Thập Niên 90: Trở Thành Thiên Tài Ngoại Khoa

Chương 3809: [3809 ] khách không mời mà đến




Ngồi ở ghế phụ lái, Tạ Uyển Oánh nhìn xuyên qua kính xe phía trước có thể thấy phía sau ghế xe, thầy Tào đang ngồi được xem như một đống thức ăn, nhớ lại lời mọi người trong viện nghiên cứu đã nói, thầy Tào quả thực rất biết nấu ăn
Đối với việc này, Tào Dục Đông lại khen người khác: "Món xào của Trương chủ nhiệm ngon thật, giống như đầu bếp ở khách sạn năm sao vậy
Tào Dũng nghe xong lời của ba mình mà không biết nói sao
Ba hắn thường quá mức khiêm tốn, điều đó thường xuyên làm cho cả nhà họ cảm thấy im lặng
Khen Trương Hoa Diệu nấu ăn ngon thì được gì
Chẳng lẽ Trương Hoa Diệu lại có ý đồ quỷ quái gì mà lại rủ bọn họ đi ăn cơm
Tạ Uyển Oánh liếc mắt nhìn biểu cảm lộ ra trên mặt nghiêng của sư huynh Tào, hình như sư huynh đang ngầm chê bai thầy Tào thì phải
"Đến nơi rồi, chúng ta sẽ giúp người ta rửa rau trước
Tào Dục Đông đã sắp xếp xong kế hoạch lao động khi đến nhà người ta
"Không cần đâu ba
Tào Dũng phản đối
Bởi vì không cần kế hoạch của họ, mà vị lão quái này sẽ cho họ đến nhà ngồi không mới lạ
"Chủ nhiệm Trương là người không xấu
Tào Dục Đông nói với con trai, nhắc nhở con trai đến nhà người ta làm khách thì nên bớt chút thái độ đối đầu
Nhắc đến sự chán ghét đối với Trương đại lão ở trong quốc hiệp, Tào Dũng cũng không phải đứng nhất
Việc cậu có ý kiến với Trương Hoa Diệu cũng không sâu sắc bằng những người khác
Điểm này Tạ Uyển Oánh biết, nàng quay đầu nói với thầy Tào, có lẽ là sư huynh không quen thuộc với chuyện này: "Sư huynh anh ấy không phải có thái độ gì đặc biệt với chủ nhiệm Trương đâu
Đứa nhỏ này lúc nào cũng bênh vực con trai hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tào Dục Đông suýt chút nữa bật cười, vội vàng làm bộ mặt nghiêm trang
Xe chạy qua đường phố sầm uất ở khu trung tâm thành phố, nơi tập trung rất nhiều nhà hàng lớn nổi tiếng
Bởi vì sắp đến nhà người ta, Tào Dục Đông kiểm tra lại quà trong túi đã mang đầy đủ chưa, kêu con trai dừng xe lại nói: "Vừa rồi vội vàng đi chợ mua đồ ăn, quên mua hoa rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phải mua hoa qua đã
Tặng hoa khi đến thăm người bệnh, dường như là một thói quen, một phong tục tập quán đã lưu truyền rất lâu, cuối cùng thì có ý nghĩa y học hay không
Là có
Có nhà tâm lý học từng làm nghiên cứu, việc tặng hoa có thể làm người ta nở nụ cười Duchenne
Nụ cười Duchenne là nụ cười phát ra từ nội tâm
Có những tiểu thuyết miêu tả khi người ta mỉm cười thì ánh mắt mang ý cười, đó không phải là văn chương khoa trương mà là sự thật
Khi người ta thật lòng mỉm cười thì không chỉ có miệng cười, mà kết quả nghiên cứu của nụ cười Duchenne đã cho thấy rằng, nụ cười thật sự sẽ làm cơ vòng quanh mắt co lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người thật lòng cười tức là tâm trạng vui vẻ, là một biểu hiện của việc đạt được cảm giác hạnh phúc
Vì thế mà việc tặng hoa cho bệnh nhân đại biểu cho sự chúc phúc, là chuyện hoàn toàn chính xác
Những người như ông lớn Tào Dục Đông, dù bạn nói ông ta rất lịch thiệp hay đặc biệt hiểu biết về y học, thì việc ông ta nhất quyết phải mang hoa tươi cho bệnh nhân khi đến thăm là chuyện đương nhiên
Tào Dũng không phản đối, liền đỗ xe sát bên một cửa hàng hoa ven đường
Ba người cùng xuống xe để mua hoa cho thầy Lỗ
Vừa bước vào cửa hàng hoa, thì đột nhiên gặp một người quen
"Thầy Tào
Ai đang gọi vậy
Ba người cùng quay đầu lại
Phía trước có một người đàn ông đang chạy đến, tuổi tác có vẻ không nhỏ, khoảng năm sáu chục tuổi
Tuổi xấp xỉ thầy Tào Dục Đông
Gọi thầy Tào Dục Đông như vậy chắc chắn không phải là người hậu bối gọi tiền bối mà là cách gọi tôn trọng của người cùng ngành
Tào Dũng đưa mắt nhìn ba mình hỏi: Người này là ai
Trong mắt Tào Dục Đông lộ vẻ mờ mịt
Dù sao thì ông cũng là một ông lớn trong giới, mỗi ngày không thiếu người đến nịnh hót mà ông không biết
Thật sự có phải là người không quen biết hay không, Tào Dục Đông cũng không chắc
Vì trong ngành có quá nhiều người, có thể đã gặp ở đâu đó, ông cũng không có cách nào mà nhớ hết tên và mặt của những người cùng ngành…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.