Thập Niên 90: Trở Thành Thiên Tài Ngoại Khoa

Chương 421: - Làm mẹ thật không dễ dàng






Chương 421 - Làm mẹ thật không dễ dàng




“Hừm...” Chú Hà gật gật đầu
Dì Trương thôi không nói nữa, có lẽ đang suy nghĩ lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đi vào xem bệnh nhân trước đã
Y tá nói rằng cô ấy tỉnh rồi.” Một người nào đó đi đến thông báo
Phòng bệnh không cho quá đông người đi vào, vì vậy mọi người chia thành từng đợt
Chủ nhiệm Giang là người đầu tiên đi cùng phụ huynh vào
Tạ Uyển Doanh và Liễu Tịnh Vân đứng bên ngoài chờ
“Sinh viên của cậu thật tuyệt phải không?” Giáo sư Vương nói, ghé vào tai Nhậm Sùng Đạt
Nhậm Sùng Đạt nghĩ về khung cảnh yên tĩnh khi sinh viên của mình nói chuyện vừa rồi, và mọi người đều có chút bối rối
Chủ yếu là vì Tạ Uyển Doanh đột nhiên nghĩ ra một loạt các thuật ngữ chuyên môn ngay khi cô mở miệng
Ngay cả giáo sư Vương ở Khoa giải phẫu bệnh cũng ngạc nhiên: “Tôi còn tưởng em ấy học khoa bệnh lí chứ
Em ấy hiểu rõ bệnh lí như lòng bàn tay vậy.”
Nhậm Sùng Đạt gãi đầu, tự hỏi liệu mình có nên tự hào về sinh viên của mình không
“Bác sĩ trong phòng khoa vừa đi ra ngoài nghe hả?” Giáo sư Vương chú ý đến một đám người vừa rồi thò đầu ra tò mò về câu phát ngôn của Tạ Uyển Doanh
Dì Trương kích động lớn tiếng
Những người trong khoa đều giật mình, từng người một vươn đầu lên nhìn xung quanh
Sợ tình trạng không kiểm soát được sẽ ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác trong phòng
Kết quả, không cần người khác phải ra mặt, một sinh viên y khoa đã thuyết phục người nhà bệnh nhân chỉ bằng vài câu nói
Nghiêm túc mà nói, loại tình huống này rất hiếm gặp
Mọi người xung quanh đều nhìn xem sinh viên của anh là ai
Nhậm Sùng Đạt nhớ lại, có cảm giác hôm nay là chủ nhật, nhưng hình như có khá nhiều người quay lại Khoa Phẫu thuật Tim mạch nhỉ
Sau khi chú Hà và dì Trương quan sát bệnh nhân xong, giáo sư Vương đi vào và nói chuyện với bệnh nhân, cuối cùng đến lượt Tạ Uyển Doanh và Liễu Tịnh Vân
Chú Hà nói khi các cô bước vào: “Con bé nhớ các con nhiều lắm
Các con có thể trò chuyện với con bé nhiều hơn nhé
Bác sĩ nói con bé cần nghỉ ngơi, không để con bé trò chuyện nhiều
Các con ngồi lại với con bé nhiều hơn đi.”
“Vâng thưa chú.”
“Hôm nay các con nói cho bà ấy nghe, chú và mẹ con bé quay về sẽ nghĩ giúp con bé.”
“Suy nghĩ gì chứ?” Dì Trương hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nghĩ đến con gái bà sẵn lòng dùng mạng sống để đi đánh đổi ước mơ, bà cái người mẹ này có phải nên suy nghĩ rồi không?”
Dì Trương nghĩ đi nghĩ lại đỏ hoe cả vành mắt, không dám nghĩ là bởi vì làm một người mẹ điều khó nhất chính là từ bỏ đứa con của mình
Nhìn vẻ mặt của dì Trương, Tạ Uyển Doanh liền nghĩ đến mẹ mình
Mỗi lần mẹ cô đều căn dặn cô phải ăn cơm, chắc chắn có tâm trạng giống như dì Trương
Tôn Dung Phương hy vọng rằng khi con gái trở thành bác sĩ chỉ cần ghi nhớ một điều, tự bảo vệ mình
Sau khi vào phòng bệnh, hai người kích động vội vàng bước nhanh về phía giường bệnh
Hà Hương Du nhìn thấy hai người các cô, trên mặt tràn đầy ý cười, nụ cười như bị kéo vào vết mổ, đau đớn khiến cô cau mày
“Em nằm xuống đi đừng kích động quá.” Liễu Tịnh Vân nói với cô: “Lần sau nếu cảm thấy không khỏe thì nên nói sớm hơn
Đàn anh đưa chúng ta trở lại phòng cấp cứu để quan sát, nếu không phải tiểu học muội kịp thời phát hiện em có điều bất thường...”
“Lúc đó em cảm thấy đau, nhưng lại không đau nữa
Nói xương cá mắc vào thực quản, cái kia, không đau lắm phải không?” Hà Hương Du phẫu thuật xong chưa tới một ngày, lỗ mũi cắm đầy ống thông dạ dày, nói chuyện từ từ cũng đều tốn sức, quay đầu nghĩ về mọi thứ đã qua cảm thấy khó hiểu
Tạ Uyển Doanh phân tích: “Em đoán rằng xương cá không bị mắc kẹt trong thực quản của chị đâu.”
“Thế mắc kẹt như thế nào chứ?”
“Là một đầu rất nhọn, không dài lắm, đầu nhọn hơi dính vào thành thực quản của chị, phần đuôi bị dính thức ăn, nó có thể bị kẹt ở chỗ hẹp thứ hai
Sóng nhu động của thực quản đi xuống, mỗi lần tính toán giúp chị lùa thức ăn ở đuôi xương cá xuống sẽ kéo theo xương cá hướng xuống
Nếu cả xương cá bị mắc kẹt theo chiều ngang cố định sẽ rất đau, cho nên chị ba tạm thời không cảm thấy đau đâu.”




Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.