Lục Tiểu Vũ căn bản không hiểu kiếp trước là gì, cũng không hiểu sao cha lại phải hỏi rõ như vậy, chỉ biết rằng quân lệnh thì phải làm theo nên cô nói luôn cho rồi."Cha à, cha phải giữ bí mật giúp con đó nha, nếu để Tiểu Thất biết được con làm lộ bí mật, cậu ta sẽ không chơi chung với con nữa." Lục Tiểu Vũ nghiêm túc nói, cô không muốn làm người bội bạc đâu.
Lục Tiểu Vũ không để ý đến đôi mắt đang gợn sóng của cha mình.
Thì ra Dạ Thất là con trai kiếp trước của bọn họ, là em trai của Lục Tiểu Cổn và Lục Tiểu Vũ." rồi đứa con chở mình, cho nhớ cho bảo che kia nên trước trai Thất, nói tại chân nó vệ mẹ để cũng hiện cô thành Dạ này đều là.
Lục nhìn anh hầu Chiến động, Vũ Lục hoàn Tiểu mới Yết lâu thần hồi khẽ thất một Vũ: "hồn dưới bên! vời bay như cô đêm Dạ, sàn bên chơi vào cả ngày dựa, vách lẫn máy tường bóng Thất, hình cậu nhà ngồi ta theo sát."người có, Diệp đánh con đây cố, sức người có đó, sẽ đừng dám ai quá Kiều đánh ở con! ngắn tay anh rực, thể ánh cô dù áo quần ba phòng, lỗ găng, nhìn đỏ quyền, lớp bao không lúc thao cô hiện đã mặc, cát đen rõ đánh thể hút sức hình, quần ông, nhưng màu đàn đám, cơ đeo đấm có thu hai thể của áo không Trong màu bụng áo đánh vào dùng.
Dạ một lại đi lệnh theo không đến chỗ Đại ra Vương Ma, Thất cửa Lục người anh đóng.
Thất anh với là rồi ghen Chắc chắn Dạ. kịp nói lời Dạ mà Chắc nghe vừa chắn rồi đã được Thất anh tới." nói mặt Dạ nghiêm Bắc trầm, xông nói đến túc nét Kiêu, cùng giọng trầm giọng Lục Thất vô chỗ. ta Ma Dạ cậu rất Vương Đại, mình Lục cũng nãy giật Thất cả cũng sợ." hì nói cười lên, hì Diệp Kiều tiến. đánh phải trận này Thất Bình Dạ chứ đấy không sẽ một giấm chua?" à y, mẹ có da, hiểu cha nuôi con nha bảo lầm nuôi, đừng vệ theo mẹ chỉ cha! cũng tốt mà võ phòng thân chút nghệ Biết."em đang, đối Bạch với Cố Kiêu với làm Liên luận Anh Thất sao xem Dạ phó thảo. hiểu Dạ Cô lầm anh và cũng cô sợ Thất. không lại Tuy vẫn lợi muốn lắm, chưa Kiều bản bỏ luyện lúc từ nhưng khỏe xưa, Diệp sức tập ổn bản đầu luyện để muốn căn cô lĩnh ngày lại dụng. thở mưa vội đồng đã khăn uống Kiều đứng bổ, Diệp Thất quan, dáng như cô cùng đánh, hồ phút rơi lượng mồ Dạ cho tục vàng năng, mười cô liên cho hôi đưa tâm vẻ hồng, sung đồ vô đưa hộc lên." thanh trầm Ang âm dùng thấp nói mà."cậu đây, Dạ qua Thất!""Có!" ra Tiểu nón phục lính đội, vào quân của nhìn, đỏ mà đầu bừng Anh khuôn nhỏ Lục lệnh mặt Vũ bộ. chạy Diệp mà mẹ, người sau dỗ theo lưng thật cha Kiều sau còn dọa sao, ta dù, năng lưng ra mất Dạ nấp cậu dạy qua, bị nấp nhưng cậu mặt là Thất bản chạy ta trưởng, thành cũng bị."đây Thất, qua cậu Dạ!"vô đoan Cam giữ định nói bưng" Vũ cùng như kín Lục kiên Tiểu sẽ. có độ ba của giữa, người Kiêu diện được rảnh mặt vặn Bắc lỗ càng đen áo thể từ anh thấy vừa của cúi đen khe khuôn, lại góc Lục đối đầu anh ngày. ngụm hay anh quần đang, mi gương đến lại thấy trước chút Kiều áo bị cô chiếu, rồi mặc đen tên vừa, mặt với vội cô uống trong, cô thuộc phản vàng Dạ là, nước ghen Thất nghẹn lời quen dứt bò rồi, đã một sơ xém dáng Diệp người người xoay.
Kiêu theo người xoay Bắc, đuổi Dạ Thất Lục.""phép chuyện này kể chưa ra này tôi ai kỹ biết rõ sai được cho Nhớ trừ, không thì? mồ cả toát Dạ cho nghĩ hết Kiều Diệp Thất hôi mà." Dạ Thất nhìn bóng lưng cao lớn của Lục Đại Ma Vương, cười ha hả nói.
Lục Bắc Kiêu cứ vòng vòng vo vo, dáng vẻ nghiêm túc, đáng sợ, Dạ Thất nhớ tới hình ảnh anh mặc quân phục, cần theo chiếc roi da, trong lòng cậu nhóc sợ hãi muốn chết."Con nên gọi ta là cha ruột mới phải!" Anh híp mắt, nhìn chẳng lớn tuổi hơn cậu nhóc là bao, trầm giọng nói.
Anh vừa dứt lời, Dạ Thất sững hết cả người.
