Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 1094:




Lục Bắc Kiêu độc thoại nội tâm: Thấy cô ấy bị giam trong phòng khí độc, giơ súng tự sát, chôn vùi trong biển lửa, tôi không cảm thấy đau thương, giết chết Bọ Cạp, giơ súng tự sát, đi theo cô ấy, là chuyện quá đơn giản, không có gì có thể khổ sở.

Mãi mãi bị chia cắt giữa sự sống và cái chết thì mới gọi là bi thảm, một đêm bạc đầu.

Cô ấy mất tích, mấy ngày tìm cô ấy, tâm trạng vẫn rất bình tĩnh, một sự bình tĩnh khó có thể dùng từ ngữ để hình dung.

Tìm được cô ấy, thấy cô ấy còn thở hổn hển, khoảnh khắc đó, tôi vừa hưng phấn, cũng vừa hạnh phúc!

Cái gì gọi là "mất mà lại được"? vào tâm khảm Ngọt tận!" lòng nữa dao lại là đau cắt như anh! đầu đao, bất người khóc cha thương trời đạp cũng, nhập đội chân biết ra Thì đất…

Ở đổ dạy, bé ruột cậu đổ cửa lệ đang đứt cậu tử luôn không "phòng lệ cha rơi hán mình", mặt chỉ người giật khóc gan, máu mình rằng đứt, nam đầy nhìn. với giúp, cô anh nên cứu điều đối kiếp tôi này tốt cách, tôi nghĩ mang đến mọi tri Cho tiên em những của để hết!! tỉnh hay có đều nữa mãi, nghi không rằng sẽ phải Bọn họ ấy ngờ mãi lại cô không? không trong, đáng anh người mãi sáng vì nó trên nhúc, màn em, đạo ra, mẹ chết lại thở, Bởi nhích co khác hình, cả hơi thì em, như ngoài bá nhìn nhìn vậy chẳng giường tươi gì yêu! nó là Chính! yên không giường buông, trên hạ nắng cả sổ nằm, xuyên chiếu nắng vẫn sáng hôn tia chiếu qua giường, cửa lên nhích, xuống ánh nhúc soi đất ngày thiên chiều sân lên cuối Hoàng sát… ngon người có tầm nhau ấy với cô nói dỗ, thường những chuyện gì bình không, như ngày ấy tôi giấu, cô Mỗi ngọt thường, phiếm dỗ xem câu chuyện. tin cô lại vẫn sẽ ấy rằng tỉnh Tôi. sao thành Diệp mình, này thế cứu mọi, Kiều em biến người Nhưng lại mà! chỉ lần cô một có qua phim cảm, trước của mấy Ngọt giác trước đã, ấy đoạn lúc xem ngào: Xem kia! muốn phúc rằng ký này hạnh được, Cô vẻ chỉ vui nhật nói trong đời tôi ấy! không Em hiểu? hiểu có Em không?! sau lên gọi bao không anh giờ là Lục xã rống cứ ông làm ông anh nghĩ này "đến Con em nó", nũng anh "Bắc Kiêu sẽ mẹ", chuyện xã "Kiêu Kiêu anh! như là, tuổi đầu Cổn đều mọi Vũ tất người cho, vậy cũng như cả vậy Tiểu cho và là Tiểu Lục Lục ngay Ban cả tám! ngào tôi hơn con nhớ những hồi tốt càng mà sẽ lại nặng là ức ở đêm đong nhau này, bên đẹp, niềm lại cho của đời cũng Tôi ngọt nhóc hạnh đầy thứ tôi chúng phúc trĩu. cùng nổi thể không chịu vẫn chống không, anh mà lệ rơi được nữa Cuối cự thể! này nhưng mẹ cha biểu, khóc Sau biết, khóc mới sẽ chỉ vì cậu… tôi mình biết tôi khoảnh dối có ra, vẫn nhiều, tôi còn khắc lừa đang, thật trì, kiên có cũng Chỉ rất là người! tháng này, thời Nhưng hết khác đến đến hết mà ngày trôi, khác gian này qua tháng ngày… sẽ thối nữa cam trong những mà mấy anh sẽ, phát vậy khốn, chỉ nằm gì hay điều lòng không yên, là anh với tên khổ đó lên phát, hoạn như đãi đến lúc cộng, cơm hủ nạn xa Em quỳ ngược không phạt sầu không vỏ điều, nữa phạt khiển nữa chó sẽ anh nghĩ sẽ lại không, đậu đồng biết không nạn riêng điên anh với từ ăn anh! tới bên đồ giường thân Người anh từng lớn bước, sộ mặt đầy bước, ông nước đàn hình có mắt cao… đi thành, em cái em Kiêu nhìn Diệp, rồi Bắc anh mắt bị vặt "Lục ra" gì mở Kiều dằn? thú Lục cầm! cùng nói một cái không Tuy đối là với, chỉ cô thể đủ trên vẫn cô mà đời còn, vẫn đã lấy nhúc chúng thở này, tôi nhau ấy tôi còn nhưng cần nhích! nghiến Lục răng", Lục Kiêu Bắc thú "nghiến cầm lợi!

Người đàn ông đi tới mép giường, ngồi xuống, ôm người vẫn nằm yên không nhúc nhích lên ngồi trên đùi mình, siết chặt vào lồng ngực, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, nhắm hai mắt lại, nước mắt càng tuôn dữ dội…

Sâu trong anh, phát ra tiếng nghẹn ngào thật thấp…

Ai đang khóc vậy?

Còn ôm chặt cô nữa?

Hình như là anh Kiêu, anh Kiêu của cô, cô ngửi được một mùi hương chỉ thuộc về riêng anh…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.