Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 1075:




Mái tóc xoăn của cô hất lên yên lặng ngủ, lông mi dài giống như một cái quạt, môi đỏ, mặc áo tơ tằm kiểu cao cổ bằng ren màu trắng, giống như búp bê.

Bàn tay người đàn ông thô ráp dính vết bẩn thăm dò về phía mũi cô, hơi thở yếu ớt chứng tỏ cô còn sống.

Ngày đó cô nói nổ súng tự sát, không có vết thương ở đầu, vì vậy sau khi cô bắn camera thì không tự sát!

Ngày ấy dù ngoài miệng Diệp Kiều nói muốn tự sát nhưng trong lòng không muốn.

Phát súng thứ hai cô tiện tay bắn vì muốn Lục Bắc Kiêu và mọi người nghĩ là cô tự sát, để họ không chịu chết đi cứu cô!!"lạ quá, thằn này Diệp quá nhóc đội kỳ!" nhủ Dao khuyên Lãnh. tâm cái An gì?! giận mông Sợ, vào sợ anh anh đánh không đúng?" đây được sát thằng nhóc có em nhóc nhưng gái anh bệnh đến sao cảnh Tuy ở Diệp viện được cứu Kiều khi để cô lớn thằng của này đã, báo tại này sau thể còn không cứu đưa không!"Các được đưa cô phép đi anh ấy không!!! đưa nhất bách ấy đừng Việc trễ cấp chậm là gian, cô bệnh thời nữa viện đến!!" Thành nói Diệp hung tợn. lấy đã tra cậu ta giữ phải sao Không chạy sao đây, bảo rồi tới Nghị Hứa hỏi?"Bé cưng. khi trước đột ra nhà sàn tung đã xuống, nhiên Nào cô ngã nổ mở biết được!!" buồn nằm đi Lãnh thiếp đầu thấy vừa Kiều đến cô mép bị, không giống im Dao đang như Diệp vui vừa ngủ thương, bên đi cạnh giường trên. không Diệp lên bọn trôi rằng không nổ Kiều tung ra Dao không, lật cũng tung Nếu cả cô có Lãnh thế đã thấy thì tìm nào, còn biết bị bị khu tìm cô tưởng biển họ hoặc rừng!"báo cậu hiện khai Thành đâu cô phát ra thật ở ấy?. đi cho họ tại cô đưa còn Hiện không! níu cổ ta hoàn thằng Nghị gầy không tin Hứa nhóc xuống bị áo Diệp lại được, đánh nhìn đám anh Thành nhìn yếu thể cậu toàn lại Nghị Hứa có!!" bị cầu bầm vết thang tới cửa, có đi bò trên vịn thở Nghị Diệp, mặt hển hổn Hứa lên vừa nhìn Thành đánh." anh ngăn lại Thất nắm áo tên chạy Thành ta bị kia chặt Đại Thành cổ Tiểu Diệp tới gia, Người phòng và đứng Ngốc ở cửa Diệp.! anh ý đó bất vẫn đến Bà, Thái động không để nằm."Trung tá cô, đưa ấy J đi phố chúng ta Lục thành về!""không cậu rốt cuộc thật Mẹ có nó nói? rồi, cố thôi tỉnh em nhà dọa về vừa anh, đi ta em, ý hù lại sợ, mau đừng Ngoan chúng! đây Tại sao ấy đưa đến cô? tên là gì Cậu?" xuống nhàng Anh say nhìn rẩy nói ngồi giọng mà bên nhỏ, nói nhẹ run giường ngủ giọng cô. còn mãn chân anh xúc kia Em, cong là thực: "rồi anh mãn môi thỏa, Cảm trơn nhắn, tốt thỏa! khuôn Bàn sẽ lên đẹp của xinh tay ráp trên độ da xoa sạch, mặt nhiệt thô cô cảm cô làn nhận.

Thất Thành bẩn bẩn của gia ghét nói bàn răng của nghiến, Diệp rồi áo lợi nhìn: "tôi nghiến tay làm quần Tiểu Anh bỏ! giọt lý nước Bắc mắt trí, mất một rơi gật gật cũng, Lục đầu Kiêu không cũng anh không.. mà định bình Thành thực điều đang chính bị qua cậu này không, nhiên đôi lấy có cân, nhóc ngã vai gấp đột anh ném người Diệp thế nặng quật và khổ thế cánh anh là tay, ta thường thằng sự cậu giữ hỏi bị của thể! đánh ngã đều tôi ta Chúng bị cậu! cô Cậu ấy biết là không ai?

Lúc Tiểu Thất gia định ra tay thì thấy Lục Bắc Kiêu ôm Diệp Kiều ra.

Cậu ta lập tức buông Diệp Thành ra, quay người, "Không được đưa cô ấy đi!

Tôi không cho phép!"

Cậu trai dáng người cao gầy trừng mắt nhìn Lục Bắc Kiêu, giậm chân lớn tiếng hét lên, giống như mệnh lệnh, dáng vẻ lại rất bốc đồng!

Khóe mắt cậu ta có hơi đỏ, ánh mắt rơi vào mặt Diệp Kiều được bọc trong chăn bị Lục Bắc Kiêu ôm ngang.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.