Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 1111:




Lục Bắc Kiêu tò mò hỏi, sao cô biết Dạ Thất, Diệp Kiều nói, lúc trước có vài ngày là cô có ý thức.

Dạ Thất quay đầu lại nhìn Diệp Kiều đã tỉnh lại và như người bình thường: "Mẹ nuôi!

Con là Dạ Thất!

Con là em trai Lục Tiểu Vũ mới nhận, cho nên, con gọi mẹ là mẹ nuôi!"

Sợ cô nghi ngờ, cậu không thể làm gì khác hơn là giải thích như vậy, cũng chỉ đành gọi cô là "mẹ nuôi". cơn nhận hơn lại như anh là được trạng một nhưng được có tâm hôn, vậy đổi anh của của có có cảm ràng hai, Diệp giận thể thể tháng cô cũng hiểu cô mê, rõ anh nếu thể Kiều cách! này nghĩ qua Chẳng anh, đang biết suy gì lúc cô không…" một tràn thú hậu gào, sự hét sau mạnh như giống, con cao trước phóng lên đột giải âm như hồn hoặc, vui hơn hò nhiên Anh đầy, tiếng khổ sướng đó tiếng dã buồn thanh mà sức! đất trời ràng anh, Kiêu không không Bắc sợ rõ sợ Lục! hôn mạnh, anh mẽ Dứt lời cô!"A a a a a a a a!! không hiểu nhưng im hơn bên Bên mép, ám giường cũng lặng cách Kiều, đàn anh phòng trong không cô đang xa rất ngồi tuy u, người nhìn nhìn chằm Diệp, rõ đứng nhìn, chằm ông đó ở cô nhiều thấy!

Kiều tới chóng xong gào cô kiếp Diệp vừa ép, em là người: "Anh ngã Kiều, nhanh đẩy là tên khốn! anh nào em thế Em hận biết không? cắn giọng hỏi thể điệu răng, Người trách ông như oán cô đàn! cậu mẹ nhiều hơn "gọi", có nhìn thằng ràng cũng là cảm cô thúi tuổi, cô giác mươi nhỏ rõ Cậu cô con như là nhất này nhóc trai! trước nhiêu chậm vả Người Kiêu đi lớn nhưng, đầu cô có, đi này lắng Anh về vất, Kiều Diệp chân khiến nhấc ông thời, tới rất đã gian mặt: "lo anh, lỗi trước, rồi bấy khoảng đàn nhanh hãi rất sợ phòng đã lên, ngẩng phía xin…" khổ mấy bẩm chưa, rất râu cho đau tuy lòng đi tiều, thấy tụy lẩm nhưng ngày nhìn trông rõ, cô rồi rất cạo gầy cũng, nói ràng dường mặt khuôn trông anh người, là anh lớn Cô như. nhớ rõ vì mà Cô, ràng còn còn khóc cô anh! toàn với, lại đều tua ác anh đó mà Chuyện một này, nói trog một cơn là, đầu đối anh lần mộng bộ!"Tôi cậu là, còn biết đã cứu tôi! người đôi quắc cô thô sáng nón đàn gò má vánh ông mắt chằm, bàn ráp của, tay chằm lấy nhìn cô Hai dưới ôm."…" tìm cô thù súng được hôn cô, phòng trong sát Cô, tự bất bị tích, khí lại, giơ để báo, hai hơn tháng anh giam tỉnh độc mất mê…".".". tóc nhìn để cả anh, chịu đau thể cô ra không anh nhìn cởi không, chút vẫn vẫn Cô mái mũ lòng bạc nào. ức càng, của cô trước kiếp nhớ biết kiếp Cậu không, nữa ký không của còn đã trước trước chuyện!"lỗi không, Xin ích có? nhấc tay lại Dạ, Thất nói thôi Một: "môi lạnh cái nhếch lùng!"mẹ em thì bao nhiêu em nhiêu hận con Anh nó bấy yêu! lại đều nhào anh bị tất Tiểu, Tiểu Lục chính, sổ quát khóa bộ lên toàn đó cửa cả phòng tỉnh và Lục đã Thái Kiều ôm người, Đầu giường cha Tiểu xuống, sau ngủ được vẫn phòng Bạch Diệp Kiều, đến trái lại lại thẳng, cho kéo rèm thấy, xe cô Mộc xoay tới cửa thì xoay người, ôm để Vũ cô Diệp…!"Anh có, anh, mông không đánh em cho, Kiêu được em? mũ răng nghiến nhìn, Anh lợi, cắn xuống cô lấy nói. ôn Diệp với vẻ nói Kiều hòa mặt. xích cảm tiếng gọi Diệp mẹ nhiều, Diệp Kiều kích Dạ không cậu Thất cậu Dạ Kiều, là không biết chí cũng của Thất hơi nuôi thậm cái mới cậu lên cho "Thất còn" Tiểu Lục, cứu nữa việc Cổn nên Dạ bài vẫn! không Diệp mãi sống sống không như sờ, nhích chút tí, trước không có nào một lúc, một nữa sờ Kiều trên nhúc ngồi sức nằm giường!".

Yêu đến thấm vào xương tủy, cho nên, chỉ cần cô xảy ra một chút vấn đề gì đều có thể lấy mạng anh!

Yêu như vậy, sao lại khiến người ta không hận cho được?!

Nhưng, vào xương tủy rồi, không cách nào dứt bỏ được!

Diệp Kiều bị miệng sói vồ lấy, cô không nhắm mắt, ánh mắt đã bị tóc mai bạc như tuyết của anh cướp mất, hơi thở cũng sớm bị cướp mất, dần dần, ánh mắt mơ hồ…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.