Đánh thì đánh, lại còn nhất quyết phải đánh ngay trước mặt Diệp Thành và Lục Tiểu Cổn!
Lục đại biến thái!"Cha!
Cha làm sao vậy?!!!" người bắt người Hai đến giận, Cổn mới Lục hai giậm lại Nghe nạt: "tôi tôi, đã mức tỉnh chân, vừa nói vậy người Tiểu tức Diệp các Kiều!
Lục mang mắt ánh Kiêu Tiểu cáo Cổn, nhìn ý cảnh Lục Bắc cũng. lớn Tiểu tiếng nói ngạo, với mặt kiêu Lục vẻ bước tới Cổn. chứng cũng, Lục thể có Tiểu làm Cổn Còn nữa! chưa chẳng là ý lại Ngày, đã khóc anh lúc đó qua, tỉnh rồi có vẫn thức Kiêu em thôi! sau thì, chằm vội cô ngay bảo thất khi lập gọi buổi sáng xe máy không sẽ vàng, dậy đi cậu rất cô nhìn nếu giúp công cô, muốn tức ty mà đó nhiều chằm, tỉnh vì tổn cứu Bởi nói tính vừa!"làm tỉnh mà vậy sao Rốt cuộc? về đi Nhụy Lục phía, xoay người thấy Kiều lấy định ôm Kiêu đã Bắc Diệp vừa Kiều thì chặt Hoa Diệp!" như khuôn một từ giận một tức nhỏ lớn nói kiêu nhìn ra ngạo Diệp đúc, được một Kiều.
Diệp cha anh Tiểu Đầu trai mà người là, Thành giận chỉ nhìn trừng nhìn ghét bỏ này thấy cháu ta mắt ruột tức Mộc! không Cho cảnh trai làm thì, thần có cậu không cũng sẽ, làm được không thể dù mắt cáo cha Kiêu nói có của thật sao con!".
Kiều mơ lẽ Diệp là Có rồi nằm!
Ngày nay cạnh cậu xé mạng lại đối thủ hôm xâu thấy trên tranh! mắt vừa lau vừa Nhụy Hoa hỏi nước."không Em có nằm mơ!
Kiều Cậu Diệp điều này là nhớ tưởng không…"khóc Ai? cô lời nghe cô nói dễ không ngày những tỉnh anh, với Mỗi đều. khóc em Ôm! tục là Thật phàm!"Mợ! sáng có Vẫn thái vậy khí, toàn phách thân láng thần như!".
Cổn lặng nói đều ngắt xong, Lục mọi người cả Tiểu tất vừa! rồi nằm, chắc mơ là Bà em Lục!".". quả dằm Nhất thật trong, Bắc Lục tim là Kiêu! thấy nội cô cảm yêu ông là nhất Mao vẫn đáng Tuy!" thích tỉnh tiền Bị kích mà?
Hoa hỏi nghe Tiểu tiếng Nhụy Cổn cha thì nói cầm cho cần, chạy dép Lục nhà ân thế vào chính lớn. sực Anh phải anh ra, vừa do thức đánh Kiều Diệp không nhận. lịch đồ văn ngoài đó cổng lên, công vang Mộc mặc Hoa thanh công, Nhụy từ đi, Tiểu đến vào sau thằng túi nhóc Giọng, ngay chạy Đầu theo xách cũng sở của.". răng lợi nhảy lập nghiến Diệp Thành dậy từ đất, tức dưới cắn Đại. bác lớn thế lại phía không, phản thừa con vàng về Diệp mà, Kiều cô trai vội nhìn anh nhận tiếng."Tiểu Mộc Đầu! vai bị Cha cậu cha tôi ném qua đấy!"." mê tỉnh, Kiều giống Diệp có nhìn sau, một hôn thận hai khuôn ra cẩn, Diệp Nói nào khi ấy Kiều lại cô cô mặt bệnh hơn xong nhân buông tháng vừa!! mẹ con gọi tưởng viết, con con là ngừng mẹ bài cho không Cổn là không Tiểu, đọc còn mẹ Lục văn mẹ nữa nghe cho con, Còn đừng nghe còn mẹ nhé hát "nhớ"! mang thốt nhận xám tới mặt thề, phủ Lục Bắc, lại dép đi Kiêu. đã Anh mà khóc! tục như phàm có sao Kiều vậy vương cô Nữ?"lệ sao, là Kiều Diệp khóc hán mà được đổ con máu cha, không nam đổ tử? lên hổ Lục đỏ Tiểu mật bị ta phát mặt vậy người ra tám đó như rần gì bí, xấu hiện tuổi Cổn! mà thể kích là cứ tiền tích, bị tỉnh Diệp Kiều đấy vào con Căn có thích phân của! em uổng nói vẻ Diệp, mặt Sau khi không lại oan với hoàn: "có, Em hồn Kiều!
Thật quá tốt! khóc là thừa mình nhận đã không đâu Anh sẽ!". tôi chưa cậu trước Nửa vẫn, lúc tháng tới tỉnh…"A!
Bà anh tiếng là nhà đúng thật nổi Lục!! ôm Diệp mắt rơi Nhụy Tốt Hoa, quá chặt thật lần nước: "nữa Kiều!
Cậu đang mất hồn, Diệp Kiều đột nhiên xông tới, ôm lấy cậu, Lục Tiểu Cổn hét lên, nụ hôn của Diệp Kiều đã đáp lên gò má cậu!
Lục Bắc Kiêu trơ mắt nhìn bà Lục bắt được Lục Tiểu Cổn, mãnh liệt hôn lên mặt cậu!
Cái nhà này, mỗi người đều là báu vật!
Hoa Nhụy và Diệp Thành nhìn cảnh tượng này mà cảm thán trong lòng, bọn họ đều vui cười cho Diệp Kiều, khóe mắt lại ươn ướt.
Lục Tiểu Cổn ngoài mặt thì kháng nghị, nhưng thật ra trong lòng vui vẻ như điên, lúc trước còn tưởng rằng Diệp Kiều đã không thể nào "đùa giỡn lưu manh" với cậu được nữa rồi chứ…
