Vì sao, nghe lời anh nói, ngực cô lại đau thế này?
Đau đến mức không thở nổi, cảm giác này rất quen thuộc, lại rất xa xôi…
Hai tháng qua, cái mà cô nhìn thấy luôn là một Kiều Sênh dịu dàng ân cần đối với cô và Noãn Noãn, như không phải là một người đàn ông phụ bạc vô tình như anh rể miêu tả!
Cô vì anh mà khổ sở cái gì?
Cô chỉ cần nhớ, nếu không vì anh thì chị gái sẽ không chết! yêu khắc nhau họ từng Bọn ghi đã cốt tâm mà! bị Sênh cùng Kiều khàn vô hỏi giọng mình, phòng cô nhìn.
Ca Giang cửa Sênh đất trên đi thì Lúc ngã tới lăn thấy Kiều!" lại nhạt dao Sênh, cô như con lòng vào Giọng nhỏ Kiều nhàn giống cứa! mà kia, anh trước nhớ rồi cô thế Vừa lại đến! mà biết không nghi nhưng sao về rõ tỏ thì càng, đáng chứng Ca khứ ấy không càng lắm của tra Giang không phải được cô, Tuy quá rất? anh cho Sênh bàn trà Kiều bị khăn lau cảm lòng cô cũng mắt, tờ rút mắt trên nước trên khóe, Cô giấy động đau làm. xuống xảy Đã ngồi: "xổm Anh gì ra chuyện?" đến vội lúc nhận, giọng nghe bị thấy mới nói phòng vã Giang từ Ca lùi không biết anh lại của, ra nào chân anh vô, cùng ôm đã cô."cô lắng, Nguyên thù không với rồi, Kiều rồi Hoa ra nào lo đủ ấy, anh em trả quá là Kiều tay đâu thể! dụng cô nhỡ, thì giống Cô với dây có lắng là như Ca, Quách ngộ giật Giang đi liên hoặc sau người đằng kết, cô lo ấy Nguyên cướp Hoa Mỹ Anh lợi ấy sao!"vào rồi, sản ty Sênh không đủ tài rồi cổ đã cho tất, anh cô, Kiều của phần ấy, động anh công thể cả. vụ do thông loạn giao thương sự khỏi Giang: "Ca hoàn thép để đây vết còn nạn Là hoảng tai lại, gắn hồn này đó trong…"ngã" xuống một, Bịch cô tiếng!…
Ca Sênh, hỏa mức Giang tâm cái cô không khuyên quan đến anh, tẩu của yêu yêu nhập cũng, lời gì cũng Kiều không nghe ma.".". đó bị đụng chạy một chết anh sau đau và cô chân khi bị phải kéo bất, và nhiêu bao Trong cô tượng đến xe khổ ảnh, gái cái đầu, thời cô hình thương trối chị lực tưởng điểm?"Chân em thương, của bị? lời của đề đây rõ ấy phòng con bởi thay Kiều con, Sênh không nói cô lại có đã kinh, thậm chí đây có bị mục Giang, cô yêu còn như Ca Kiều đích gái, thể có đến ấy với khác cũng, cũng người ấy yêu còn đỏi hãi, anh cô biết nhưng trước Diệp là của… hết lên đầu gối Cô làn, dậy váy cố bò, sức xách ôm. nói Sênh cười Kiều. ảnh múa giơ, Giang phòng ballet từng thính mặt, quần khán ngón sân, vỗ phục hiện rỗi Sênh, nhiệt trong cô lên diễn rảnh hình cô đã mặc Trong mang cái tập phòng biểu, áo sân tay Kiều ở vẻ khấu liệt dưới, tay mình không, ballet hào giày trong khấu với trên múa u giả tự, thay đầu cũng Ca. thượt lòng Kiều trong không khuyên dài anh, nữa thườn thở Diệp! thức vậy thú như thể bởi thương và của né tránh như mãnh dáng và Sênh con anh phòng, Giang đề dòng tổn vô Ca nước vẻ lũ trong mình Kiều!". anh thế cũng anh như, vẫn như Ca đề cô một, thật thì phải dường sao, xa là, sự Anh phải vậy hận lạ anh hiểu Giang, hận người phòng không sao? nên hiểu Vết, anh xe rõ đổ! chằm cúi trên mà rết anh cô hai chớp, vết giống đùi thấp, đầu Sênh mặt trước Kiều sớm chằm mắt cô con không dấu đã con nhìn như mắt, bắt vậy đi hề tới…!
Viền mắt anh phiếm hồng, đau lòng nhìn cô, toàn thân bị sự bi thương bao phủ: "Có bị thương không?"
Giang Ca thử đứng lên, anh muốn qua đỡ, cô lập tức né tránh, thử đi mấy bước, ngoài mắt ca chân hơi đau ra thì không ảnh hưởng gì: "Không sao".
Cô lạnh nhạt nói, rồi đi về phía cửa.
Khi cô sắp đi tới cửa, Kiều Sênh bước nhanh tới phía trước, ôm chặt cơ thể gầy nhỏ của cô vào lòng, hai tháng nay, anh vẫn luôn lịch sự khách sáo với cô, chưa từng vượt quá giới hạn như bây giờ, ôm chặt lấy cô!
