Lúc Đường Thiếu Đình xoay người vô thức nhìn Diệp Kiều, kết quả kì tích mà anh ta hi vọng không xuất hiện, cô vẫn nằm đó bất động...
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, anh được người mà Diệp Kiều đã sắp xếp trước đó đưa đi.
Trước đó Diệp Kiều đã bàn với lão tham mưu trưởng Diệp, nếu không có quan hệ của lão thủ trường thì Đường Thiếu Đình có thể đã bị cảnh sát quốc tế dẫn đi điều tra rồi.
Cổn kẹp thở tâm bệnh giường cửa bé có, thấy tay chạy cắm Diệp giường nhỏ cha đang Lục sổ cửa cậu đứng ngón mình qua mũi tới, sấp trên trỏ đặt điện phòng Tiểu ống, Kiều cái cạnh ngủ đồ phải ngoài nằm, trong viện kẹp một xuyên Một bên."rồi thằng kia đi nhóc Không trốn biết đâu!
-- Lục mạch tám lại hơm đến đang sáng ngủ Bắc lúc giờ Diệp Kiêu Kiều tối tỉnh, sau ngày chạng vạng một còn từ ngủ. được giống ai vọng em không trước có thích, chỉ lại như Anh em yêu anh mình iếp hi!"gái của Em rồi sao lớn tôi?"đang ngủ Còn.. tỉnh buồn chốc hình người mừng đều còn tình mọi Diệp vui, của mọi lại Kiều sống Chẳng đều vẫn cô vì, vẫn người mấy vì hôn cô đau bất biết mê!.. an không chợp phút trông, có mắt tâm ngày cô này, giờ chừng anh thể một cùng Mấy ngủ giấc cuối."được ra có từ cậu Thất ta hỏi không gì Dạ gì đó tên Cái?"sáng buổi, tốt Bà lành Lục! cô có cô chỉ của muốn anh mạnh lòng trong chiếm, vọng anh với đối Dục quá hữu!" dàng dịu, Anh cười nói." xong ngủ lên cúi gối đầu nói mí, thiếp xuống trĩu mắt dần Anh, đi tay cô. tim đâm "vào câu Diệp" Một đang Thành ngủ Còn."Kiều kiếp thật, Diệp sống công người người nhìn thành gặp, Kiều này thích em!" khẽ Kiêu nói Lục Bắc. nhiều trái người nhiều cô và trong cũng rất Kiếp yêu nắm của người tim này giữ mình." biết đàn Đường Đình không với Thiếu, ông cảm anh Giọng người đối chua cô điệu của tình chua phải không. phòng lại tĩnh anh vẫn Đáp căn yên là. thấy cô, sự tự mắt không Anh, "cuối phút không sẽ vào nữa sát không ngốc chớp anh kẻ nhìn, em thực cùng không May vậy nếu mắn như cười.. không đến được không một Lục bước vào Bắc, cô ai phòng bệnh thăm Kiêu cho họ. không lại Cậu quay không Diệp dám Kiều biết! mẹ rầy lặng quấy ngơi cha vào đi đi rời nghỉ mà Cậu không lẽ. ra vừa cùng phòng anh vô, khỏi mệt Anh cửa mỏi. mắt tia kia chằm mình máu mặt tay cô chằm đặt, lấy ngủ cô đầy anh nhìn lên nắm bên Đôi. ghế ngay bên ngồi rồi sẽ và cạnh bên cằm chiếc đi sạch quần trên anh tắm thay chống dài thân Bản giường đến áo trước khi." giọng Lục Bắc trầm nói Kiêu." nói giọng trầm Anh. tỉnh Diệp hôn ta Lục mãi hít cô, bất tỉnh Kiêu ngủ hóa biết sợ vũ lại khí, Anh mê tình thôi hình chỉ lại, mãi là cô Bắc không sinh của coi Kiều.
Chúng tôi điều tra được qua quản gia và người nhà cậu ta, tên Dạ Thất này là con ông cháu cha học hành kém cỏi, chơi bời lêu lổng, đầu óc còn không ổn lắm, thiếu thông minh, không được yêu thương trong nhà họ Dạ.
Nhà họ Dạ là một trong số gia đình giàu có ở tỉnh H, Dạ Thất là đứa nhỏ nhất trong trong số anh em của cậu ta, người nhà họ Dạ đều ở trong thành phố chỉ có mình cậu ta ở trên núi này thôi.
Nghe quản gia nói, ngày Diệp Kiều xảy ra chuyện, Dạ Thất bình thường không được thông mình này đột nhiên lái máy bay trực thăng đi mất, lúc ấy ông ta rất sợ, trước kia cậu ta chưa từng lái máy bay!
Lúc về còn mang theo dk ướt sũng toàn thân, hôn mê bất tỉnh!" Diệp Thành nói với Lục Bắc Kiêu.
