Lúc Diệp Kiều nghỉ ngơi ở nhà, cô thường ăn mặc thoải mái, áo len mỏng với váy jean nhẹ, nhìn như thiếu nữ.
Nghe anh hỏi như thế trong lòng âm thầm thở ra, vẫn may anh chỉ hoài nghi mấy vấn đề này, nhưng bề ngoài vẫn làm ra vẻ bối rối, đầu hơi cuối, tay nắm chặt góc áo, bộ dáng nhìn rất đáng thương.
Lục Bắc Kiêu cau mày, xem ra cô quả thật có điều khó nói.
Anh bước nhanh đến trước cô, "Ngẩng đầu lên, không được giả vờ đáng thương, thành thật nói cho anh nghe, anh không ăn thịt em đâu" Diệp Kiều ngẩng đầu lên, bộ dáng tủi thân liếc anh, "Em đã sớm nói với anh rồi nhưng anh không tin, giờ muốn em phải làm sao?"
Lục Bắc Kiêu ném đầu thuốc xuống rồi giẩm lên, cau mày nhìn cô, "Em khi nào nói thật với anh chứ? cơ không nhiên bắp tự ai qua cô sẽ đó anh công cũng luyện là Chẳng lực, nếu như phát thì đánh khí. như đột nắng chút nắm đấm sau rất Diệp, lần đột lên nhưng lực anh bộ, "tay rối tới với say đây Kiều chạy, em Nói bị em anh lại nói so lại trước kia lớn một đó, nhanh dáng khi Sau lại em còn với, ra nhiên lộ nữa bối sáo khi hiện" thành chặt không, nhiên đó nhảy phát, cao cái khách bay có thật sức lại.""đất mà không mọi không thì thật Cổn sự nằm chuẩn bị thể thấy, mơ giấc ta người còn bỏ nhiều, người mà lỡ không là nằm em không là em rất tin động, em còn nói gọi Em như có, qua này sự thấy anh chết cần Tiểu, cũng tốt là rất mơ của thể lúc không thật chuẩn có Lục em nói trách sự, phải dù mạng chúng mơ, em em cho đúng thấy sao có đã cứu mà, con trận?""sao thích của sức mà Vậy làm giải mạnh em?"thật có năng thể không thật, với cũng tin ra lực biệt say luốn lẽ năng có cách, anh tin có có lần nào tỉnh ra thì chắc, chứng nói không lực đó anh là năng, em không trước chuyện, khi Nói lần dị đặc sự nhiều thường, một em em rất thấy sau chết đã có minh lại thật anh em rồi."thật nói nghi anh hoài, nói Không sao thì, muốn anh rốt anh anh thì với anh tin, với không cuộc thì lại làm thật?" lời của Lục đặt Bắc không, hỏi cô tin bịa trầm giọng Kiêu. với anh, cô người theo Lục thuyết cho Bắc sinh trọng Kiều luôn, thần sẽ Thật dù Diệp không Kiêu là vô ra tin cũng nói.
Em tại sao tuổi lên em có biết nhìn đầu vậy bộ lại năng nữa" ngẩng thân Cô còn kìa dị, dạng như anh muốn."Lục Bắc" nghị Kiêu nói đặt nghiêm Bịa. mặt u cô Vẻ nhìn anh hoặc ám nghi. như Cho cô với anh có nói không tin, trùng cô anh bệnh mình, cùng lẽ kinh chỉ thần chắc sinh mắc xme dù." Kiều Diệp nói."tin kiếp Mặc họ lại nhau kệ với, mùa nhau chết đã năng rất lúc chuyện, em em say còn lai có, nói người anh sự Thẩm Lý, năm đâu lúc và phòng nắng em tin mớ Em, hè đó tin kết trong sẽ, Xuyên được thấy tưởng đó tóm này phản anh bên bội, không yêu anh thấy em không, em như là em rồi ở chuyện sẽ nằm loại, anh không nằm hay hôn này" với và Vận biết anh dị rồi, thấy kiếp, em chính Hi em thật em còn có trước là anh tương bọn.
Cơ thể cô một chút cơ bắp cũng không có nhưng sức lực lại rất lớn, trừ cái cô nói cái dị năng đặc biệt ra, anh thật sự không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.
Nhìn người đàn ông mặc đồ đen bộ dạng lạnh lùng, trên gương mặt anh tuấn lộ vẻ vô cảm, đôi mắt thâm khóa chặt lấy cô, như muốn nhìn thấu cô."Có phải anh còn không tin em không, em thề cho anh xem nhé" Diệp Kiều nói xong thì đưa ba ngón tay lên.
Người đàn ông ôm lấy cô kéo cô vào lòng, một tay khác nâng càm cô lên, "Cho nên, em bởi vì yêu anh nên mới tán tỉnh anh, hay là vì thấy tương lai anh là chồng em nên mới đối tốt với anh?"
