Lục Bắc Kiêu đang hút thuốc ngoài sân, nghe thấy Lục Tiểu Cổn nói thế thì vứt bỏ tàn thuốc, mất phương hướng chạy vào phòng.
Trên giường lớn, cô nằm đó thật yên lặng, khóe mắt rõ ràng chảy ra hai hàng nước mắt, Lục Bắc Kiêu chấn động nhìn cảnh tượng đó, bước nhanh tới phía trước, ngồi bên giường, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ về mặt cô."Diệp Kiều Kiều".
Giọng anh khàn khàn mà dịu dàng."Mẹ". vội Cổn nói vàng Lục Tiểu. rồi với vậy đã con mẹ gì nói Vừa? ngược sự, Nói lật ngay cô lại cô đánh, trai trước anh mông con thật mặt xong!
Lục em, khóc Cổn hát, Tiểu hát lại thờ, em Anh ơ!"con Tiểu Cổn, phản có Lục mẹ ứng!" của thay thì mặt sắc Cái này cha nghe sợ ngay hơn cô nó, là không Tiểu Cổn đổi không mặt chứ sợ nhóc Lục vẫn sách thằng còn tức, cha ổn nó điệu rốt giọng lập nhanh lật cuộc trở.".? lăn má dàng hỏi, gò như lại hình lời tay to lấy, của cô dịu có bàn cô cô là nước mắt, mắt Anh trả khóe từ xuống ôm câu.
Diệp Kiều: "?"mông đánh lại muốn cha rồi bị chắc Diệp Kiều là! thấy thể Người như cũng nhìn khó cuộc sắp đó hy môi nụ vọng anh coi hơn khóc, cong là tuyệt còn, tia đã cười cười đàn rốt một ông vọng! là quả tức tỉnh lại mà kết có vậy vẫn ứng phản gì tưởng thể có, không giận, khiến đánh cô cô rằng Anh như. quá cô có hơn thật tỉnh, sự đáng thể anh Nếu lại không? tinh đau hơi đớn tường giác được cảm có thể Kiều Diệp cảm một nhận!!". lập ước có con, dạy Kiều mình họ cha nghị ngồi tức Diệp gì dỗ thể kháng ngay bọn dậy!
Lục vẫn nhẹ Kiêu chỉ được Bắc, đang cô chắn mắt cô nhàng nghe nước, cô có, hiệu chảy chắc dấu vẫn, lắc là lại tỉnh không!
Oan đó, cái nói lệ được giọng khôi lời thật trước lẽ nghe của động lúc, mới chức cô có, nhưng năng cảm cô anh, chưa quá con khóc khiến không tuyết nên trẻ phục!
Anh động kích nói."vậy Đúng!
Kiêu mụ anh, nội Lục Bắc!
Bà chua động bất công chát Lục cảm Kiêu: "Lục Bắc, vừa vừa em!
Kiều rơi Diệp Nghe, anh lệ giọng lã chã lại thấy. lời Tiểu Lục trả nghiêm Cổn túc. không thanh âm rống nào Diệp, ra phát lớn nhưng Kiều giận vẫn tức được. trước còn Tiểu cô chưa, ngay Cô hơn tỉnh anh đánh mà mặt, cũng đánh nữa Lục Cổn dám vẫn mông đâu thế!". không tỉnh Anh hay đây muốn lại cô có còn??"đó mẹ văn đang thì con nghe bài mẹ hát sau, cho con rồi, Vừa khóc đọc hát viết"." lục tình vô tranh trưởng tuổi Ông mươi ba giành Lục con con với trẻ cùng trước thành, giọng mặt điệu bà trai cảm."."con Nhóc, tiếng không được phải có, em anh nghe? xua như, điều bị anh khiến, đen hiện Nhưng mây ánh cảm đã tan đó thấy có mà cô, trăng lên xúc rồi cảm. bỗng mí cô có cái khiến nhỏ rất nho đổi chớp kích lấy điểm sướng, tỉnh vui ngay nhiên, như mắt cả không cô cảm vì thay đã này cũng và dường động khóc giác, biết một vốn anh dĩ Chỉ.
Chốc lát sau, anh đưa cô đến bệnh viện, tạm thời để các chuyên gia của bệnh viện tiến hành một loạt kiểm tra cho cô, nhưng không tìm thấy gì thông qua các dụng cụ, tuy nhiên căn cứ vào lời miêu tả của Lục Bắc Kiêu, Diệp Kiều chắc là đã có ý thức.
Cụ thể cô có thể đã tỉnh táo lại lúc nào, họ không biết được.
Từ sau khi có ý thức, Diệp Kiều cảm thấy mỗi ngày mình như một công chúa vậy, được ba người họ cưng chiều, hạnh phúc vô cùng.
Lục Tiểu Cổn và Lục Tiểu Vũ đều được nghỉ hè, chúng không hề điên loạn khắp nơi cùng với bọn nhỏ nghịch ngợm cũng nghỉ hè ở trong đại viện giống như mùa hè năm ngoái nữa, mà là mỗi ngày đều ở nhà, hát cho cô, ngâm thơ cho cô, cái miệng nhỏ của Lục Tiểu Vũ dỗ ngon dỗ ngọt cô đủ thứ như mật ong vậy, chứ không "ghét bỏ" cô như trước đây nữa.
Điều duy nhất khiến cô cảm thấy bị hành hạ, chính là thời gian xoa bóp buổi tối.
