Anh rơi xuống đất trước, hai tay ôm đầu gối cuộn người lại, cơ thể như quả cầu lăn trên mặt đất để tránh bị thương, sau khi tiếp đất thì nhanh chóng đứng dậy!
Ánh mắt như chim ưng nhìn Bọ cạp độc ngã từ trên cao xuống không chết, vế thương chằng chịt chật vật bò dưới đất!
Không nhớ Diệp Kiều không có đau thương.
Khóe miệng anh nở nụ cười tàn nhẫn, trong hai mắt ửng hồng chỉ có Bọ cạp độc, bọ cạp độc nên bị ngàn kiếm chém!
Anh lấy súng ra ném xuống đất, áo lót cũng ném xuống đất!
Bắc đến Kiêu chân đến sờ Lục này súng, nhanh lúc rơi đất vọt dưới Bò độc cạp. họ cạp độc Bọ Bọn nào hận thế Kiêu Bắc hiệu Lục cũng!. ủng Bọ nhắm nề lên gã vừa, chân cạp tay đá quân vào anh mạnh mang dụng tay giơ nặng độc! giống nổi gãy gã trên tổ chức đã năm, này hoành người đầu khủng giờ nhiều dây con không cốt phút đứng, như kích cỗ, mười rối bố rút hành một chịu Xương kẻ này hơn một!
Người ngốc nữ phụ này! súng vào nhằm đàn quan, trong rút để cỏ nổi nằm ma chỗ trả không nỗi đau một đau ra, nhận bắn đến thù gã cố khiến cảm không súng từng bắn phát ông lục gã, thời đầu ý sống đống mức trước trọng vào đại Người!. bé Lục Diệp cưng, Cô nhóc, anh của bà, Kiều Kiều. anh Bọ nhìn Hứa Nghị Đám đanh sướng độc chỉ cạp sung tới thấy chạy! từ cùng đạn cuối biết sau tay lục rằng cầm anh súng phải nâng Rồi, lên của đó khẩu trong từ còn đó anh viên..
Vương Bọ lấy từng chặt Hai đến mạng như đi, muốn tay Diêm đi phía cạp bước độc về siết!. lòng cạp Bọ Kiêu trong nói, độc Bắc Lục Nhìn chết rồi. em lời cho giết, nghe báo gã Anh thù em!. độc cạp giòn lên đá bị cổ, một tan Bọ góc vang xương cong 90 tay gãy Tiếng độ. chết lúc tiếng phát nhúc Bò cổ nhở trong nhắc, ra giống cạp độc chỉ mỗi hắn rằng rỉ đã gã còn nhích như thở, có đá họng bị rên không! đầy khuôn hắn ra hai khí, tàn dính ông sẽ đàn Người mặt lộ hồng, hãi khiến hồng màu đồng sợ máu vết nhẫn mắt trên vài sát vẻ! cạp chạy đang sát Bắc chật hai độc quay lục về đến không vật ngồi được người khí đấy sau Bọ, đầu Lục mình thấy tràn đi đã ông lui nào quay đất, liên dưới thể phía Kiêu gãy ta ra chân sợ bò. khốn Nghị, Nguyệt đạo, độc không, Tiểu này, quyền nhìn nhận dù hạ Lục với Lục nghĩa hành mặc Tốn chủ Bọ, xứng tên Diễm nhưng Hứa đúng Thẩm việc Diêm Hàn Khiếu Lăng Cố nhân cạp cùng Bọ cạp không Vương nhân độc!. sốt sửng một vèo cảm chút súng gã đau mày Kiêu mặt khuôn, mới xương nhận phát tao, "vặn bắn Gã, được Bắc cơn thấu Lục đi một giết!
Lục nên mặt đạp cô đầu đều Bọ anh Bắc, biểu anh Kiều là đã, độc súng ngăn giơ tự hình Diệp trong cô vào cứu người, tự cản ảnh Kiêu cảm cạp không sát vì sát Chân. trên như cơ nắm con Bọ bị Bắc thân Kiêu đập từ xuống Bò rên vào, rỉ ngã độc cây cạp Lục thể, cạp đớn cây lấy đâu rối độc. là Nghị Hứa anh, trò sao đàn rõ, ông Bắc Cùng không Lục hiểu học Kiêu của!.
Bắc hai lẽ đưa đến Lục Nghị với lẽ đó nhìn ra tới Lục, lặng Trong Kiêu đi mắt Tốn, hiệu lúc lặng Hứa người gần liếc.""súng sao Một thể có, ông phát giết? cùng chức Cuối cũng mọi bố cuối, tắt Bò đặc cầm công tổ rối Trung phá giới của kẻ đủ cùng làm thở tay đầu khủng thế dưới, chết và xa Quốc bình độc cạp hòa xấu việc!
Em cạp, rồi chết xem Bọ độc!" độc cười từng tóm, bụng vào nói đấm cạp Bọ người từng tiến lạnh lên đấm gã, đấm xoay lên Anh!
Cô chết rồi, anh đi cùng, không có gì đau đớn.
Hứa Nghị đã đoán trước Lục Bắc Kiêu sẽ theo Diệp Kiều đã lấy báng súng đập vào gáy Lục Bắc Kiêu.
Lúc anh ngã xuống, súng trong tay bị Lục Tốn cướp đi...
