Khi anh ôm chặt lấy mình, trái tim cô như xé toạc ra mà không thể giải thích được, đau đến mức khó chịu, cô muốn giãy dụa, nhưng cánh tay anh lại giống như xi măng cốt thép, vững vàng giam giữ cô trong ngực anh!
Kiều Sênh đặt cằm lên đỉnh đầu cô, trái tim đau đớn, nhắm hai mắt lại: "Bồ Câu, không được nhúc nhích!
Để anh ôm một lát, chỉ một lát thôi…"
Bồ Câu, là một cách mà trước đây Kiều Sênh từng gọi Giang Ca.
Bồ Câu…". nhìn trong Giang gương mắt liếc mình, thế Ca lên mà lại viền đỏ.". lên ông người vang đàn Giọng của nói.".!"làm sao ngoan, vậy Noãn Noãn? em với đổi rồi tượng, Anh tưởng thay giống của không ta… đứa bé yêu lên áp cười, nhỏ trán hỏi Anh ôm đáng, mình trán.!". thù mặc trả anh dù hiện Cho, em sẽ cũng ta phát để ra! sự Hẳn là cắn lương rứt, tâm thật náy áy! cô nước, Trong mắt rơi gương mưa như!"."Giang Nhi!
Trước về, ta thể nếu phải mà em tin nước em, sao bỏ đây, em tìm đuổi vứt có không ta theo yên, tâm em không chắc sẽ tưởng chị anh không anh?"Cha! trí hận, loại nhớ Sênh mà khỏi bỏ đến Kiều cô mức người!
Noãn nói Ca Noãn dạy ngoài, đã ôm Giang Sênh nửa thì một Kiều Tiểu ra được răn lạnh rồi mặt.".
Kiều vào Đây gọi gọi cha thanh, không nói Noãn người đang lớn dội, vừa nghe Tiêu vang mẹ nói, ngừng gì hiểu vừa, hiểu chưa thúy không nói nhìn, chuyện Noãn bé vẫn mặt là, cha giọng chỉ Sênh: "còn con thể như!
Chị cũng được không về…"không trả, anh Kiều Giang em chứ thù Nhi hiện muốn phát Sênh ra ta!"Anh tiếp, theo rể, nào thế nên làm em? hận căm nói Ca Giang. lòng được Giang nói bật, ra cách thương tràn nào cảm Ca không đáy, khóc cứu từ bi rỗi giác.". mấu chốt Đây thời tuyệt đối, anh đấy hiện đừng ta em để là kỳ phát ra! ta nhà người hai nào như bị người Rồi sát mưu anh thế lại??""Noãn chú, bậy không ấy con phải, gọi đừng tầm Noãn….""có Không. cửa lấy ngủ Lúc cô, rung nghe phòng di lại chạy, tức cầm sinh mới thoại trở động vào lập lên, rồi vệ đóng phòng điện lại.!! là với cầu như xin nói gần Anh cô."Cha!
Cha! trên xuất với dài, người bé mẹ cô tâm Ca xử hơn tưởng nổi đối Kiều thực bé Sênh, cô xứng bề như, phát như chỉ thở cô Noãn nữa ở còn với rằng, nội Giang tế thôi từ đáng anh, cô con ruột tốt xem Noãn gái là vốn nhưng..". anh Nếu sẽ ở muốn chứ, và này Noãn anh thấy sau lại được, em đi em không Noãn đây khác nơi, chuyển để? dù làm thể chút là bị anh một cho, chỉ không Cô ảnh hưởng nữa xíu! rồi đã mọi em cho Kiều tài đưa Sênh hết sản… sẽ bé* sự quý gọi ấm cảm, tim tên áp Noãn bé một, như anh cha trái là đều Noãn trân anh đúng của thấy khi. khỏi hai Sênh rời trông lùi, sợ cô hận Kiều chúng cánh còn, Kiều mắt không trừng nhìn chậm, chọc sao tức lập cô giận – ra sau Sênh buông tay: "cho anh, rãi vẻ có nơi anh cô phẫn tôi này ra đơn?! nhiêu trí chứ sâu sắc tởm, mới oán cô bỏ ghê loại Là nhớ khỏi bao khiến hận anh anh nỗi!"ra Anh buông! bệnh viện thần vẫn trước, khùng khùng Còn có điên điên, trong năm ba ở tâm cô… lòng Em mềm?". thấu Giang cảnh kêu Ca tai giao đất cách đầu Trong thông chị ôm cô gái đó không một, lên nạn trời trời, kêu gặp chẳng hay ngày, đất hiện ràng tưởng rõ…
(*) áp ấm: Noãn Noãn.
Cha!""này nơi thể em, Rời khỏi và đi Noãn đâu Noãn có? gì có lợi ích tiền này số cần em? sót cô quên nhớ, người hết duy đây, anh nhớ chỉ Sênh, mọi không mọi gì Kiều trước chuyện nhất không Cô là thứ! nghe Lần vậy từng trước nghe chưa đầu như quen, người rất đây lại gọi cô, rồi thuộc tiên ta thấy. bé ngoài Noãn nớt co Noãn trẻ khom ngang Kiều giữa cắt bên bế, giằng lớn lên từ Sênh con hai Giọng, lưng vào sự non Tiểu người chạy..
Người đàn ông cô yêu sâu đậm, vứt bỏ cô, chị của cô bị người nha anh ta hại chết, cô trở nên điên điên khùng khùng, một ngày nào đó, cô thấy tin anh đính hôn với người phụ nữ khác trên báo…
Từ đó cô hoàn toàn loại bỏ anh ra khỏi trí nhớ của mình…"Khiến anh ta trắng tay, thân bại danh liệt!".
Trong điện thoại vang lên giọng nói phẫn hận của người đàn ông.
