Không có Diệp Kiều "bày trò", cuộc sống của cậu quả thật quá đau khổ!
May mà, Diệp Kiều thúi rốt cuộc cũng tỉnh!
Trong lòng Lục Tiểu Cổn thật ra còn có chút ê ẩm, là vì cảm động, cảm động đến mức muốn khóc, nhưng cậu sẽ không khóc.
Diệp Kiều là xuất phát từ bản năng người mẹ, thằng nhóc thúi này trước đây lạnh lùng kiêu ngạo, tỏ vẻ ghét bỏ cô, trên thực tế, trong lòng yêu cô bao nhiêu khỏi phải nói.
Lục Bắc Kiêu chua chát nhìn hai mẹ con họ thân mật, quặm mặt lại. con con, hỏi tin đi cha Không!".". cô tay Bà nói nắm Đỗ."Kiều mẹ thật, nói Kiều, cao đề Không! ngu này thằng Cái! dang chốn, như tay không về hai ta phía cánh Diệp còn Xa xa người anh Kiều."."hiệu Kiều, sai này hồ nói mẹ, Kiều con điệp cái không là ứng gọi! rồi ta Kiều, không Diệp sớm anh từ thì là có chết Quan đã trọng. chuyện họ may là họ bây nỗi giờ nhà bao trùm, lắng vậy như bị Từ gặp, là một xương, họ đều Kiều thể nhà, Lục không đến, Đỗ cho cô kể đi nhà hay mất nhà bất, như Diệp khi lo họ sống. nghênh Lục hai tình cánh ghét còn đã ra nhà lấy Bắc Trì trừng, tay anh mắt rồi thấy cha ôm Lục bỏ mẹ bước ma đón chồng bà Đỗ, đại nhìn ngốc dang vợ tới vương nhiệt ngu chỉ, anh Lục anh bà.
Cô cười nói. giậm Bắc cả độc em nói: "đời thì chân cô Suýt Trì nữa rồi Lục".". đại vương ma Lục: "…"."Mẹ, sao đừng đừng, tốt khóc, không con làm mẹ buồn? vẻ dâu phía vậy như ba, chàng thường vừa mươi chị như cô đồ về có hai, ngoài chạy sắp mặc gọi nhắm lại "mắt Lục", vừa khóc trai Trì Bắc bay."cả em, ôm Anh dâu tí cho chị"."về mới cần đi, thì xong nghỉ vừa rồi Được tỉnh vợ, ngơi nên được rồi con, rồi cả xem"."Mẹ, nói con quá cao đề thế rồi mẹ là". anh là tới chóng lại thấy nhà nhanh Bắc Kiều vọt, Anh nhìn mặt ngăn già Trì mắt hai, mình Lục nhắm không trước cản Diệp đã.".". trấn Đỗ không rơi cô đây bà, lệ thương Diệp ngừng, an Bà sắt Kiều, thép lưng giới vỗ trong ôm giờ. đầy còn không bà nước từ, Kiều má xem Đỗ buông cô, đầu có quan tổn mẹ sát hao, Bà ruột Kiều vỗ mắt Diệp vậy về gò như cô gì ra chân Diệp, mắt cái đến đong."cậu Ôm bác cái ông ấy! tái Trì lòng muốn con thì bầm cũng, ai Hoa chết vương, trong rồi đại vợ Lục ôm ma thỏ tới giúp, Diệp mặt chứ giờ vừa mẹ Sắc Thành, con tục xanh vui Bắc này có cũng chửi anh nó Lục Nhụy à bây! xuất người cưng Đỗ lời khắp rạng nói rỡ nội vẻ nhìn, từ với con dâu tâm Bà phát. mới dâu họ đổi, mẹ đã càng cảm quan lại cưng cả cô của rất đều tất hệ nên, lực lòng nàng Nhìn cảnh này, ở bọn anh anh, nghĩ nỗ thay kiếp mối, tượng Kiều đời của trước trong Diệp do đau này chồng thán lòng cũng."Chị dâu! mặt vương nói đại xám Lục ma lại."ta sống, khi sống ai con nhất, là lại từ A người mọi Kiều, cũng Kiều chúng Kiêu! đượcc nói giúp còn lệnh bọn, bọn của Tư tâm Kiều, chết nhìn bỏ họ thâm K2 dâu qua Diệp không thể Lục, giết công từ lao con trong họ.
Lục hổ vợ có lĩnh Không là của, bản Bắc rất Kiêu!". tai Đúng khóc tang, lên Diệp tiếng vậy nói nghe lẫn Lục, thít đó lúc xen trong này vang ngào còn vào có Bắc thút, như giống của thì Trì đang vào nghẹn Kiều giọng tiếng nói!
Cút!
Lục tới hề không chút, Kiêu người đuổi sáo nào cách Bắc khách đi một. tức chị cả cả ôm, anh bảo Trì con dâu: "không lập, thấy cả Lục Bác ôm Bắc con cho, bác xoay người bác! anh trước sắp, Bắc mắt sau ghét Kiêu đảo thấy lảo mở ra, ta Lục về mặt bỏ, anh bị đẩy dâu già chị chắn mới ra ôm ngã Lúc. tư Tháo đến nhà là Trì Tào, của lệnh Nhắc Tào Lục dắt: Đỗ Tháo Lục: Bắc cả vào bác bà.
Vừa dứt lời, ở cổng lại có thêm một đống người tới.
Lần này là một đống!
Có ba lão thủ trưởng ở đại viện, các bà các cô nhà họ Diệp, phía sau còn có cả nhà Đại Ngốc.
Bọn họ lần lượt ân cần thăm hỏi Diệp Kiều, ngoài lão thủ trưởng Lục và Đại Ngốc ra, tất cả đều ôm Diệp Kiều.
Ông tổ ghen tuông họ Lục xám mặt nhìn, rất muốn đuổi hết tất cả mọi người đi!
