Không ai nói cho Lục Tiểu Vũ biết chuyện Diệp Kiều hôn mê nằm viện.
Từ xưa đến nay nhóc con này vô lo vô nghĩ không tim không phổi đã quen, tuổi cô bé lại còn nhỏ, mọi người không đành lòng để cô bé buồn.
Không giống như Lục Tiểu Cổn, không nói cho cậu biết, chính cậu cũng hiểu rõ.
Lục Tiểu Vũ quay người nhìn Lục Tiểu Cổn với ánh mắt hỏi thăm.
Lục Tiểu Cổn không nói gì mà đi đến trước mặt Từ Tử Kiện vừa đúng lên, cậu nắm chặt cổ áo Từ Tử Kiện, nhìn cậu ta chằm chằm: "Mẹ tôi chỉ ngủ thôi! như Người tin Diệp chắc nước mê Kiều, giọt một anh thời bởi rắn sắt thép, rơi rằng đàn chỉ không cứng hôn tạm vì ông anh nào mắt. nghỉ sẽ ấy ngơi đủ lại rồi tỉnh Bà!"rốt nào, muốn cuộc Diệp thế mẹ Kiều? bại dụ lạnh thất, Bì dỗ! mấy Diệp luôn thứ ăn Lục dinh vì như, giống thích Vũ Kiều Tiểu không Bởi dưỡng! được Lục cũng theo chớp Tia, theo bé qua Cô thể quá và đi không đuổi, Cổn nhanh Tiểu đi nhưng tức cô vượt lập! điện được kết nối cũng không mẹ bé cho gọi nhưng Cô! đi nói Mẹ! rồi có cô chuyện Tiểu Lục định bé Cổn giấu Nhất! nào Cổn mắt Tiểu, mí thất động, nháy này cùng nhắm bất Kiều, mắt hai vô không điều bại chút Diệp Lục khiến! không Cậu vẫn hề rất mua tự nhích chạy cô xa cho nhúc cô mà đi mình. ẩm nén tích, đó kìm anh đã tắc ướt Trong chút được. này nói cái thực còn một tôi đấm vật là mẹ không đâu thì nữa phải người Cậu!"
-- hàng ở đuôi Lục rào buộc xuống lớp buổi thứ từ một vẫy, đường bên khi vang chớp trường trên vẫy được nhô khỏi Ngay nhỏ học cửa, sau cái sáng vào rào bay ở đã cái của chuông lên Tiểu, Cổn ra ba tiếng vào Tia cái hàng đầu cọc. nha giận Tức!" nhìn ý đến nói trầm một, bát đến nằm Cổn bệnh không động để Tiểu cậu bì Lục bất lạnh cậu bê Diệp trên giường Kiều giọng. anh không sao thứ ăn những Không này thích phải ấy? biết được của nhưng từng đã y tá của trai thời vệ Cổn, mặc cậu trong bệnh đến cậu các Tia từ nên không đẹp cậu gửi Tiểu trú phải viện lạnh 1 bệnh cản lùng phòng ở dù bảo, chưa Lục một ở chớp tầng khoa lâu nội bé thăm gian.! theo quán nhỏ lại phát vặt hiện cùng Lục ăn hẻm đi, Lục đến Cô Cổn Tiểu bánh bé, bì bán đến Tiểu Vũ một Lục da mình Tiểu xuyên cuối một qua Cổn!
-- chạy Tia không bất cách có xa may chớp, cũng chỉ đâu thể, tiện mang lắm cũng theo trường Đi 301. vậy tác cô như ngày trước mười Kiều mẹ cũng công Diệp điện kia, hơn không cho gọi không đi. anh sẽ Cô, không tỉnh buồn! cấp vừa cậu Chỉ lút, trốn Tiểu đi lén Vũ trong theo Lục một đi tốc góc lát! nằm trai bệnh về phía chút bên Lục lại nói Bắc có phòng, cửa nhìn chuyện im con đừng ẩm khóe mắt, vẫn nhìn ướt Kiêu Kiều Diệp. bệnh cô ra oải ngày cho Tiểu Cổn gì sẽ khỏi uể mang Lục nghĩ mai phòng?"
Em nói ra Kiện cậu Lục Từ bụng Diệp kéo lời Vừa rồi vẫn ta, đấm đừng nghe ta dứt, "Vũ Tử vào buông Tiểu cậu, ổn đi Kiều cậu! phụ thối có Chỉ đậu thử qua là chưa!"thành Diệp, da Kiều J là món bì mẹ ngon bảo phố đây nhất! cô muốn Kiều Diệp chịu đó bảo cậu cầu đi gì ăn, cậu đi mua kia đều xin, cũng khi cậu không Trước.
Bọn đâu đi họ?
Cậu đi nắm Tia cùng chớp. không Nhanh ngon, đi ăn nữa lâu để sẽ!
Tiểu sao lát đi hộp Tia đóng Lục chớp dẫn mang thấy gói Chỉ theo Cổn đã." tựa dạy Giọng một con người điệu vì ý Diệp Tiểu dỗ Cổn để cậu, dạy dỗ lớn Lục trẻ của không Kiều như. đến đồ Diệp cậu ngày Kiều mang sẽ một loại thích vặt ăn Mỗi.
Vừa ra khỏi phòng bệnh, điện thoại Lục Tiểu Cổn đã vang lên, là Chu Mạt gọi đến."Lục Tiểu Cổn, Lục Tiểu Vũ đi cùng cháu chứ?" Chu Mạt lo lắng hỏi.
Lục Tiểu Cổn sợ cha nghe được sẽ không yên lòng nên đi rất xa mới trả lời.
Chu Mạt nói từ tiết thứ ba Lục Tiểu Cổn đã không thấy đâu nữa, trốn học rồi!
