửa ngày rồi.” Lại bất mãn chất vấn Từ Lệ Vân: “Mẹ, vì sao mẹ chặn cửa không cho cô cô vào?” Nói xong cũng không thèm để ý đến mẹ hắn, kéo tay Hạ Hà vào cửa.
Hạ Hà đưa đồ ăn vặt và đồ chơi ô tô mang tới cho Hạ Phong.
Hạ Phong mừng rỡ như điên: “Oa, xe ô tô đồ chơi nhỏ, cháu có xe ô tô đồ chơi nhỏ rồi.” Giơ xe ô tô nhỏ lên liền muốn đi tìm mấy người bạn nhỏ trong viện khoe khoang.
Hạ Hà giữ lại cổ áo hắn: “Còn chưa cám ơn ta sao?” “Cảm ơn cô cô, cô cô là tốt nhất!” Hạ Hà lúc này mới buông tay, lại nhét bánh kẹo vào túi quần áo hắn rồi mới thả hắn ra.
Tiểu tử kia chạy đi như một làn khói.
Từ Lệ Vân kiểm tra những đồ vật Hạ Hà mang về.
Lễ này thật không tính là nhẹ, nhưng mà, trong lòng nàng chính là không thoải mái.
Không có món nào là chuyên môn tặng cho nàng.
Hạ Hà mặc kệ trong lòng nàng có thoải mái hay không, ôm lấy Ôn Phượng Cầm rồi xỏ một chiếc nhẫn vàng vào ngón tay nàng.
Mắt Từ Lệ Vân sáng loáng lên.
Đồng thời nàng cũng nhìn thấy chiếc nhẫn vàng trên ngón tay Hạ Hà, hai chiếc nhẫn vừa so sánh, rõ ràng chiếc của Hạ Hà kiểu dáng đẹp mắt hơn.
Mặt nàng lập tức liền xị xuống, đây là cố ý không mua cho nàng đây mà.
Ôn Phượng Cầm cười mắng: “Ngươi kiếm tiền chẳng dễ dàng, nên tích cóp lấy, mua cái này làm gì?
Toàn biết xài tiền bậy bạ.” Ngoài miệng thì chê bai, nhưng đôi mắt lại không thể rời khỏi chiếc nhẫn vàng, hiển nhiên rất thích thú.
Hạ Hà ôm lấy cánh tay Ôn Phượng Cầm: “Mẹ giúp con trông nom cửa hàng, đây là chuyên môn hiếu kính mẹ, mẹ đeo cẩn thận nhé, nhưng không được cho người khác đâu đó.” Lời nói này rất lớn tiếng, chính là cố ý nói cho Từ Lệ Vân nghe.
Từ Lệ Vân trong phòng bếp, không biết là làm đổ chậu hay cái gì, nghe thấy tiếng "bịch" vang lên.
Ôn Phượng Cầm biết đức hạnh của con dâu, không thèm để ý.
Trong cái nhà này nếu ở không thoải mái, nàng liền dọn đi cùng con gái ở.
Chỉ là người già dù sao tư tưởng bảo thủ, vẫn muốn trông nom nơi này, không hi vọng con gái phải lo lắng, cũng sợ Hạ Hà về sau thật sự không có nhà mẹ đẻ mà về.“Cơm tất niên muốn ăn món gì?
Mẹ nấu cho con.” Hạ Hà lập tức nói: “Muốn ăn sườn kho và thỏ đinh tê cay.” Hạ Quân nghe được, cười nói: “Vừa vặn sáng sớm đi chợ cướp được một con thỏ, để tẩu tử con làm cho con.” Hạ Hà không dám ăn đồ Từ Lệ Vân làm, vạn nhất có nước bọt của bà ấy ở trong đó thì sao đây?“Con muốn ăn mẹ làm cơ.” Ôn Phượng Cầm tự nhiên chiều theo nàng: “Được rồi, mẹ làm cho con, con cứ xem ti vi ăn hạt dưa trước, mẹ đi mua một ít xì dầu đã.” Trong nhà thiếu gì xì dầu, đây là kiếm cớ đi khoe khoang chiếc nhẫn vàng với mấy chị em bạn dì đây mà.
Năm nay những người thực sự có tiền vẫn là số ít, người trong thành đều nhận lương chết, có của ăn của để, nhưng thật sự không thể sánh với những người buôn bán như Hạ Hà.
Chương 95 Hứa Nhân sinh Từ Lệ Vân đều sắp nghẹn chết.
Trước kia Hạ Hà chỉ có cửa hàng bán quần áo ở nhà ga, nàng cũng không biết cụ thể kiếm được bao nhiêu tiền.
Chỉ muốn Hạ Hà ăn ở trong nhà, tuổi lớn như vậy cũng không lấy chồng, nhìn xem liền chướng mắt.
Ai có thể ngờ Hạ Hà dọn ra ngoài sau lại mua nhà lại thuê cửa hàng ở tòa nhà bách hóa, quay đầu lại mở một tiệm quần áo lớn như vậy.
Ngay cả cửa hàng quần áo ở tòa nhà bách hóa kia, trang trí lại cao cấp, bán quần áo đắt chết đi được.
Nhưng mà việc kinh doanh lại bùng nổ, một thời gian trước Hạ Hà còn thuê mấy người trông tiệm.
Có thể nghĩ đến kiếm được bao nhiêu tiền.
Trước kia mỗi năm, bất kể thế nào Hạ Hà cũng sẽ không thiếu quần áo cho nàng vị tẩu tử này.
Nhưng mà năm nay, đừng nói nàng, ngay cả Hạ Quân Hạ Phong đều không có.
Hạ Phong nhỏ tuổi không hiểu chuyện, một túi đồ ăn vặt liền bị mua chuộc.
Cái đó có thể đáng mấy đồng tiền?
Hôm qua nàng đi chợ mua ba bộ quần áo liền tốn ba bốn trăm, bất kể là chất lượng hay kiểu dáng, cũng không thể so với những thứ Hạ Hà tặng trước kia.
Nhưng mà không mua không được, chúc tết mà ngay cả quần áo mới để mặc cũng không có, nàng đều không có ý tứ về nhà mẹ đẻ.
Nhưng bây giờ nàng có chút đoán không được cô em chồng này, luôn cảm thấy đối phương càng ngày càng khó đối phó.
Hạ Hà mặc kệ Từ Lệ Vân có nhìn nàng không vừa mắt hay không.
Nàng hiện tại có tiền có nhà ở, không ai có thể làm khó nàng.
Cơm tất niên nhà họ Hạ cũng rất phong phú, dù sao Hạ Hà ăn thật vui vẻ.
Ăn cơm xong, Hạ Hà còn cho Hạ Phong một phong bao lì xì mười đồng, càng làm cho Hạ Phong sướng đến phát rồ.“Cô cô, vẫn là cô tốt với cháu nhất, bình thường mẹ còn không chịu cho cháu một đồng nào.” Hạ Hà sờ lấy đầu chất tử, cảm thấy trước kia mình thật rất ngu.
Cần gì phải đi nịnh nọt loại người lòng tham không đáy đó chứ?
Trước kia nàng cho Hạ Phong đồ ăn vặt, đồ chơi, quần áo cũng không ít, đều là đưa đến tay Từ Lệ Vân.
Người ta đã cảm thấy là ngươi nên làm vậy.
Ở trước mặt trẻ con cũng sẽ không nhắc đến việc ngươi tốt, trẻ con tự nhiên cũng sẽ không ghi nhớ ơn ngươi.
Nàng nhéo nhéo mặt chất tử: “Ngươi nên nói gì?” Hạ Phong bảy tuổi lập tức hiểu được: “Cảm ơn cô cô.” Hạ Hà lúc này mới nhìn chất tử có phần thuận mắt hơn một chút.“Cái này đúng rồi, người khác tặng quà cho ngươi, ngươi phải nói cảm ơn, đây là lễ phép cơ bản nhất.” Bên cạnh Từ Lệ Vân muốn phát tác, nhưng lại không biết nên nói gì.
Nhà họ Bạch cũng đang phát tiền lì xì cho bọn nhỏ.
Cân nhắc đến tình huống của Lưu Tuệ Anh, mọi người đều gói lì xì tương đối nhỏ, mỗi phong bao nhỏ chỉ hai đồng.
Lần này Hứa Nhân cũng nhận, để Bạch Văn Kiệt tự mình tích cóp lấy.
Bạch Văn Kiệt vui như điên, mấy đứa bé tụm lại một chỗ kiếm tiền.“Ông bà hai đồng, bác gái hai đồng, cô cô hai đồng, Lưu Nương nương hai đồng, chúng ta mỗi người đều có tám đồng, phát tài phát tài.” Một lúc sau, bên ngoài có người đốt pháo.
Đến ba mươi chiều chợ liền vắng tanh, bất quá không ít người đưa người già đến thành phố ăn tết, có nhà đốt pháo những người khác liền đuổi theo.
Gặp hàng xóm Miêu Vĩ mang theo hai đứa con trai cũng đi ra, Bạch Thành Lỗi và Bạch Thành Tường cũng liền cầm pháo cùng nhau đốt.
Cách đó không xa còn có người thả pháo hoa, bọn nhỏ đều mừng như điên.
Trong tiếng pháo nổ lốp bốp, năm chín mươi hai đi qua, năm 93 tới.
Phong tục ở huyện Nguyên bên này, mùng một là không được quét dọn.
Chuyện cũ kể sẽ quét đi phúc khí và tài vận.
Cho nên từng nhà bình thường trước khi nghỉ ngơi liền quét dọn sạch sẽ.
Mùng một tất cả mọi người ngủ một giấc thật dài.
Năm nay không cần chúc tết thăm người thân, mấy nhà người ngủ đến tự nhiên tỉnh.
Bạch Trân Châu rời giường mới phát hiện Lưu Tuệ Anh đã tỉnh, đang chuẩn bị nấu nước nấu cơm.
Bạch Trân Châu gọi lại nàng: “Bữa sáng ăn tạm chút đi, ngày hôm qua bánh bao, bánh ngọt gì đó hâm nóng lại một chút, nấu một nồi rượu nếp than, đánh thêm nhiều trứng gà, lát nữa liền nên làm cơm trưa.” Lưu Tuệ Anh cười nói: “Cũng được, vậy ta nấu chút mì sợi cho bọn nhỏ.” Bạch Trân Châu rửa mặt xong đánh răng, cũng giúp đỡ làm.
Đến khi hai ông bà già chạy tới, bữa sáng đã sẵn sàng.
Ăn điểm tâm xong, Lưu Phương và Hứa Nhân liền gọi điện thoại về nhà mẹ đẻ chúc tết.
Không có chuyện gì làm mọi người liền tụm lại một chỗ chơi đánh bài hoặc là đánh thăng cấp, thêm cả người của Miêu Vĩ đông người, gần như đủ hai bàn.
Ăn tết, khó được thanh nhàn.
Bạch Trân Châu mang theo Sóc Sóc đi chúc tết Hạ Hà, ở trong thành cũng coi như có một người thân thích có thể đi lại.
Hạ Hà cho đứa con nuôi Sóc Sóc này một phong bao lì xì 100 đồng, Bạch Trân Châu căn bản không ngăn được.
Mùng hai ăn cơm ở nhà Bạch Thành Lỗi, mùng ba ăn cơm ở nhà Bạch Thành Tường.
Hứa Nhân dự tính ngày sinh sắp đến, mấy ngày nay nàng cũng cảm giác bụng có chút căng cứng, đoán chừng là sắp sinh rồi.
Quần áo tã của tiểu bảo bảo cũng đã sớm giặt sạch sẽ phơi khô, chăn bông ôm là cái Sóc Sóc đã dùng qua.
Cái Sóc Sóc dùng cũng là cái mấy anh ca ca đã dùng qua.
Cái chăn bông ôm hoa này vẫn là năm đó Lưu Phương sinh Bạch Văn Bân thì Lý Tú Phân tự tay khâu.
Lúc ấy dùng bông vải mới tinh, khâu rất dày dặn, bây giờ cũng vẫn còn mềm mại.
Bạch Trân Châu giúp đỡ chuẩn bị kỹ càng những đồ dùng cần thiết khi sinh con.
Trừ quần áo trẻ con, giấy vệ sinh nàng trực tiếp cân hai cân, tất cả mọi thứ đều dùng một cái túi lớn chứa.
Còn không ngừng dặn dò Bạch Thành Tường: “Nhị tẩu bụng chỉ cần không thoải mái là chúng ta liền đi bệnh viện, nhị ca, ngươi tuyệt đối đừng không xem trọng, mau chóng đến tìm ta, ta lái xe đưa các ngươi đi.” Bạch Thành Tường quả thực không xem trọng: “Nhị tẩu ngươi cũng đâu phải chưa sinh lần nào, nàng sinh Văn Kiệt thuận lợi lắm, Trân Châu sao ngươi nhìn còn sốt ruột hơn cả ta với nhị tẩu ngươi vậy?” Bạch Trân Châu tức giận nói: “Phụ nữ sinh con chính là đi một lần qua Quỷ Môn quan, trước kia là không có điều kiện, bây giờ có điều kiện đương nhiên phải đi bệnh viện, người lớn trẻ con đều bình bình an an mới là quan trọng nhất.” Bạch Thành Tường vốn dĩ là người thương vợ, nghe muội tử nói vậy nghĩ cũng phải.
Lên tiếng: “Được, ta nhớ kỹ.” Kết quả chính là mùng ba ban đêm, Bạch Thành Tường khuya khoắt tới gõ cửa, Hứa Nhân đã chuyển dạ.
Bạch Trân Châu ôm Sóc Sóc đến phòng Lưu Tuệ Anh, mặc áo khoác lông liền lái xe đón Hứa Nhân thẳng đến bệnh viện.
