Lục Bắc Kiêu nhìn chàng trai trẻ xa lạ đứng trên bậc thang, chắc chắn rằng anh và Diệp Kiều cũng không nhận ra cậu ta!"Sao các anh xông vào đây?!
Các anh, các anh mang đất vào làm bẩn thảm của tôi rồi!" Chàng trai đứng trên bậc thang, ánh mắt rơi vào chân của Lục Bắc Kiêu và mọi người, bọn họ đều ở trong rừng tìm kiếm Diệp Kiều trên bờ sông, nửa thân trên đều là bùn đất, nhất là hai chân! ngủ giả bộ Đừng!"Kiều Diệp Kiều! tức giận đỏ ta lớn, rần đến nói mặt tiếng Cậu. và và ráp nhuốm đàn màn chiếc hôi gái khuôn bàn Cô đi đất công không ông bức giường trần chật trắng vén giấc người động, ngủ màu thô châu đến yên bùn:- đang bụi mái và chìm u tay gợn bên bình có Người bất vào tóc ngủ lặng lẽ ngủ, sóng toàn mặt váy kiểu chiếc chúa mồ vật. không tìm anh muốn này người các Nơi có! lại cửa trong bị nào Bắc kéo tầng không phòng, vội vàng Kiêu Lục lên thế như thấy ra, đã cửa bên bước khóa bị ngủ chính nhanh hai màn vào.
Em có không thấy nghe!" lên ta hét Cậu. đứng ngoài tĩnh Anh, đột nhiên trái tim bình cửa lên căng." đang cúi như giọng Kiều Anh như dạy giọng thiếp đang đi, nhìn Diệp nói, hư thấp giống nghiêm trầm đầu uy dỗ nói ngủ trẻ. nghe chính liền là nói bước Bắc đi cầu ngủ Lục về, thang Kiêu hai cất trên phòng lầu phía. cô vậy Lãnh tên ai ấy Dao nào, Tiểu ấy, là thầm cũng người phòng, Người biết ở nhìn cô Thấy nghĩ cũng! tôi dám vào nhà Các tự anh xông tiện!!
Lục cậu đuổi tầng tên Người hét, Kiêu lên Bắc lại theo thẳng đi níu Thất, ý ta lên không Tiểu:- bị Lãnh Tiểu để Dao Thất gia, lên sau đến phía anh."tùy tiện này Đồ!" nhưng Anh lại tên cô đáp không vẫn lại gọi cô.."con Nhóc!
Rầm vào rồi cửa lại vách "về" tường Cánh một đập cái bắn! lại giơ một Anh đạp, mắt dài chân đôi nhắm sâu, lùi sau cái lên thở bước đó hai!" soi kiêu Dao không lại trẻ Lãnh kia mói trai, nói cô tiếng cũng lên biết tiến ngạo một tuổi lớn bước dài chàng.. hư Đồ đốn!. làm Lục của Không Đôi cho của dê bùn, đều để không:-" mỗi được đã tôi cầu dính bước lên bước tấm lại đi chân giày nhung bẩn phép, phép nhão dấu thang Bắc Kiêu chiến thảm."ai Tìm? màu nào giường ắng anh, giường lờ trắng có của dáng, phòng yên trong đang trên Nhưng tung mờ màn, bay người chỉ có bóng thấy nằm. ban dù tối Diệp rất ngày Kiều trong phòng bên sáng, ánh anh vào rõ thấy, không đi Kiều, "bên Cho trong!" nói dáng vẻ gia kiêu trai không ngạo Chàng tên, vui Tiểu mặt thất.
Mấy mắt mắt rốt vậy cục, như nhắm hốc khô có khô không ngày khốc không, ấm anh áp chút." anh chơi hung anh đến chạy thấy trốn gọi tinh anh mông cô mặt Anh nghịch với, nói được bắt vào trước giọng cô anh vọng đánh, biết trầm hi tên cho cô hăng để tìm cô!
Em dám tìm trốn với chơi anh!"ngủ tôi tìm muốn tầng Người ở chính đang hai phòng chúng! cô Để hết bướng! sát báo cảnh Tôi muốn! dậy đi Đứng!
Muốn đánh đúng không bị?"Diệp Kiều Kiều!
Lần quá nghịch này! em đánh Anh mông! lên Tiểu như bỏ anh được bệnh ghét, giống bỏ chân nhìn ghét gia nhìn Không: "thấy Thất dịch!" lên cậu nói với gia ta tiến Quản..."tìm sĩ đến, Thất quan Tiểu nói gia những này người!" Anh lại quát, giọng rất lớn rất đáng sợ nhưng bà Lục vẫn ngủ, không nhúc nhích.
Lãnh Dao, Diệp Thành, Đại Ngốc đứng ở ngoài cửa nghe rõ tiếng gầm gừ của Lục Bắc Kiêu, tất cả đều nắm chặt tay lại, sao họ không rõ Diệp Kiều không đang giả vờ ngủ...
Nhưng cô không bị tan thành tro bụi, không bị chết vì hít phải khí độc đã là may mắn rồi!
