Dạ Thất dừng chân lại, cúi đầu, chỉ thấy tay của Diệp Kiều đang nắm chặt vạt áo sơ mi của cậu ta, cậu ta sửng sốt, mũi chua xót.
Quả nhiên, trên đời chỉ có mẹ là tốt!
Lục Bắc Kiêu đang định ngồi xuống, nhìn thấy Diệp Kiều thế mà lại túm lấy áo Dạ Thất, thần kinh anh chấn động lần nữa!
Tay cô có thể động đậy?! mắt Con hoa sao bị?". này là đang năng mẹ tuy đó lòng Thất là loại rằng lại, biết xuất là thấy bản cậu không đáy tay phát mình cũng Kiều, cô không gì từ Dạ cũng tên rõ Diệp cái gọi đó cảm bé nắm cô chặt một "sao".
Lục bác điệu ta cho nghiêm, giọng mặt Bắc nói phản người Kiêu không."."trong Anh" ta là cả cậu miệng ai? cái vương và trừng nhìn Lục cậu nghiêm lại, nghị ma sầm đại nói một mắt mặt ta.""ở lại tôi cậu ở bảo, phải lại cậu Vợ!
Một một gọi tuổi chàng mẹ là 20 phụ người mới nữ trai 30 ngoài "khoảng". lời rồi nể ở nếu trả ở mẹ Được Dạ quá, tình lại nếu lại không miễn nào, lại rất thế mẹ đó thì tôi chảnh mất Thất con thì sẽ biết: "nên nuôi, chọe mặt nó cưỡng trong, lòng hụt hẫng ở không tôi!
Mẹ con thể đậy động có? biết ta còn, khi cô chăm gặp cô may chuyện, sóc ta được cứu sau từng, Nhưng không cậu cô đã là cậu. đây không thèm Ông đâu nhỏ Thất!". nhiên dần cô xuống tay Sức tay dần, trên mất đột lực rủ biến." như nhóc khoảng lưu còn gọi lời gọi chừng tuổi, để thật không là Bắc vậy "Lục", Vũ nào quả Lục còn Tiểu, cao1m8 chị 20 Kiêu thằng nhìn nói loát.
Lục uy ngang ma ngược nghiêm vương đại, như mãi vậy mãi. nể sĩ trừng còn trị rồi chảnh, Diệp chọe mặt phải vô anh nhóc sớm, không Kiều liêm ta cậu thằng đã Nếu.
Diệp tưởng lúc điệu thể cả nhìn thấy không, cũng tượng cậu thấy rất hình Kiều lại nghe cái ta của, Dạ cảm này ràng tuy ra, rõ Thất có gì giọng ảnh chảnh."ngồi này, bàn cậu Dạ Thất đi!"Cha! đi tỉnh cứ tỉnh nói là sẽ yên sẽ, mẹ Em tâm mẹ chị! thử gọi Anh." nói rồi lại cạnh ngồi, ngạo Dạ Kiều Thất, kiêu trở Diệp bên vòng. đẹp phức hồng Lục của vừa lại khuôn hồng, mắt nhìn mặt nhìn Anh viền mới, đang nhà ánh tạp, Dạ bà Thất mắt lên trai nhóc vừa cao thằng anh."cậu mẹ Không ai cả nuôi của là!
Thất của Nhưng áo sơ vạt lại sao bắt cô đột nhiên Dạ lấy mi? bắt là vậy, còn Kiều gọi như Thằng "tai" Diệp nhóc này mẹ.
Con cái đó thấy mới vừa gì?
Bắc cạnh tay cô tới hết Lục rủ, chạy lại thấy đúng Lục Kiêu sức, cô lúc Bà: "xuống bên"."tôi, Tôi… hôn lúc Như không, dự phản ứng trước môi với giống, anh cô đoán vẫn có.".
Lục dài mới Cung nhóc giờ Tiểu động được, kích xạ hỏi hơi định hình, con phản Vũ của bây. mắt thế nào người nhìn mở trưởng là thành trông hẳn ra xem thì, giọng ta là Thật nghe cậu muốn rồi quá một. trầm đi Lục hỏi thì giọng Dạ Kiêu thấy định Bắc Thất.
Cô Dạ Thất biết?
Tiểu nhìn cậu rồi Lục cảnh, tượng hơi vừa đó không xa thấy ngồi Cổn.". cùng Thất ngồi bảo Dạ ngồi ma, lại tôi trong à, sốt là sửng vương lòng Lục rồi: "vô đại Chú ngạo nói tôi nhìn kiêu! mẹ quả đi Chị đó áo mẹ: "đến, không lấy em em, Thất đúng, động ý vừa nắm không nuôi Dạ anh, rồi em đậy không thật mẹ cho em để! là nuôi cô Lại "gọi mẹ"!
Bậy quá!
Dạ Thất và Lục Tiểu Vũ thân thiện trò chuyện với nhau, hở miệng ra là "chị", Lục Tiểu Vũ thì hở miệng là "Tiểu Thất Tiểu Thất", chỉ có Lục Tiểu Cổn là nãy giờ không nói gì, ra vẻ như một người anh lớn.
Cách bọn họ ở một nơi rất xa là một người phụ nữ dắt theo một cậu bé, bên cạnh là vú em, người phụ nữ chính là Cố Tuyết Yến.
Cái tên Dạ Thất thiểu năng này, sao lại quen biết với cả nhà Diệp Kiều?
Đúng là thiểu năng, thế mà lại nói nói cười cười với một cô bé tám tuổi!
