Anh không còn nghĩ cái gì nữa, chỉ dùng hết sức lực mà ôm chặt cô, như thể chỉ cần hơi thả lỏng một chút thì cô sẽ chạy mất vậy.
Diệp Kiều bị siết chặt hơi không thở nổi, cánh tay anh như kìm sắt, khuôn mặt bị anh ép vào lồng ngực nóng bỏng, hơi thở nam tính mạnh mẽ hòa cùng mùi nắng và mùi mồ hôi, vừa hấp dẫn vừa dễ ngửi.
Cái mùi này khiến cô bắt đầu nhờ về một ngày nào đó vào tháng 7 năm 1995, dưới giàn nho ngoài sân của ông nội, anh dồi dào sức sống cầm trong tay một chai Bắc Băng Dương, trên người cũng là mùi của nắng.
Nhịp tim của anh đang đập nhanh kinh hoàng, anh còn thở hổn hển, cô trở tay áp lên lưng anh, cảm giác được bàn tay ẩm ướt, chiếc áo thun của anh đã ướt đẫm, anh chạy thẳng đến đây à!
Cố Tuyết Yến ở bên cạnh thấy Lục Bắc Kiêu xông vào là kéo Diệp Kiều ôm vào lòng! ôm hơi Thất nhau ma nhếch kể lên, thế thấy chặt cũng, Dạ bất đại vương, Kiều nào Diệp họ Lục môi bọn yêu! dưới tụy giác lắng yêu khiến anh thương nhìn tiều vành lo một anh khuôn nay, xộc hai cảm tháng màu lên rồi, đen mặt của mũ đã có hơn hơi Diệp Kiều."Ưm". đã ái đến mộ Bắc ông lớn cô nếu của mà từ Lục Kiêu nhỏ rồi, có anh người không xuất vợ Kiều Diệp ta, là sự đàn hiện là cô sớm ta của! như anh vành lúc ngươi Hai con đầu ban, cô cánh tươi, tay đầu phụ, sáng chằm đôi dưới nhìn hừng đẩy nữ bé nhỏ vịn cô ra người cúi bàn mũ chằm tay vẫn thấp hực lên. thấy nhà tim đến chính về anh là tiên Chuyện rỗng cả ngừng ngủ, vào chính đầu khi phòng, sợ đến mức lúc trống giường anh!"ưm Anh, em tới Kiêu…". ôm họ chặt Bọn nhau! này không giây của không liệt đủ thể phút kích Sự anh vào anh ra động bày không sự, cũng buông để tỏ mãnh nhưng cô này. cảm cái Kiêu nhát cũng có cuộc cô nhút, được ôm suy nhận hôn nghĩ cô, lúc Cảm, rốt mình Bắc nhận Lục trả này được của. sống con Nhóc của anh còn! năm mới đi thành không dám hơn, lại Chứ lớn mươi, một tuổi J khăn được ngồi phố, khó sao được một lắm câu trốn lão ba mình nơi tù khác già đến! tâm rồi Yến kết là khó Kiều, Kiêu Lục làm hỏng Bắc Diệp vậy hơn ta Tuyết, thấy bị đồng hợp Kiều còn ký lễ tay nắm chịu cô Diệp quan như Cố vừa chặt thấy siết."con hả, gì em cái Nhóc chạy tung lung!". thích lại xoay cô vành định nhiệt người giải vừa chốn hôn thấy, anh đầu, mũ như nồng cúi không bỗng Cô thì. là vật chỉ cũng không biết nữa Không gì, cái biết ngủ người còn thực. mê hôn nhiệt Diệp hôn, nụ ép tay to rồi âm càng ngừng, lưng phát mức ám cuồng thanh cô cô bị, bàn của thức chặt sống Ý hôn ra "đến thêm ưm" anh Kiều, sắp không này lên mờ ưm điều anh được ưm. mắt chắn ta lưng là Thất lai ánh, kế trừng về Dạ tức Yến bọn Yến Cố đưa mẹ họ cậu, Tuyết khiêu mặt mắt tương khích giận Cố, cô nhìn trước cậu bằng nhìn của Tuyết phía.
Diệp Kiều sống còn! mất chết mà người đối với, là nói, cảnh càng tượng con tim giết ngớ Tuyết Cố Yến nhìn ta cô hồn này. xuống nụ vội, mãnh tiếp, vậy của có ăn chặt thì thịt, anh mạnh mà đau lưỡi đã, sớm lẽ hơi Anh mình mãnh rồi cô liệt môi anh nhờ không, ngã Kiều mẽ như Diệp lấy muốn hôn ôm cô cô dũng nhận mút nếu vàng.
Rất hận! cắn răng mới sau, tìm nói anh của Một chặt được nói lâu, lại lúc tiếng mình.
Diệp Kiều bị hôn đến đầu váng mắt hoa, đôi môi sưng đỏ, thân thể mềm nhũn, cô vốn dĩ vừa mới tỉnh lại, rất yếu.
Người đàn ông dùng hai tay nâng gò má hồng phớt của cô, hai mắt nhìn chằm chằm cô không chớp lấy một cái, Diệp Kiều cũng nhìn anh, trong lúc vô tình, cô nhìn thấy một chút tóc mai màu trắng lộ ra dưới vũ anh, cô đau lòng không thôi.
Anh thật sự vì cô mà bạc đầu.
Cô vừa định lấy mũ trên đầu anh xuống thì bị anh ngăn lại: "Diệp Kiều Kiều, em lại muốn bị đánh mông nữa có đúng không?"
Người đàn ông ác độc hỏi, nhìn cô đang sống sờ sờ, trái tim lại run rẩy, viền mắt đỏ cả lên.
