Thập Niên 90: Trở Thành Thiên Tài Ngoại Khoa

Chương 417: - Quyết định cảm ơn đàn anh






Chương 417 - Quyết định cảm ơn đàn anh




Lời này nhắc nhở Tào Dũng
Nhớ lại cảnh cô đến bệnh viện cấp cứu
Lúc đó chỉ mới vừa gặp mặt thôi, ngày hôm sau, anh nghe nhân viên bảo vệ bệnh viện nói rằng cô đến tìm người thân của mình
Tuy nhiên, người thân của cô đã phủ nhận ngay lập tức
Người đấy là một bác sĩ tại bệnh viện đó
Tại sao lại nói cô ấy là người thân của bác sĩ
Bởi vì có việc tìm sao
Chuyện gì vậy
Đoán chừng là họ hàng xa không thân thiết, mới có thể từ chối sự tồn tại của cô ấy
Từ chối cô ấy, chắc là do có yêu cầu gì đó
Nghĩ như thế nào cũng thấy có chỗ không đúng
Có phải lúc trước cô ấy nói nguyên nhân mà người thân của cô chết không
Cho nên dù thế nào cô ấy cũng muốn đến bệnh viện Quốc Hiệp làm bác sĩ phẫu thuật
“Cậu nói chuyện đi.” Thấy anh nửa ngày không lên tiếng, vẻ mặt cũng không đúng, Nhậm Sùng Đạt lo lắng đẩy vai anh
“Hai người đứng ở cửa đang lặng lẽ nói bí mật gì vậy?” Chu Hội Thương đi ra, trong tay bưng một bát canh bún, vừa ăn vừa quan sát hai bạn học cũ
“Không có.” Nhậm Sùng Đạt phủ nhận
“Các cậu không để ý, có ai đó đứng đằng sau đang nghe kìa.”
Nhậm Sùng Đạt và Tào Dũng lập tức quay người lại, thấy sau lưng không có ai mới biết mình bị lừa
Chu Hội Thương cười ha ha: “Thế mà còn nói không thì thầm gì cả?”
Nhậm Sùng Đạt lườm anh ta một cái rồi quay đầu rời đi, đi vài bước thì quay lại nhắc nhở Tào Dũng: “Có chuyện gì phiền phức cứ nói cho tôi biết, tôi là một giảng viên
Đừng để chuyện lớn xảy ra, tôi choáng váng, giống như tối hôm qua vậy.”
“Tôi biết rồi.” Tào Dũng bình tĩnh trả lời, cúi đầu nhắn tin cho tiểu học muội
Xem ra đàn anh, cần phải kết hợp giữa cứng với mềm rồi
Nói tình huống cho tiểu học muội, đồng thời nhắc nhở tiểu học muội lần sau phải gọi điện thoại sớm hơn mới được
Lúc này Tạ Uyển Doanh cùng bệnh nhân đi xuống phòng bệnh
Thấy chỉ có Chu Tuấn Bằng xuống thay ca, đuổi bọn họ nói: “Đi đi đi, tôi cũng muốn ngủ, mấy người cũng trở về ngủ đi.”
Nghe lời này, ca mổ chắc hẳn rất thuận lợi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chủ nhiệm Giang nói với các sinh viên: “Các em đi ngủ và chờ thông báo đi
Sau khi em ấy tỉnh lại thì các em hãy quay lại, đừng đến lúc đó lại bảo là mệt mỏi không dậy nổi.”
Sau khi nhận được chỉ thị của giáo sư thì hai người trở lại trường
Sau khi trở về chuẩn bị ngủ say, Tạ Uyển Doanh đột nhiên nhận được liên tiếp tin nhắn của đàn anh Tào
Đàn anh Tào: Doanh Doanh, ăn no ngủ ngon nhé
Muốn khăn tay thì đến chỗ anh lấy
Lần sau nhớ gọi cho anh đầu tiên đấy
Tạ Uyển Doanh: Không cần khăn tay đâu
Đàn anh, cuộc phẫu thuật của chị ba có thuận lợi không ạ
Đàn anh Tào: Áo khoác của anh ở chỗ em
Tạ Uyển Doanh xấu hổ, nhớ ra mình cầm áo khoác của đàn anh về
Không có cách nào, cũng không thể để áo khoác của đàn anh ở phòng cấp cứu, vì thế cô đã bỏ chiếc áo vào một cái túi rồi mang về
Nghĩ thấy mình trở thành một đứa ngốc, ôm áo khoác đàn anh ngủ với sự tin tưởng đàn anh, không cần hỏi ca phẫu thuật diễn ra như thế nào
Nếu là có, đàn anh đã nói với cô từ lâu rồi
Lấy áo khoác của đàn anh được treo trên giá treo quần áo
Nhìn một chút, áo khoác xám của đàn anh thật đẹp, mùi trên áo với mùi khăn tay không khác nhau lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng rồi, áo khoác bị bỏ quên trong phòng cấp cứu, mà đàn anh có bệnh sạch sẽ, có cần dùng nước khủ trùng không
Dừng nghĩ đến trước bờ vực, quần áo của đàn anh rất đắt, không thể ngâm nước khử trùng bừa bãi, như vậy sẽ hỏng, đưa đến tiệm giặt ủi chuyên dụng giặt xong rồi trả lại cho đàn anh
Vì vậy, trong lòng Tạ Uyển Doanh nghĩ nghĩ rồi giật mình: Chẳng lẽ cái khăn tay kia đàn anh không muốn lấy lại, là do cô làm hỏng sao
“Mua một cái khăn tay nữa cho đàn anh vậy.” Trong lòng Tạ Uyển Doanh lập tức quyết định
Cô ngủ một giấc đến năm, sáu giờ chiều
Sau khi dậy, Tạ Uyển Doanh vội vàng gọi chị hai dậy ăn tối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi hai người ăn cơm ở căng tin trường thì quay về bệnh viện để kiểm tra tình hình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.