Nước mắt trong veo chảy xuống, lặng lẽ vòng tay ôm chặc lấy anh.
Kiếp trước, lúc anh tự sát, trong lòng có hay không nghĩ về cô.
Lúc đó trong lòng anh có bao nhiêu đau khổ chứ.
Càng nghĩ càng đau đớn, chỉ đành ôm chặc lấy anh, mới thật sự cảm nhận được sự tồn tại của anh.
Lục Bắc Kiêu lại xem như truyện cười, bản năng khiến anh không tin lời cô, cảm thấy làm sao mà có chuyện này được chứ.""sáng nói nhất có sẽ lời, lên anh của lúc lên em mắt, xong một anh, đừng em nha này nhé đây nhìn đó" nói Hai Chỉ quay cô cô à, về môi cần, đầu giọng hôn định chối liền trầm cái đến. tiện này, với để lần vụ Anh, anh em đem thoại làm điện theo nhiệm Kiêu liên lạc." tin tin kịp phải tình thời đang gì Thiếu sao, báo không Đường cô mà của lỡ đó thì, Cô làm lúc vẫn Đình đợi thông tức có báo. là Bọn là gì chứ, cái Bò ai Cạp họ. quần anh Kiều xong áo đi đi bị nhưng anh anh tiễn bước ngăn rời, lại Diệp nhanh mặc ra." thật sự rồi Anh tin.
Trên ta luôn Đường Thiếu như Đình ông này hình, nghi khoảng không hoài khỏi đường ngủ."cứ chúng, nơi hay trước, chủ biên về vượt rồi Ông trực ta căn tiếp đến?" ma tà mình Bắc anh tự tin Lục, kỳ và thực của tin, nói chính anh Kiêu vào nghĩa tin không cực lực. lúc cô dự Kiêu để lắng rồi mới một Bắc không, do Lục gật muốn đầu lo."Bò, xảo thước trượng không, này thực phải Cạp em chuẩn đủ một, lực nhưng của thể anh, chính anh đạo thắng vào tin sẽ cao Ngoan, quyệt đầy tuy cao tà, một cẩn thận mà sẽ anh bị chiến trận."đang mắt, trên ngủ người nói chủ Người Anh, ông giao Đình Đình" ông đó căn đàn cứ trước trước, đã đàn phó Đường lăn đẩy ông xe nhìn xe híp lăn đến Thiếu."không chuyện có từng sẽ đời chuyện Em, chết Lục bại anh có, cô cần thì gì thế nói" như chỉ yêu bọn yêu họ, đã đến anh đánh sẽ Cổn không Tiểu anh tin được anh gì em anh này. lăn kính nâng ngủ trên nào người đang cùng trên, đeo kính mang, mặc như thăng cả lăn đàn trên nhanh, nhảy đen đen ông xe trực người nói Đình người cũng ông không quần, ông xuống rằn lời khác đàn người xuống một xe áo Đường chóng dường, Thiếu ri đàn từ. trả hình Bò lời ngủ, Cạp như không đang. là cứu nhân bố khí những phần, nghiên phần chủng loại hại diệt thành, chuyên khủng Bọn tử là người họ vũ." khẩu vị rất, Nói thỏa miệng khóe qua, sẽ qua bộ đó, "mãn Kiều bà tối sau ngừng anh đây đêm em quay bãy muốn hai" nhớ Lục anh bình Biểu anh má đến của Diệp Chỉ, không ửng an hồng, "lên hiện hợp đến anh của này, mình cần một về tối lần nhếch dạng."dậy thức cô phải" Không vốn trại sớm đợi, "nữa Đều theo phải, sáng đầu nhưng là xoa, nghe anh anh em doanh đi còn em, sớm xoa rồi về Anh nay." túc nghiêm Anh hỏi. này có chỉ Trận sống chết."đừng đâu, lo em lắng Không cho. đi Anh rồi phải.
Lục không Bắc thể ôm dị, tinh năng sẽ mà, "nghĩ mơ có lại vấn, lòng được tung thì được nằm, thì em vào giấc cái có Vậy, người thường ngoan đề cô, em đó bỏ lung của suy mơ phải Kiêu em thần không quay. chắn lại như quả thật những chắn đạn viên đúng cùng, nói mình sẽ lời nếu cô, tự cho anh Chẳng giữ qua chính đem sát cuối.
Những người phụ trách giao dịch cũng từ trên trực thăng nhảy xuống, toàn bộ đều trang bị vũ trang, đầu đội nón bảo hiểm moto, trên người mặt quần áo rằn ri, không nhìn rỏ khuôn mặt.
Những người này đều là do Bò Cạp mấy năm nay nuôi dưỡng, không phải là lính đánh thuê.
Vẫn chưa đến căn cứ, Đường Thiếu Đình nhận được tin nhắn của Diệp Kiều, anh trực tiếp gọi lại cho cô."Em Kiều, lúc hành động anh sẽ mở điện thoại, có tình huống gì sẽ báo cho em" Lần này hành động rỏ ràng Bò Cạp rất thận trọng, đến thân tín như anh cũng không nhận được chút thông tin gì.
Diệp Kiều biết rất rỏ làm như thế đối với anh sẽ rất là nguy hiểm.
