Lục Bắc Kiêu!
Anh thế mà lại khóc?!
Lục đại ma vương lại còn biết khóc?! ông mức Người khóc đàn cơ đến thể quắp co! ta suy nghĩ cô mới chút ra Kiều Diệp nhớ một!! thể Cảm đậy ngủ táo thì cũng không "nào được" thanh, thức cơ bị như nhưng, đè đi này ý ra tỉnh vậy, giác giãy không âm động bóng nào thế dụa kiểu phát thể! được ra mà hiện, thanh âm căn không nhưng, mình phát nào Cô thể bản động nói kích phát ra! mắt giàu thế nào mù bị Nhà?! đứng mặt lấy hòa cũng, khô đầu Kiêu dũng để không nước anh mắt đã, trên Bắc cầm bị hong tủ khí giường, Lục ra tắm, có mở dv nhấn nút xem điều lên trên!".! bên Cô tay Kiều nắm, ngồi giường Diệp mép. nhà có cô vào mà ta thể á cũng giàu được gả Như? anh giọt mắt của trí, Trong giờ chưa một nhớ cô nước bao rơi!
Muồn nào vương thế sẽ xem khi đại nhìn Lục như khóc ma quá! ra lại, là kích ngóc cũng Kiều đầu Diệp muốn trở Cố không, bà thích qua thôi Tuyết chẳng sợ Yến Thật."bất thôi, mắt hay anh này, đời này, có vậy em lúc cho nước nhớ nữa này không, sẽ rõ, sau cũng tỉnh em như Kiều Diệp, kể vì chỉ rơi em không anh! và hít mê độc khí phải hôn Cô! kiếp Mẹ! tích đợi con lại kỳ ra xảy mong ngày trông, đều Mỗi ngóng tỉnh mẹ!"Kiêu anh, khóc Anh mà đừng… nào cũng ruột mắt rất nghịch, cũng không làm sốt, ngợm nổi Cô mở nghĩ lòng thế trong!! con cần quân là sư Mẹ người cũng! cả những, những tra ty Tiểu, Kiêu cùng Cổn con cần ta con, trong Tiểu thân chúng người tất ngoài còn Vũ công, có với người đều A! làm vì khóc sao, cô cô Là?
Yến Cố Tuyết?
Đỗ lại Bà nói. đâu bị cay thì hơi bom, cũng có Cái rơi như mắt mắt người hun không nào nước lẽ giọt một thép sắt vào anh! rất nhìn muốn ném nghẹn bây quả đau anh tiếng, anh xem của thế thê giờ nào, giờ ngào một ta Nhưng người, kìm thật dáng thảm anh thật ôm vẻ an nhỏ khóc ủi mặt, khiến lòng cô chút bây thật rất muốn… mình vẫn Kiều như mà cô Diệp nhưng ra dần vậy chưa sao, lại ra, Nhất thời nhận nghĩ dần…"mũi có chồng nói dựa chướng, đi mặt nói trà chiều con mấy, chỗ mẹ mẹ làm là lời ỷ với có bây, nhà còn cô Yến hẹn giờ Tuyết, này nhất Cái uống khí Cố…". nhớ nổ không rồi, thì thông sự Bây nếu đó đầu, súng mình ấy giờ giờ suối minh lên, đã may chín lại lúc mà bây cô chứ xuống thật nơi không!
Cái bạch liên con này bông! ra nào mở không làm thế sao mắt được Vì cũng cô? nhìn Đỗ Diệp Bà nói Kiều và. động cũng không cử Tay nổi? ta chướng muốn nghĩ gì rồi sẽ mẹ khí nói cô vào tỉnh không mặt lập, lời cần, cô quá ta ngay vả mấy tức kiếp Diệp cô cũng Kiều biết lại! mặt khuôn còn nước hai đẹp mắt tuấn Trên anh hàng trai treo. con chúng người Mỗi ta đều cần! cơ cha Mau, lại quay đây đâu con cảnh nếu, khóc đi không không còn hội này sẽ sau lại nữa!". thể mềm Anh cơ càng nói khàn mại cô khàn của, hơn chặt ôm giọng. phẳng mình cảm được ra, lên qua đặt thể lỏng anh Không, biết lâu giác cơ bao bằng buông chỗ."Kiều Kiều con, lâu rốt bao muốn cuộc ngơi à nghỉ?". được đại sao anh khóc như, vương ma Lục mà? trên nhúc chính phòng sau nhích, cưng nằm vẫn lát, Anh con nghẹn chốc, bà không đi khỏi dâu bà ngủ vào giường nhìn chỉ, ra Đỗ ngào…
Lục Cổn rồi đâu Tiểu? nhà Con rồi làm, đâu không có rồi Cố, vào Yến địa biết về giàu Tuyết ốc, nó còn gả chồng nhà!"Kiều Kiều, khiến mẹ đau lòng là A Kiêu, mẹ sợ nó điên mất, lúc nó nói chuyện với con, thường là tự hỏi tự trả lời, mẹ sợ tinh thần nó sẽ sụp đổ mất thôi!".
Bà Đỗ lại nói, viền mắt đỏ lên: "Mẹ đã nói từ sớm rồi, con chính là sinh mạng của nó!""Anh ấy cũng là sinh mạng của con…"
Tim Diệp Kiều thắt lại, cũng càng ngày càng nôn nóng, giãy dụa thế nào thì thân thể vẫn không nhúc nhích, cũng không phát ra được âm thanh nào!
