"Chào cô, Tề tiên sinh
Tạ Uyển Oánh nói
Đi đến trước mặt nàng, Tề Vân Phong khẽ hắng giọng hai tiếng, xem hắn nên mở miệng như thế nào nói rằng ông nội hắn bảo hắn mời nàng đi ăn một bữa cơm
"Anh đến thăm lão tiên sinh sao
Hơi khựng lại một chút, Tề Vân Phong gật đầu, dù sao sớm muộn gì nàng cũng sẽ biết
"Nếu anh có thời gian, nên dành nhiều thời gian đến bên cạnh ông cụ
Tinh thần của ông cụ bây giờ nhìn thì có vẻ khá tốt, nhưng tình trạng t·h·iếu dưỡng khí lại không phải là dấu hiệu tốt
Bệnh viêm phổi của ông có khả năng đột nhiên trở nên nặng hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc dù bác sĩ chủ trị đã bắt đầu dùng các loại thuốc tương đối tốt cho ông cụ, nhưng vẫn không dám chắc chắn nửa đường bệnh tình sẽ không có những chuyển biến xấu nguy hiểm
Tuổi ông cụ cũng đã lớn, cơ thể khó mà vượt qua những khó khăn này
Tạ Uyển Oánh nói
Nghe nàng nói, phát hiện nàng đúng là một người thẳng tính như lời đồn của mọi người trong quốc hiệp, trực tiếp nhận định rằng anh đến để hỏi cô với tư cách là bác sĩ về bệnh tình của bệnh nhân, không hề nghĩ đến những chuyện khác, mà chỉ coi anh như một người nhà bệnh nhân
Tề Vân Phong vừa nghe vừa ngẩn người, sau đó là cẩn thận lắng nghe không bỏ sót một chữ những lời dặn dò của cô dành cho người nhà, gật đầu: "Tôi biết, cảm ơn bác sĩ Tạ
"Anh cũng đừng quá lo lắng, có gì cứ tìm bác sĩ chủ trị của ông cụ để trao đổi
Tạ Uyển Oánh trấn an người nhà theo lệ thường
Tề Vân Phong hé miệng, cứ như vừa tìm được cơ hội để mở lời: "Tôi có thể trao đổi với cô không
Lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, thì có người hùng hục đi tới, ngay lập tức phá tan bầu không khí hiện tại, khiến cho những lời anh định nói đều phải nuốt trở vào trong
Hóa ra người đến là Trương đại lão
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bước sải bước đi trên đường, áo blouse trắng của Trương đại lão tung bay như gió bão, hướng về phía ba người trẻ tuổi mới đến hôm nay quát lên: "Các cậu làm việc đến đâu rồi
Không muốn gặp lại cái tên diêm vương này
Những lời giãy giụa kêu lên trong đầu Lâm Hạo sau khi vừa mới bị cái c·h·ế·t dày vò
Diêm vương vừa tới tám phần là lại không có chuyện tốt gì rồi
Đúng là như vậy
Ai lại nghĩ rằng diêm vương Trương lại thương xót cho ba tân binh của họ chứ
Sẽ quan tâm rằng bọn họ ba người hôm nay đã thất bại và ấm ức thế nào sao
Hay sẽ khen ngợi rằng bọn họ làm cũng không tệ
Chắc chắn là nghĩ nhiều rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không lên tiếng
Xem ra còn có sức để tiếp tục làm việc
Trương Hoa Diệu bước nhanh qua ba người bọn họ, thẳng thừng đưa ra kết luận cho bọn họ trước
Ba cậu nhóc, cho tôi cố mà hướng lên, cố mà làm việc
Diêm vương Trương nào quan tâm đến sống c·h·ế·t của các cậu
Hả
Các cậu muốn đến nơi này học tập, bảo Trương đại lão đây giống như thầy giáo trong lớp hay thầy hướng dẫn lâm sàng lúc trước, cầm tay chỉ việc dạy các cậu à
Không có đâu nhé
Ai cũng đã có giấy phép hành nghề, là bác sĩ rồi, còn cần ai dạy nữa chứ
Cách dạy tốt nhất là ở lâm sàng, mỗi một bệnh nhân xem như là một người thầy đang dạy các cậu rồi
Không cần đến Trương đại lão đây, Trương đại lão đây có thể so sánh được với bệnh án đang sống sờ sờ có thể hành hạ bác sĩ được sao
Trong ánh mắt của diêm vương Trương đều chứa đầy hàm ý, bọn họ ba người đều hiểu rõ, cũng sớm đã làm tốt mọi sự chuẩn bị cần thiết
Lâm Hạo hối hận chính là, ban đầu sao mình lại nghĩ ra chuyện khi biết tin mình bị điều đến quốc trắc để làm buổi học tập cuối lại vui mừng thế chứ
Có lẽ là vì đã nghĩ giống như mấy bạn đồng học khoa nội khác có thể xuống các phòng bệnh của quốc trắc, giống như trước đây khi còn ở quốc hiệp luân khoa có các thầy cô trong khoa tận tình chỉ bảo
Kết quả bọn họ ba người thì ngay từ đầu đã bị Trương đại lão sắp xếp, có thể thấy rõ được tên vương bát đản
Thực ra không thể trách được Trương đại lão nặng bên này nhẹ bên kia
Mấy bạn đồng học khoa nội khi đến quốc trắc còn chưa có giấy phép hành nghề
Không giống như bọn họ ba người là học sinh ưu tú, tự động sắp xếp ổn thỏa thời gian của mình để cho Trương đại lão đây có cơ hội dùng người ngay lập tức.