Thập Niên 90: Trở Thành Thiên Tài Ngoại Khoa

Chương 275: - Miệng cô rất “ngọt”






Chương 275 - Miệng cô rất “ngọt”




“Em nghĩ chúng tôi đối xử tốt với em ở điểm nào
Giáo sư Đàm đối xử tốt với em ở điểm nào?”
Hôm nay có chuyện gì xảy ra với giáo sư Tôn vậy, sau khi hỏi xong một câu hỏi lại hỏi lại cô câu hỏi giống như vậy
Tạ Uyển Doanh rất buồn bực, đáp: “Các giáo sư đối với em đều rất tốt, chỗ nào cũng tốt.” Chỗ nào cũng tốt thì cô biết nói như thế nào
“Chỗ nào cũng tốt sao?” Tôn Ngọc Ba kêu lên như thể anh ta đã khám phá ra đại lục mới từ miệng cô vậy: “Miệng em rất ngọt nha!”
Lời khen này của giáo sư Tôn khiến cô dở khóc dở cười, lắc đầu phủ nhận: “Giáo sư Tôn, thầy không cần phải khen em
Miệng em thực sự không có ngọt, em không biết vuốt mông ngựa*.”
*“Vuốt mông ngựa” là cách người Trung Quốc dùng để chỉ hành động nịnh nọt, tâng bốc, ca ngợi ai đó để người đó vui, hòng đạt được chút lợi ích
“Ý em là em chỉ biết nói sự thật đúng không?”
Tạ Uyển Doanh gật đầu, cô không giỏi nói dối hay nói những điều ngược lại những gì mình nghĩ
Đối với thái độ này của cô, giáo sư tiểu Tôn rõ ràng không hài lòng lắm, bĩu môi chỉ vào cô nói: “Em làm thế nào để vuốt mông ngựa các y tá ở trong khoa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từng tiếng từng tiếng gọi chị ơi, khiến các cô ấy ai nấy đều tâm hồn nở hoa.”
Xùy
Một tiếng cười phát ra từ nơi gần chỗ cô đứng
Tạ Uyển Doanh quay đầu, phát hiện mình đã nhìn thấy cái gì đó
Giáo sư Đàm cố gắng lấy hồ sơ bệnh án che đi khóe miệng, cười đến khuôn mặt cao lãnh cũng không giữ được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể thấy cô gọi các y tá trong khoa từng tiếng từng tiếng chị ơi như vậy, tất cả giáo sư đều có thể nhìn thấy bao gồm cả cao lãnh giáo sư Đàm
“Em còn dám nói miệng em không ngọt?”
Ngón tay của giáo sư Tiểu Tôn gần như chỉ vào chóp mũi cô
Tạ Uyển Doanh không hiểu vì sao giáo sư lại túm lấy điểm này của cô, nói: “Giáo sư Tôn, người trong cùng khoa cần phải ở chung thật tốt, đây chính là giáo sư dạy
Hơn nữa, các chị y tá đều rất dễ mến.”
“Các cô ấy là người tốt, em vì cái gì lại gọi các cô ấy là chị
Em biết không, tôi cũng muốn học em gọi các cô ấy là chị.” Tôn Ngọc Ba ủy khuất nói
Xung quanh đột nhiên vang lên một trận cười to
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thì ra là không ít tiền bối đi ngang qua hoặc là đứng ở đối diện sớm nghe thấy bọn họ nói chuyện
Có tiền bối dứt khoát nói với Tôn Ngọc Ba: “Cậu có tin hay không, nếu cậu gọi các cô ấy là chị, cậu là muốn ăn đòn.”
“Tôi tin, tất nhiên là tôi tin
Vì vậy, không phải là tôi đang ghen tị với em ấy sao
Gọi mấy tiếng chị ơi là có thể giải quyết được vấn đề, tôi cũng muốn.” Tôn Ngọc Ba đỡ đầu, mắt đỏ hồng nói
Giáo sư Tôn ghen tị tình chị em thân thiết của cô với các y tá
Tạ Uyển Doanh chớp chớp mắt: Chuyện này cũng không còn cách nào khác
Rút nắp bút ra, Đàm Khắc Lâm sửa cho cô một số phần trong chỉ định của bác sĩ, sau đó ký tên
Nơi giáo sư sửa lại, Tạ Uyển Doanh tiếp nhận hồ sơ bệnh án rồi tinh tế nghiên cứu học tập
Lấy lại hồ sơ bệnh án, cô nhanh chóng chạy trở lại phòng bệnh
Nhìn theo bóng lưng của cô, Tôn Ngọc Ba lại thở dài: “Thật sự là đầu gỗ.”
Những người khác đều hiểu ý của anh ta
Nếu là sinh viên y khoa khác, giáo viên nguyện ý cùng sinh viên y khoa chủ động trò chuyện, họ lại chẳng nhịn được cao hứng chết mà vội vàng ở lại chỗ này cùng giáo viên nói chuyện để quan hệ gần gũi hơn
Kết quả là cô lại không như vậy, giống như trong mắt chỉ có bệnh nhân, chạy thẳng một mạch về phòng bệnh
Nhưng thực sự là một sinh viên đầu gỗ như vậy lại khiến cho đám giáo sư này động tâm: Đại khái là để cho bọn họ nhớ lại khoảng thời gian trước kia họ học y
Trở lại phòng bệnh, ngoại trừ bệnh nhân giường số 7, Tạ Uyển Doanh quay đầu lại chuẩn bị nhìn lại tình hình bệnh nhân giường số 3 do cô phụ trách rồi trở về ký túc xá
Thời gian gấp gáp, Tạ Uyển Doanh chuẩn bị ăn cơm tối trong căng tin bệnh viện trước rồi mới trở về khoa làm việc
Cô ấy sẽ không giống như một số người làm thêm giờ, phải hoàn thành công việc của họ và sau đó mới ăn
Ba bữa ăn càng đúng giờ càng tốt, chăm sóc tốt cơ thể là rất quan trọng đối với một người muốn trở thành một bác sĩ
Tạ Uyển Doanh luôn luôn nhớ kỹ điểm này
Cơm nước xong, cầm khay đựng đồ ăn bằng inox của căng tin đưa đến chỗ thu hồi bộ đồ ăn trước cửa căng tin, Tạ Uyển Doanh đột nhiên nghe thấy phía sau có người gọi mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.