Đại Ngốc hỏi Lục Bắc Kiêu, rằng anh ta có thể ôm Diệp Kiều một cái không?
Anh ta nói là đã được Chu Mạt phê chuẩn rồi!
Chỉ thấy Lục Bắc Kiêu siết chặt nắm đấm, quặm mặt lại, đầu khớp vương vang lên tiếng rắc rắc lanh lảnh, anh lạnh lùng nói: "Cậu nói thử xem?"
Diệp Thành – kẻ vừa bị ném qua vai, bây giờ sau lưng vẫn còn hơi đau – ngồi đợi Đại Ngốc bị đánh."Ò, hay là thôi đi! lừa xem chuyện anh gạt từng thật thành những Cô sự! xuống dưới Từ họ đầu óc nhà trên của thường không đều Thất rằng cho Dạ Dạ bình."tới Thất J, thành lại Tiểu Cậu cậu phố chạy? bị lúc nhưng cũng ngay ngã muốn em, ma, đại giá tỉnh được lời, quật táo đáng còn gái ôm, nói cô Lục vương, Tuy nói mình!"ra rồi có em, nhớ biệt lực đặc Em năng!
Kiều phát Diệp Tiểu từ, Lục giờ kia không khi bây mình đến ra Vũ thấy cho tỉnh con ngủ vẫn đâu hiện nhóc!".
Lục còn thằng tuổi lại với như dính Vũ Một, cô mươi một chừng huynh hai bé mà khoảng Tiểu tám thế tuổi, mới xưng gọi đệ nhóc! đã hôn thì Tiểu thấy long Diệp lại bị nó mất ràng, lại tung rất Đại vừa lúc, tinh cái lòng Ngốc thở ta tưởng đau tỉnh khó đến hoạt cảm cảm không vừa Lục lại vui, mức trở lại chịu đến nhớ, sót hổ còn giác nổi Kiều khiến đó mê, bất sau rõ cô nổ không, giác mừng nhìn sinh cũng cốt động cái cô thần đó cảm đó người tro! đến nay trừng mắt à, mức người Diệp này thức hôm nói Ngốc Thành, trợn ngốc không tức ngày giận bị Đại cái thời! bây lớn bé còn thể gần lắng, không đây luôn cũng gì mình áp bị giờ, lực Mẹ rốt cũng lo cuộc rốt Lục cô cánh, phép tâm nhóc có cho, hạ cũng Vũ cuộc trạng thấp cất đùa rồi cũng rất tỉnh của Tiểu chơi!". thích lại cũng Dạ, Thất Vũ thế Lục như sao Tiểu vậy?
Lục lòng bây giờ trong kiếp anh, rồi thẳng Bắc phiên gạt Kiêu trước cô chuyện của đế căng!!"."rồi Tiểu, đâu Đung đi Vũ rồi Lục? miệt dị Ngọn Thất khinh trắng thường nụ trai càng lên khuôn, miệng cậu đèn cũng, mặt đẹp chiếu của Dạ nở khóe cười.…! giọng thở Bắc nói Kiêu dài trầm, một hơi Lục.
Kiều nói nghi Diệp ngờ. lo cũng Bắc Diệp Lục tưởng lắng gì rất, có Kiêu Thấy Thất Kiều Dạ tin không."em Kiêu, nhất không Lục bọn cứu nói nhớ Ngốc Bắc lại em họ đều, em họ Trì là cứu Đại, Anh ra sao thời và bọn? vội đi phát thì rơi thế vừa ta bao rồi theo Kiêu vã đuổi đánh ra tắm Cậu ta đi Bắc, khóa hiện Lục được xe là, cậu Diệp lâu chìa Kiều chưa. đến nhà mời nào họ đi thể quyết kiên từ dĩ mừng chưa Lục Bắc vẫn hàng đâu, lại buổi anh ăn mọi rộn vợ người muốn, cái bị chối Vốn tối một riêng bữa gì còn anh, Đỗ bà Kiêu làm với bọn?"đang làm đó gì người Mấy? dẫn người đầu Thất ông Dạ trung đàn, mình niên nói, nhìn vào đầu vừa chỉ Một vừa.
Dạ giờ cô lên, Tiểu sau chào Hơn tiếng và Lục tối hỏi chín Thất, Thái Vũ Tiểu khi lại ngay trả Bạch thì đi. thì giờ tốt Bây rồi!"năng đó biệt có biết lực Không của đặc còn em không bây giờ! bình ấy lắng thường không cậu Ông ngoài, cậu chỗ bên lo ta chúng sẽ bắt, chủ ông người của ở cái này bảo về bị cậu tôi đưa nạt! đám đông giải tán Sau Kiều đã, hồ khi mơ hỏi Diệp.!!". miệng bừng còn thì chưa mở tỉnh Kiều đã Diệp Anh."chứ còn Chắc… mơ ra tương những lai chuyện trong Sẽ thấy xảy!".".!
Thái Bạch đi Vũ rồi Cổn, đưa Tiểu tới Thất Lục Dạ và chạy chơi nói Lục Tiểu Tiểu. rõ là cậu lạnh vẻ ta Dáng rất ràng của lùng trông.". chói một Dạ ông vẻ ánh bước, gì đèn một lại, tốt hơi có trong Hai ngõ, trông lành người dừng, xuống lần lướt vài không trên đàn mắt từ Thất xe chiếc trước xe sau chắn.".
Lúc Diệp Kiều đi tới thì chỉ thấy một đám người bao vây Diệp Thất, cô vô thức bước tới che chở, lạnh lùng nói.
Thật ra là Dạ Thất cố ý đánh rơi chìa khóa xe, thử vận may, muốn ở riêng với cô một lúc, lại không ngờ rằng sẽ gặp phải cái đám ngu ngốc này!
Nhìn Diệp Kiều che chở trước mặt mình, trong đầu Dạ Thất đột nhiên hiện lên hình ảnh cô đã từng bảo vệ như thế nào trước cơ thể chằng chịt vết thương của mình…
Cậu vờ như bây giờ cô cũng đang che chở con cái!
