[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bị y tá mắng, trong lòng lão ủy khuất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nàng nói đến nhi tử, nàng là ai
Mắt Mễ Văn Lâm trừng lớn rung rung, thần kinh căng đến cảnh giới cao nhất
"Tạ lão sư lúc trước hình như có cùng ai đó nói chuyện điện thoại, người kia chết rồi, có lẽ người nhà sẽ tìm người tính sổ
Trương Thư Bình nói
"Ngươi dài dòng, sao không nói thẳng nàng là mẹ của Dương Thiếu Khôn
Mễ Văn Lâm quay đầu mắng hắn
Trương Thư Bình thành thật mặt đỏ lên, cãi lại: "Ngươi không phải biết rõ sao
Còn hỏi ta
"Ta là không xác định ——"
"Ta cũng chỉ là đoán thôi
Hai người trẻ tuổi không đâu vào đâu mắng nhau, chẳng qua là chứng thực hai người đang gặp phải tình huống chưa từng trải qua, đầu óc rối loạn
Cuộc tranh cãi của hai người truyền ra bên ngoài tấm rèm
Dương mẹ nghe thấy liền quay người mang người đi tới
Đám người gây chuyện xông về phía bọn họ và bệnh nhân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mễ Văn Lâm vội vàng kéo rèm lại, cố gắng cản tai họa ở bên ngoài, che chắn cho bệnh nhân
Hành động này đơn giản là lạy ông tôi ở bụi này
"Nàng chắc chắn ở đó, đừng có kéo
Dương mẹ như một quả đạn lao ra, xông nhanh đến chỗ rèm túm lấy
Những người đi cùng bà ta cũng xông lên giúp bà kéo rèm
Tấm rèm yếu ớt bị hai nhóm người bạo lực kéo xé, chỉ trong chốc lát đã bị phá
Có thể thấy Mễ Văn Lâm một mình sao có thể địch lại mấy người kia
Rất nhanh liền thấy Mễ Văn Lâm cùng với mành rèm trong tay bị kéo xuống, ngã mạnh xuống đất, chắc là một lúc không thể đứng lên
Trương Thư Bình nhìn cảnh tượng đột biến này, mắt chữ A mồm chữ O, mặt biến thành một khúc gỗ
"Ngươi đền mạng cho con trai ta
Sau khi nhận ra người nằm trên giường bệnh là Chương Tiểu Huệ, Dương mẹ nhe răng múa vuốt xông đến chỗ bệnh nhân, hai tay muốn bóp cổ bệnh nhân
Giật mình, Trương Thư Bình tỉnh lại, tiến lên níu tay Dương mẹ
Dương mẹ quay lại vật lộn tay không với hắn
Tuyệt đối không thể xem thường sức chiến đấu của một bà bác, Trương Thư Bình cảm thấy cả người như bị móng tay của đối phương đánh liên hoàn kích, trên mặt bỏng rát đau đớn, lập tức nhớ tới câu danh ngôn của cậu út độc miệng: Nơi đáng sợ nhất của phụ nữ là móng tay, tìm phụ nữ đừng tìm người mười móng tay đều dài, đó là vũ khí tấn công, là răng nanh của mỹ nhân xà lúc há miệng
Y tá khẩn trương gọi bảo an và các nhân viên khác đến chi viện
Hai nhóm người giằng co thành một đoàn ở hiện trường
Không cần biết có vung nắm đấm vào nhau hay không, có gây tổn thương hay không, khắp nơi loạn xạ, những đồ đạc vô tội xung quanh chịu tai vạ loảng xoảng
Trương Thư Bình trong lòng kêu một tiếng: Hỏng bét
Người tới càng đông, người gây chuyện bị đè xuống đất, bệnh nhân thì có vẻ không bị thương, vấn đề là giường bệnh di động
Thiết bị theo dõi trên màn hình kêu bang bang bang, nhịp tim bệnh nhân tụt thẳng xuống
Mễ Văn Lâm lắc lư đầu vì bị đụng choáng váng, ngồi dậy mở to mắt nhìn những cảnh tượng hỗn loạn này, trong nhất thời khó mà hoàn hồn
"Gọi bác sĩ, gọi bác sĩ, cấp cứu
Y tá ra sức kêu người
Bác sĩ cấp cứu Lý Thuấn Khang đã ra xe rồi chưa quay về
"Ấn tim, ấn vào
Mễ Văn Lâm kêu, giãy dụa muốn bò dậy từ dưới đất
Trương Thư Bình chạy lên, hai tay đặt lên ngực bệnh nhân, thở hồng hộc, mặt đầy mồ hôi, mồ hôi theo trán nhỏ xuống
Lúc này cần nhất sự tập trung cao độ, nghĩ đến lời Tạ lão sư: Đã trả lời với Tạ lão sư, một khi phát hiện bệnh nhân tim ngừng thì lập tức tiến hành hô hấp nhân tạo
Ấn, lại ấn, lại ấn..
Bỗng dưng, dưới lòng bàn tay là phanh
Chuyện gì xảy ra
Mặt Trương Thư Bình thoáng chốc trắng bệch như người chết: Mình làm sai điều gì rồi?