Khi đó, Lục Bắc Kiêu vừa kết thúc cuộc họp ở quân khu, sau trận động đất lớn, quân khu liền điều động binh lính đến khu vực xảy ra động đất để cứu trợ nhân dân."Thằng nhóc khốn khiếp, Diệp Kiều Kiều là để cậu gọi sao?!" Lục Bắc Kiêu nhướng mày, trách mắng Lục Bắc Trì, tuy nhiên, nghe thấy giọng nói lanh lảnh của cậu ta, anh đã yên tâm, lúc nãy gọi điện cho cậu nhưng mãi không liên lạc được.
Lục Bắc Trì đã ra khỏi vùng núi sâu và đang ở một thị trấn không bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi thảm họa.!" đang Bắc Lục lái hỏi xe, Kiêu lùng lạnh. thực nói nhớ cậu sự Đứa này gái bảo cháu bối! xác cũng tuổi cô 31 là lão không hôn tính*, mấy ổn kết đứa, định cậu có vội vẫn trẻ như tình một, đã côn mười không quang bạn giống vẫn thời nhưng, một tuổi Cậu gái lớn!""chú mà, như vậy ơi sao không về lâu Chú? về cũng không Tết Ngày!!
[*ca lớn Đại: tuổi từ ấy chị vợ chị gọi ông đã quang]"có em, Lão ở côn người chưa chỉ ấy anh nhau bên, và lúc rồi vậy chưa đàn như vẫn!! sờ sờ Lục thấy Bắc Trì Kiều Diệp, vui Nhìn rất sống.
Bắc bé Trì một Lục, lên tay cảm động bế cô! thế khuỷu ấy đến Sau đó, vậy họ đã cô năm của lại bao dùng vì nhớ nhóm vẫn nhiêu hận mà để, năm Trì rõ Kiều Lục đó thấu như Diệp chống, năm như chiến ngày chính Bắc nào đấu chuyện cậu xương mỗi tay." từ thường Trì mới cạnh vừa Lục cao nói, Diệp về bên Bắc đến trở thấy phục nhìn bước Kiều, mặc giọng sân. gì đi lập Không có Lục Bắc, "tỏ, muốn hèn, tức cả bày em không không Trì! cô nào cậu khi đến bé bé Trước trả cho, bé cô cũng kia mượn mới từng?" tổ hoạt đất thiện học bị Vũ hai trong anh có thể Trường nào Lục không chỉ từ, động túi còn chức động dân đồng do Tiểu, thất tổn đi người trợ cứu mượn.!" cửa giống rực nhìn vậy liền, thấy thấy rất chạy giận nhìn vào đến lấp sân tức, bảo như lánh hai Vũ đó vừa sáng, mắt phóng vội cô bé đi, người vàng Lục qua Tiểu!" Lục mặt đến cậu Lục Tiểu nói ngửa Vũ đầu, Trì nhìn tiếng trước, chạy lớn Bắc.
Mượn?"muốn Cậu tỏ gì bày điều? chốt thối nghe, là nhóc lời chịu mắn may cô điểm Thằng thời mấu vào!"Tử, về Ấy rồi à Trì!"chết Vũ cũng muốn, chú nhớ cháu bối Bảo Tiểu!"Trì Tử Chú!—"Lục được cho, em trăm mượn không Cổn một, Tiểu tệ? tiền muốn vì cho tuổi đưa trở cháu Chú đấy về mừng! kích Lục Vũ Lục vô cầm Tiểu đi tiền, chạy động rồi Tiểu thực Cổn: "cùng mặt sự! không thèm ý đi Tự cách Cổn Lục để bé: "cô nghĩ đến Tiểu! không bé cô tích trữ đều đều, tiêu cô nay trước vặt, nhưng nào từ đồng bộ cũng tiêu cho, tiền hết đến Mẹ toàn! nghĩ cuộc sao biết ấy được Anh này chị chuyện rốt lại? cỏn đoán nói tiên Bắc cậu Anh kinh thế, chuyện Bắc chỉ vô với chuyện phải, Lục bắt cũng Trì cùng Lục ngạc cậu "thầy bậc đối biết là", này cho một được đây dù này Trì nào con!" ở sửng rơi vẻ mặt bỏ, Lục sốt Trì đó đứng bị Bắc lặng." nhìn hỏi Trì nịu Vũ Lục Tiểu, nũng Bắc Lục." thế cậu thấy dù như, kháng bản cảm nhưng thật Lục thân nói tìm sự Trì này Bắc như lời tự, đường chết nghị mặc hình là!"về lần, vì Chị tiên tình này em cố dâu đấy trở, "chị bậc đoán thầy"!
Cháu chết muốn nhớ chú!" không thời động đã điện mới báo cho, thầy thấy Trì Lục bậc này phút Kiêu nhìn mười mảy, "kịp Lục đất ngờ" tiên Diệp trận đoán mạng, có nghĩ vì lẽ Kiều anh khi bởi thông trên nghi tin đăng ra may tin lên gọi xảy Bắc trước Bắc! sao lại, lừa cảm cậu nhỏ giác có cô tiệt Chết này tiền bị nhóc? lợi em lại vô dâu chị thần cùng ca, của Đại và thượng! của năm ta rồi phần người một mừng tuổi mất nay Tiền thiếu!"mà bận Chú! thổ địa ơi, trời ơi Ông! cô lòng, tôn cậu ca trọng tôn Hiện trong giống như trọng đại tại." vàng xuống, xong vội và đặt Lục Tiểu da tờ, ra Trì một trong vài ra Vũ Bắc lấy bóp Nói rút tiền Lục bóp! rồi có Em tiền!" Lục Bắc Trì bước đến gần cô, cúi đầu, nhỏ giọng nói."Bậc thầy tiên đoán gì chứ?
Cậu nói cái gì vậy!
Mau vào nhà đi, bà nội nhắc chuyện tìm cháu dâu hoài đấy!" Diệp Kiều vừa nói vừa định đi vào phòng!
