Sau một hiệp, Diệp Kiều gần như đã không còn sức lực nữa, cô nằm sấp trên giường, Lục Bắc Kiêu thì giống như mới chỉ ăn món khai vị trong bữa tiệc, anh buồn cười ôm lấy thân hình yêu kiều trắng nõn của cô.
Thân thể cao lớn của anh đã bị mồ hôi phủ một lớp dày, vài sợi tóc của cô còn dính trên lưng anh, tay anh vừa chạm vào da thịt cô, cô đã co rúm người lại, miệng phát ra tiếng rên trầm thấp."Lục phu nhân, em thấy kỹ năng của chồng em như thế nào" Anh âm tà hỏi cô.
Hai tay Diệp Kiều dùng sức nắm chặt ga giường, đến sức lực để nói chuyện cũng không còn."Ngược lại là em đó, lần này có vẻ yếu hơn trước nhiều, hay là do thân thể chưa hồi phục hẳn?"gạt em Anh!" mảnh điện ghi một ngoằng giấy Anh cô cho một đưa thoại nhỏ dãy dài số. đầu Nhưng như, thật mới chỉ bắt thôi thì này ra mà." oải Cô uể nói. ý của xúc cùng anh nhúc dạng, đến tình nghĩ cô trong lòng bộ cô vô, mê động loạn nhích thấy Nhìn không. nhìn Tiểu Lục Lục, đến chút túc trai con trước có người Kiêu Bắc, đứa bối Tiểu, nghiêm bảo mặt cô khi anh khom Cổn, Cổn đi đi ngờ bất Lục Sau."hồi là phục Chắc chưa do. dùng là, tưởng mẹo được chút Lúc ấy anh qua mưu sẽ mắt cứ cô này." anh khích tục chết nữa, Diệp thể phải nói tiếp Kiều khiêu đành, không giả răng cô thôi cắn." dụ dịu dàng dỗ Anh. tiếng sau lên lại, trong của vang phu phòng kiều yêu Chỉ nhân kêu Lục một lát. là biết khóc kết đến chỉ gào quả đau mức. động nhìn ơn anh, một Kiêu mặt hôn rồi Cảm chụt lên anh anh cái: "cảm Kiều Diệp cái!"anh bên, im chỉ Ngoan thôi nào nằm, trong ngâm nào." Lời mấy đứng không của anh đắn nói.""không Anh em gạt mà!"
Kiều Kiêu khói Lục cười, phòng vào cười nhanh làn như Diệp Bắc một chạy."thật sự, rồi Anh đánh Kiêu được không nữa em nhau thể. gì còn được làm có Lúc thôi "gọi thú, cầm thú" này thể cầm chỉ chứ cô." kháng vờ cô, mặt cự vừa Vừa đau giả đầu chóng. thể cô lên, Vừa lời lật cô phủ bị liền ngược lại, bao dứt anh thân thân lên anh thể.
Lục Là đã Cổn Tiểu cô cứu. cùng còn không kia mạnh có Kiều, Diệp cô giờ thường ra nữa không khác chiêu những giác mẽ cô ràng của thức như, "cảm rõ bây mà" xuất năng được Công trước."của điện Số thoại Đường Thiếu Đình đây!" giễu nói Anh chế." trước mà bao" nơi Diệp trong đánh luyện vào cát, cát bao ây nhìn y tập thường Kiều để kia cô sân ây.
Kiều đứng hình Diệp. hoàn sinh sứ cạnh sức mạnh trước, cũng hơn Cô thành đi mệnh này, cô mất cũng còn, khía không về trọng nhớ về như người kiếp coi của. cảnh mà mắt đánh Cổn là, cậu biết Diệp Lục, thấy nhớ lên Kiều trợn nhau rất tròn bé trước này Tiều kia." nói lên mà độ người mặt gạt rực như lừa nhiệt hai làm thế nữ đỏ Lục không, cũng cầm nóng sự hiểu là khiến cô lời thú thiếu. cô nhàng ngã mà bao Kiều, cô lay kết Kiêu đã đến, Bắc bên, đỡ may Lục kịp cát xuống chân chỉ nhẹ, bao bỏ lên cát giơ, chạy chưa Diệp lung dưới vẫn sấp quả cũng cuộc. từ mà cho rồi Cổn mày phía sân Kiêu, mất chẳng cảnh nhíu lượng Tiểu Lục, liền lẽ, này năng ngoài vào thấy Lục đi nhìn cô Bắc."tốt thật cũng tục tập thật Em, lính đấm nhưng ra, trên là lực gì đánh phải như chiến tiếp là mới vậy, cứ làm luyện cũng đâu đấu lực giường đâu.
Lục Bắc qua Tiểu chuyện Ánh đã áo mặc sơ mắt này gì ra hiểu cậu Cổn, Kiêu xảy lướt Lục anh mi nhóc. được hồi cô ấm Kiều Tên Diệp, tấm thức đầu ra bỏ đến gần mồ hòa, trong quá em mồ người người trên, hiểm nóng chóng em cự còn lấm bắt có kháng đau em ràng mặt, thân chưa mau ra phòng cô nhau này kia đầu ta vẫn: "uốn mở hai cầm, vào phục ý hòa vật éo cảm hôi nhận đổ, nhưng điều người, Tuy thể hẳn mà, đang nguy rõ hôi bỏ thú. cơ cô muốn, này cũng thể trong tim đậy anh không vì mà, động trái anh anh Giờ nhảy lên phút những cô đang.
Sao hôm nay cha lại dùng ánh mắt tình cảm này nhìn mình vậy?
Lục Tiểu Cổn cũng bán tin bán nghi về cuốn "tiểu thuyết" mà Diệp Kiều viết, nhưng mà dù sao cuốn này cũng vô cùng chân thực, mỗi lần đọc đều muốn khóc, nhưng mà cậu nhóc cũng không tin, mình chính là nguồn cảm hứng để Diệp Kiều viết.
Quá trừu tượng, quá khó hiểu.
Điện thoại đang kết nối.
Diệp Kiều cong môi lên, cổ họng có chút nghẹn lại, nhưng cô vẫn cười nói: "Anh Đình"
