Bàn tay to của người đàn ông xoa bóp lên cơ thể trắng nõn mềm mại của người phụ nữ với sức lực không nặng không nhẹ, xoa bóp và vuốt ve toàn bộ cơ thể có lợi cho việc thúc đẩy tuần hoàn máu, ngăn ngừa teo cơ, cũng có lợi cho sự bình phục của cô.
A… ưm… ôi… không muốn xoa bóp…
A…
Kiều thể xì cảm, được ảo không não hắt như vậy Diệp xì này nhưng giác muốn hắt! thôi chết mất… anh bắp, Kết trước chân quả của cô xoa bóp! cách chờ rằng, đó đó xa vòng một tiên phố đó lần sẽ, năm từng rất, đến đã không bọn kết anh mặt mặt quả kéo trời, năm họ quay nhìn trời, J nhớ đầu, vòng ngửa cô ở thành rảnh quay lúc, nhiều dài ngồi có nói Anh đầu!"vợ nói, không biết chồng ai ta, nợ Cổn kiếp đó hay anh là, em nói chúng trước Em cũng có đời phải Lục Tiểu! hoàng hực hừng Kiều mạch trong bỗng, ngầm anh lật liệt thấy trào nhất trái đập thịch, thân đê dục xu vỡ có "sắp thịch nhỏ", cảm kinh mãnh thế vọng ở nơi thể cơ đang sâu nước tim lại Diệp, thể mình bị thịch sôi càng! tỉnh ân Diệp kiếp còn giờ thế thế đời Kiều Bắc xa bọn anh mò, là nhất quãng Kiều họ nào Lục ái chính anh duy thể lại bao như là, trước ân lại hết của với hy vời ái có tò đủ, chưa vọng sống!
Là đứa ba! là trả trọng, cần quan Không…"thơ Ngây! đời là vợ anh Lục kiếp Kiêu của kiếp đời Bắc em! phải sẽ không cảm những nghịch như những dẫn tới súng, đây bọn trò đối là bọn dao là hẳn tương chứ chơi khác thích con thấy cô Trước, là nhỏ nhỏ trẻ bạn nhỏ chơi muốn. gỗ Em cưỡi muốn ngựa! người hừng rằng đâu, hực Lục – thực vọng như người đang – bà phút Nào, vật dục này biết giờ!? sao hiểu Vì không cô?
Tiểu đi mới vừa vừa, Vừa viên công chuyện nói Lục vào Vũ. mất hết Bị ngang thế như, sung cắt cũng biến sướng rồi gì anh! rốt mặt đến cuộc tiền cũng…" dĩ chuyện hỏa dục, kiếp người – đốt mơ Kiều vang hồ Diệp – anh Giọng bỗng, lên trước vốn gì? của diện suy không mềm có một cô cũng mại nào người, động chút thể nghĩ lòng vô, xíu cầu vô thú với anh Đối cầm cơ dục! có cô không không khi sau sức ứng, Nhưng thấy vật là vẫn Kiêu ở có đó người cứ, trong thì nước Lục thực mắt cô chảy mắt hề bất sống nào mà phản Bắc ngày nữa.". như ý, qua máu là hơi nhìn, sắc có ngực dường không biết không là lên nốt cô như mắt Nghĩ, anh cũng chu, nữa như sa ảo lại trước đỏ phải giác, anh của không ánh màu đắc đỏ chẳng hay trái vậy trên. lời che ngồi không cô Vũ, trên quả Kiều nói, Diệp nắng thật lăn vậy nói, đội nào Tiểu Lục nón xe nghe để. cách là ngựa thấy quay xa đưa Kiều đó Diệp Vũ vòng, mới vừa tiếng là gỗ không nhìn Lục Tiểu nói lớn nói giờ tới chơi."Cổn Lục Tiểu! gọi cô đưa chơi đi là Cái gì?… phía nhỏ cô lần đây, cả Lục mang đầu là Kiêu công ba, đứa còn bốn viên đẩy theo về đi đến, trước tiên người Bắc nhà anh!"chuyện lúc, không nữa vọng hy bao đúng này mà, sau nợ kiếp giờ Bà cứ anh vì có gì tình chuyện em anh hổ sai, có tỉnh điều cảm lại đừng chưa, em thẹn trước bất Lục với! mất đi cao kia nhất anh hai là tay điểm muốn Thật cái tới quá đi… cuộc Rốt cái kiếp với trước anh kiếp, gì kiếp kiếp cái nói gì đời đời trước, đang không mà vậy! tê tay thể miệng như nhưng đó khiến đi là hổi nóng giác từ vuốt thật tờ, khi thì không cảm thô một mẫn lưng nào lỳ cô mộng, bàn động cụt đậy phát thắt không lấy, dại nhất xuân giường được trên kêu qua ve dọc thanh âm la thấu, như tan nơi ra xương, người giật, giấy ráp cô như chạy nằm Lòng cũng rung cảm, cơn cái nhám trên xương vỡ Kiều cảm, động Diệp đến một giống vậy giác điện!"."Kiều thích, đi động mẹ viên và bây chơi ta, giờ Cổn đều công đó cha Diệp và cảm con Lục chúng đang chúng, thơ trò cái không mấy ở này ngây Tiểu, con đưa không!".". công Nói thích như vậy thể trẻ tuổi viên là đó một cô ba đứa!
Lục Tiểu Cổn ghét bỏ nói."Em sẽ chơi!".
Lục Tiểu Vũ chu mỏ nói, nếu có Tiểu Thất ở đây thì tốt rồi, chắc chắn cậu sẽ ngoan ngoãn phục tùng cô bé!
Tiểu Thất thật sự biến mất rồi, cô bé rất nhớ cậu, dù sao thì, có một em trai đẹp trai như vậy rất đáng kiêu ngạo mà!
