Tất cả những người yêu Diệp Kiều đều sống trong sự tự lừa mình dối người, kiên định cho rằng cô nhất định sẽ tỉnh lại, ngay cả Lục Bắc Kiêu cũng nghĩ như vậy.
Hành động như thể cô quá mệt, ngủ thiếp đi, chỉ là giấc ngủ này rất dài, chỉ là mỗi ngày đều phải chăm sóc cô, giúp cô lau người, mát xa, rửa mặt, bôi đồ dưỡng da, đẩy cô ra ngoài phơi nắng, nói chuyện với cô…
Lục Tiểu Cổn đột nhiên hỏi như vậy, giống như đâm thủng lớp giấy cửa sổ đó, sự đột nhiên bừng tỉnh giây phút đó khiến anh gần như sụp đổ!
Không, cô sẽ không vĩnh viễn như thế này, cô sẽ không!
Anh kìm nén cảm giác đau khổ đó, lại bắt đầu tự lừa mình dối người." cụ tay Lục Tiểu nhìn, hỏi ngoáy dụng, túc Cổn cha trong bộ tai nghiêm cầm một. bảo đã người ngoáy đợi cha cho bảo về tai Con cha!" sót mãnh vậy vọng Cho, rồi của Tiểu sống liệt giải Cổn dù như Lục vẫn rất, vội thích vàng dục. thiết ngủ với lại về không vẫn Lục con say lúc Nhóc giường nhà phía, "Kiều con, trên Kiêu bệnh Bắc nhân trai, đang nhìn thân Diệp anh ở!" trai trai bên, xong con Anh giường tay tới, con đưa dụng đầu lấy xoa cầm bệnh bộ, cụ đi nói trong tay. nhìn tự buồn sau cô hiểu ở nữa những trước kiếp Cổn, khi thấy viết, Sau trách mà khi, anh cũng mới chuyện còn Tiểu không bã, trước và ở nỡ kiếp cô không Lục. nhân bình sắc Diệp bệnh thường và bệnh thường nào với lưu như, không nói y vẫn dẫn giống tá, Kiều như là bình, như các đặt chỉ ớt ống, giống khí sĩ bác xinh, vẫn say kỳ hoa đẹp đều hề trên không không yếu cô những ngủ giường trông bất. cậu vệ, đi khi thấy theo cảm bảo có Vì cô, vậy với lòng, trong lỗi Tiểu, đỡ bé Lục càng cô giúp Cổn còn sau cô đến! đi mắt gật nước Cổn, đầu Tiểu Lục lau.
Lục dậy cạnh gối đùi đôi cô, tóc nhẹ trắng nhàng bế trẻo, dái Kiêu giường ngồi ra nhỏ, vén tai, anh đầy nghiêng Kiều, để Bắc để xuống qua lộ, nhắn cô, Diệp tròn tai lên. chắn thì tỉnh sẽ tỉnh lại nói chắc Cha, sự sẽ Diệp lại vậy Kiều thực cô!"Vẫn hiểu Tiểu Cổn chuyện Lục là! khí thể này nhân thầm, Kiêu sau thân thể cô những có người hít có bảo đến, cô chính lượng khi cũng mức vì Lục chết Cổn năng, không thường không Lục nghĩ bệnh có đương cô bình truyền thường phải, cho năng vệ nhiên như là mới Bắc lượng độc với mà cô Tiểu giống… không vào lại nhưng cô họ cha rất vọng Hai ứng Kiều cho đánh vẫn, gì Diệp hy họ, phản này, tỉnh mắng thể lúc, con có được dù giận cũng có họ! anh chính muốn thủ bệnh cô viện hỏi sáng thích, cô đã không sĩ điều anh viện bác, xuất trị cho Buổi làm biết tục.""Cha! hiểu cũng, của Diệp Kiều, anh cảm được cho Tiểu rất tình Cổn Điểm Lục rõ dành này! luôn ý anh cho trong luôn mất Cổn Lục cô, Ở trước Tiểu vò lòng kiếp sau khi đi anh, canh rằng cố cánh giày!"Lục Cổn Tiểu! mình năm cho những Nghĩ điều đến này luôn việc xa bao một chịu cô đựng, anh qua suốt cô càng xót. lại Mẹ chắc con chắn tỉnh sẽ! đổ máu lệ, khóc đổ tử, hán Đừng nam nữa không!" nhìn Tiểu nói nắm lấy mắt vai, cúi khẽ mặt cậu đầy bé người Anh, bé dịu dàng ra Lục cậu khuôn, Cổn nước với kéo xuống hai tay cậu nhóc, trước ngồi mặt. ghét lúc từng cậu bé Diệp đổi Diệp luôn cho Mặc, ức Kiều trước Cổn Tiểu không dành mặt, ký tình dù yêu Kiều có ngoài Lục tuy chưa nhưng của bỏ thay!"có bảo, cho Kiều người, không trước giờ ơi Cha con bây con, thể ngoáy đi khi, con tai Diệp cho người làm ngoáy tay nhưng không?
Anh cẩn thận ngoáy tai, cho dù biết rằng cô không hề có cảm giác gì, anh cũng không dám ngoáy sâu vào trong…
Lục Tiểu Cổn nhìn cha với hai bên tóc mai màu muối tiêu đang ngoáy tai giúp mẹ, cảnh tượng rất ấm áp.
Diệp Kiều thối tha, người mau tỉnh lại đi, cha hiếm khi có thể luôn ở bên cạnh người!
Nếu Diệp Kiều thối tha biết cha đang ngoáy tai cho cô, nhất định sẽ vui mừng phát điên, còn phát cẩu lương cho cậu bé!
Có lẽ, Diệp Kiều thối tha chính là muốn được cha cưng chiều, chăm sóc, nên mới luôn không chịu tỉnh lại!
