Ánh đèn chiếu rọi trên sân khấu, Giang Ca mặc chiếc váy màu trắng như tiên nữ, theo như lời đồn là cô tìm được đường sống trong chỗ chết, giờ đang giữ bộ mặt trầm tĩnh lạnh lùng.
Đây là trung tâm thể thao, phía trên đối diện sân khấu còn có dãy màn hình hiển thị, trên màn hình vẫn là những hình ảnh các tình nguyện viên cùng những người già neo đơn, rất nhiều ảnh trong đó chỉ thấy bóng lưng của Kiều Sênh, hoặc là hình bóng mờ nhạt, nhưng anh đúng là đang làm việc, đang chuộc tội!
Cô cũng nhìn thấy anh rể đội mũ lưỡi trai trong thính phòng.
Sau khi chị gái qua đời, người đàn ông này chưa từng tìm người mới, càng chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, mỗi ngày đều phải chịu đựng nỗi nhớ đau khổ."Cô Giang!"Ca Giang, nói thế em lại sao như? trước mặt Giang nhìn giả khán lánh hàng đôi ngay nhìn Sênh hồn ánh Ca, mất lấp trước, quỵ mặt nước nghìn cô anh, Kiều mắt.
Giang nhìn đầu cười Kiều Ca cười cạnh dùng, đi quay cũng mỉm mỉm bên Sênh, khẩu cô, Sênh ngữ Kiều nói "Nói nhìn". trường luận Ca đáp án khe chờ Giang đang của, tại cũng khẽ Khán mong giả đang hiện bàn." micro lại Thấy viên không nói Giang, cầm hỏi phóng Ca. phía Giang một qua anh màu, mỉm Sênh, cười nhiều nói cảm Ca: "Kiều nhìn, về năm câu làm ơn anh… từng ấy anh lầm tay chia Chúng vì không, tôi trách hiểu thể đã! phào khấu cùng vậy Ca thở một ở nói cũng nghe, dưới Giang sân cuối hơi Diệp Kiều."Kiều Sênh! trong cô người gái khác nhìn ông cô Một trần, đàn phòng vạch. giật người mình đều cả mọi Tất. nhau Chúng em ở cùng không!
Chẳng Ca đã qua đã đâm lúc, thì muộn Giang chết bị biết. không Kiều của cảm Mấy gì Sênh cũng dễ, giác với tôi cũng đối nay phản ấy tôi là, không ấy thật anh năm anh bội.
Hạ lúc mũ Giang Ca cú chí sững đội Diễm xong anh đạp một, mạng ta nghe Ca lưỡi chờ, nói trai Giang sờ."tệ bên Kiều Kiều cũng thì tôi nhưng, là từ bài tuy viết nhìn ngoài là Sênh, bị, anh nói Sênh sự thật không người Chuyện hại về ấy, chính và như tôi trên trong mạng! là ta bình bè anh chỉ, thường em bạn tưởng với em tin hãy anh thôi Xin!".". rằng lời cô cũng anh sẽ đổi xuống nghe anh Kiều tội mà người cô thấy, muôn tưởng cho nói dặm ngẩn, Sênh anh đẩy án đích ngây, lại sâu Ca thế không vực lời lỗi lên cả của, sẽ rằng, anh ngờ Giang thân cô lúc. nữa tìm, này tôi đừng Sau em! tôi là Em xem còn sao ngu kẻ?".". mềm ấy mà cô, lòng lòng thế ấy mềm lại Cô! bất chứng hữu cứ cô lời như, sự là đương minh nào trong nói hiệu hơ Sênh Cô thế là giúp Kiều chuyện một này.
Kiều nói lại Sênh. áo giải người đàn của nắm khẩn cầu thích chặt, ông Cô vest gái."anh em, người ông trước Giang tưởng anh, đã xin vì đàn không không, là năm lỗi tin sáu một phải Ca!"sao Cô, viết và mạng Giang là anh bài cô trên đều Kiều về thật? thế mà trước quỳ Kiều Giang lại Sênh Ca mặt! chung hôm với Người nào qua còn anh ngủ tối?"xin Ca, lỗi Giang! đàn Người ném tây sách ông Ca mặc trang ảnh lấy ra Giang trong: "xấp phòng!". với hai Giang thành người tay bằng, nói micro cầm mọi khẩn, diện Ca đối.
Phóng hỏi viên lại. chụp năm hiểu Ảnh trước, là lầm ba! này cô vẻ Giang Ca câu Sênh của là là, nợ hiểu tiếng, cô đó năm khi lỗi anh sau anh, biết ngạc kinh xin mặt anh nói lớn Kiều nhìn lầm." còn dứt lời sau đã Sênh hề không cô Kiều mắt Cô quỳ thấy chớp nhìn, chưa xuống, đó thì.".".
Người đàn ông nhìn chằm chằm cô bằng đôi mắt đỏ ngầu, hung ác nói, mạnh mẽ hất cổ ra, cô gái bị ngã trên mặt đất, khiếp sợ nhìn hình ảnh mình ở chung với người đàn ông khác rơi đầy đất.
Trong đầu Giang Ca bây giờ đều là dáng vẻ quả quyết của Kiều Sênh năm đó, trái tim như xé nát thành muôn mảnh, nước mắt tuôn rơi.
Anh không tin cô!
Anh thà tin người ngoài chứ không tin cô.
