Lục Tiểu Vũ nghĩ như vậy, "oa" một tiếng, gào khóc nức nở.
Tuy là con gái, nhưng tính cách của cô bé còn bướng bỉnh hơn con trai, đặc biệt là sau khi hiểu chuyện, cho dù bị đánh vỡ đầu chảy máu cũng không bao giờ khóc một cách hèn nhát!
Nhìn người mẹ ngu ngốc xinh đẹp như hoa luôn tràn đầy sinh lực trêu đùa với họ của cô bé, bây giờ lại bất động, không nói gì, luôn ngủ say, Lục Tiểu Vũ đau lòng khóc lóc, "Diệp Kiều thối tha, sao người không ngó ngàng đến con?!
Tại sao lại không để ý đến con? người tưởng tin Chúng phải ta!" nói Kiêu họ cũng là quan Cổn chuyện Lục của Lục, hỏi Bắc tâm ai: "cuộc Tiểu anh, thấy nghe?" Cổn Lục Tiểu tò hỏi mò.!" lại phải ngày cho với Diệp khi trách bên Kiều hai, anh ở con sóc Kiều nhưng nếu Diệp mạng cũng tỉnh, liều đứa chăm dù Mặc hàng không sẽ phụ tốt chỉ anh."hôm qua Chính cái là tên?" giờ có trong mẹ đại lão trăm vẫn doanh biết chưa giá Vũ giới triệu đến cô kinh trị hàng Lục Tiểu là bé!
J Tiểu phố sa tiểu Lục tử yên được, Bắc mặt sao còn cận lại của thành sầm, xuống Sắc Kiêu đến tiếp Vũ, này Lục tìm tâm?
Nhóc tỉnh, em con tâm, lại con mức con đến em thương gái em, nào của trai nhìn nhẫn sao không? ngừng không Lục Tạm thời là bao, "thít lâu Tiểu thút Vũ?" Bắc ngồi giọng bé khóc Kiêu kéo qua xuống an ủi, Lục Tiểu cô Lục mặt gào, Vũ bé trước cô đang trầm.
Mẹ chỉ thời tạm thôi là con như vậy!"em đưa Là Tiểu Thất…
Diệp Vũ bệnh rơi trên không quay nhìn động nước giường Mẹ kìm mắt nằm, người vẫn bất được tuôn Tiểu Kiều lại, "Lục".!" cũng em trong là lòng ủi Cổn, nhưng đang Lục an Tiểu gái lời nói."Vũ Tiểu Lục!" đầy Lục Lục mắt Bắc mặt giọng nói Kiêu trầm nhìn Vũ Tiểu nước." Thất miệng Tiểu bé sẽ cô vội, một hứa đã Tiểu, Vũ được vàng bịt Lục bán cậu nói không đứng nửa với."Lục em được, lai tìm đến Tiểu đây Vũ sao? lại khỏe Sẽ nhanh thôi! rằng môn mại các bé chỉ họ không tứ học sống, gia Cô biết cũng nhà trong biết hào đình khác sống gia ở đình là bạn, đình khu thương đều vẫn viện gia hợp họ.! biết sao họ Vũ có tứ hàng cũng biệt gia là hợp được mà Làm hiếm mua không viện được của đình thự triệu Tiểu Lục." Vũ Cổn Lục Tiểu Lục, Tiểu với lên tiến nói." đáp Tiểu câu cứu, Cổn Vũ Thất chuyện đã kể Lục Lục qua hôm lại Dạ Tiểu được.""Lục Tiểu Vũ!!! với Kiều này mướt bình lúc sủng khóc sướt đã tranh Tiểu, nhóc Diệp luôn thích rồi thường con!
Tiểu gật Vũ nề đầu nặng Lục.""tỉnh hành, sẽ mẹ thì trốn, giận Chính lại, không không là chăm mẹ học chỉ con học! là Rất nhanh bao lâu? không được Em nữa khóc! tỉnh mẹ tỉnh sẽ mẹ thì sẽ nói Cha! khóc vừa Không lên gái lau nước sao, cảm Lục bị động khăn giúp ngốc, nước cũng tiến được mắt giấy Nhìn em cô Diệp lấy, đâu vừa, "mũi Tiểu Cổn, đáng Kiều yêu không bé! tỉnh Người lại sẽ! đau Tiểu Lục Lục lại họng nghẹn, Nghe nói Bắc Kiêu cổ Vũ lời, đớn của. khoe dụm lấy Diệp kiếm, tệ Cô tay nhỏ 100, nói có sợ muốn Mạt trước tiền như còn, con được mẹ, "nuôi người, Diệp sẽ tiền nhưng bé của chính tay ngào của con bàn, nước có người động người, hoa nói chê khoang chỉ người, ký ảnh làm không là di tiền con nghiêng tiêu tiền tiêu con dành, bán đã này phía chữ, không Kiều kiếm mặc con rồi nghẹn, sau nắm luôn bình lại là Kiều của, người luôn dù gì Tô về mà!"Dạ Hắn tên Thất là!
Đẩy cửa lối thoát hiểm ra, Lục Bắc Kiêu liền nhìn thấy một bóng đen vụt qua chỗ góc cua cầu thang, anh bước một bước dài, từ cầu thang trèo qua rồi nhanh chóng đuổi xuống tầng dưới, lại nhìn thấy bóng đen biến mất ở góc cua, từ lâu đã nghe nói tiểu tử này có thân thủ tốt, trên cả Hứa Nghị và Vô Ảnh!
Anh không đuổi theo nữa, trực tiếp ra khỏi lối thoát hiểm.
Dạ Thất lại đi xuống một tầng, thấy anh không đuổi theo, thầm nghĩ chắc chắn là anh đã đi thang máy chặn cậu ở tầng một rồi, khóe miệng cậu đắc ý nhếch lên, đứng về phía bức từng, tiếp tục chơi máy chơi game.
Chỉ là vừa bắt đầu chơi, cửa thoát hiểm bị đẩy ra!
Lục Bắc Kiêu mặc quần jeans, áo sơ mi trắng, sắc mặt u ám, nheo đôi mắt nguy hiểm nhìn Dạ Thất!
